Tại Sao Cấu Trúc Vốn Lại Quan Trọng?

Vũ Quang Huy
29/12/2019 - 07:00 4523     0

Cấu trúc vốn được coi là một trong những yếu tố tài chính quan trọng nhất của một công ty. Từ quan điểm kỹ thuật, cấu trúc vốn được định nghĩa là sự cân bằng cẩn thận giữa vốn cổ phần (còn gọi là vốn chủ sở hữu) và nợ mà một doanh nghiệp sử dụng để tài trợ cho tài sản, hoạt động hàng ngày và tăng trưởng trong tương lai.

Tuy nhiên, từ quan điểm chiến thuật, cấu trúc vốn còn ảnh hưởng đến mọi thứ từ hồ sơ rủi ro của công ty, mức độ dễ dàng để nhận được vốn, chi phí vốn, lợi tức cho nhà đầu tư và người cho vay, và mức độ “cách nhiệt” của cấu trúc vốn với các quyết định kinh doanh vi mô và suy thoái kinh tế vĩ mô.

 

Cấu trúc vốn là gì?

Theo thiết kế, cấu trúc vốn phản ánh tất cả vốn cổ phần và khoản nợ của một công ty. Cấu trúc vốn hiển thị từng loại nghĩa vụ tài chính của công ty như một lát của ngăn xếp. Ngăn xếp này được xếp hạng bằng cách tăng rủi ro, tăng chi phí và giảm mức ưu tiên trong một sự kiện thanh lý (ví dụ: phá sản).

Đối với các tập đoàn lớn, cấu trúc vốn thường bao gồm cả các khoản nợ ưu tiên (senior debt), nợ thứ yếu (subordinated debt), chứng khoán lai (hybrid securities), vốn cổ phần ưu tiên và vốn cổ phần thông thường.

Các thành phần trong cấu trúc vốn

Nợ ưu tiên/nợ cao cấp: Một nhóm các khoản vay ưu tiên hàng đầu trong danh sách trả nợ nếu một công ty bị phá sản. Những người sở hữu hình thức cho vay này có quyền được công ty trả nợ đầu tiên. Điều này có nghĩa rằng trong một sự kiện thanh lý, những chủ nợ thường sẽ không được thanh toán cho đến khi các chủ nợ cao cấp được thanh toán đầy đủ. Vì rủi ro tối thiểu đi kèm với khối cấu trúc vốn này, các khoản cho vay cao cấp cho vay với lãi suất thấp hơn (tức là, các khoản thanh toán lãi suất thấp hơn và các giao ước nợ ít hạn chế hơn) liên quan đến các tầng lớp cơ sở.

Nợ thứ yếu: Một loại khoản vay xếp hạng dưới mức nợ cao cấp liên quan đến khiếu nại về tài sản. Vì lý do này, khối cấu trúc vốn này rủi ro so với hơn các khoản vay cao cấp. Tuy nhiên nó cũng đi kèm với lợi nhuận cao hơn, thường là dưới hình thức trả lãi cao hơn.

Nợ hạng hai (mezzanine debt): Một loại nợ trong nhóm nợ thứ yếu mà pha trộn các đặc điểm của vốn cổ phần và nợ. Do đó khoản nợ hạng hai nhận được thanh lý sau vốn cấp cao và thường được sử dụng khi khoản tài trợ truyền thống không đủ hoặc không có sẵn. Tương ứng, các công ty cho vay nợ hạng hai có mức lãi suất cao hơn các chủ nợ truyền thống, và thường có quyền giao dịch đổi một số khoản nợ của họ thành vốn cổ phần. Mặc dù nợ hạng hai thể hiện cả các đặc tính giống như vốn cổ phần và nợ, nhưng nó thường được phân loại là một loại trong nhóm nợ thứ yếu.

Chứng khoán lai: Một loại cấu trúc vốn trong các công ty giao dịch công khai cũng pha trộn các đặc tính của vốn cổ phần và nợ. Theo định nghĩa, chứng khoán lai được mua và bán thông qua các công ty môi giới trên sàn giao dịch. Chứng khoán lai có thể đi kèm với một số lợi nhuận cố định hoặc không cố định và có thể trả lãi hoặc cổ tức.

Nợ chuyển đổi: Một dạng chứng khoán lai. Trái phiếu chuyển đổi là loại phổ biến nhất của chứng khoán lai. Nợ chuyển đổi thường có dạng của một trái phiếu có thể được chuyển đổi thành vốn cổ phần Việc chuyển đổi chỉ có thể xảy ra tại một số thời điểm nhất định trong vòng đời của công ty, lượng vốn cổ phần thường được xác định trước và hành động chuyển đổi hầu như luôn tùy thuộc vào quyết định của chủ nợ.

Vốn cổ phần chuyển đổi: Một loại chứng khoán lai. Vốn cổ phần chuyển đổi thường có dạng cổ phiếu ưu đãi có thể chuyển đổi - tức vốn cổ phần ưu tiên có thể được chuyển đổi thành vốn cổ phần thông thường. Giống như nợ chuyển đổi, cổ phiếu ưu đãi chuyển đổi chuyển đổi thành cổ phiếu phổ thông theo tỷ lệ cố định được quy định trước và quyết định chuyển đổi thường là của chủ sở hữu cổ phiếu. Quan trọng hơn, giá trị của cổ phiếu ưu đãi chuyển đổi của một công ty thường phụ thuộc vào hiệu quả thị trường (market performance) của các cổ phiếu phổ thông.

Vốn cổ phần ưu tiên: Một loại tài chính đại diện cho quyền lợi sở hữu trong một công ty. Trái với tài sản thu nhập cố định (ví dụ: nợ), vốn cổ phần là tài sản lợi nhuận có thể thay đổi. Tuy nhiên, vốn cổ phần ưu tiên có cả các đặc điểm của nợ và vốn cổ phần dưới hình thức cổ tức cố định (nợ) và tiềm năng thu nhập trong tương lai (vốn cổ phần). Tương ứng, vốn cổ phần ưu tiên cung cấp cho người nắm giữ cả rủi ro tăng giá và sụt giá. Người giữ vốn cổ phần ưu tiên được thanh toán sau những người nắm giữ nợ và trước những người giữ cổ phiếu thông thường. Nói chung, vốn cổ phần ưu tiên bắt buộc phải quản lý để trả cho chủ sở hữu một cổ tức xác định trước khi trả cổ tức cho cổ đông phổ thông. Tuy nhiên, vốn cổ phần ưu tiên thường không có quyền biểu quyết.

Vốn cổ phần phổ thông: Cũng là một loại tài chính đại diện cho quyền sở hữu. Vốn sở hữu phổ thông là khối cơ sở thứ nhất của cơ cấu vốn và nó đại diện cho quyền sở hữu trong một doanh nghiệp sau khi tất cả các nghĩa vụ khác đã được trả hết. Vì lý do này, vốn cổ phần phổ thông đi kèm với rủi ro cao nhất và lợi nhuận cao nhất so với bất kỳ tầng nào trong cơ cấu vốn.

Tại sao cấu trúc vốn lại quan trọng?

Cấu trúc vốn của bất kỳ một công ty nào cũng phục vụ những mục đích chính của công ty.

Điều đầu tiên và quan trọng nhất là cấu trúc vốn đưa ra một cái nhìn tổng thể hiệu quả về quyền lợi của mỗi nhà đầu tư trong một doanh nghiệp. Các chủ nợ nắm giữ các quyền lợi này dưới hình thức khoản tiền mặt họ cho vay (tức là tiền gốc) và các khoản thanh toán lãi suất đi kèm. Chủ sở hữu vốn cổ phần (cổ đông) nắm giữ quyền lợi dưới dạng phần trăm lợi lợi nhuận của công ty trong tương lai.

Thứ hai, cấu trúc vốn được phân tích rất kỹ lưỡng để xác định rủi ro khi đầu tư vào một doanh nghiệp, và do đó cho biết chi phí đầu tư tốn kém như thế nào. Cụ thể, các nhà cung cấp vốn nhìn vào trọng số tỷ lệ của các loại tài chính khác nhau được sử dụng để đưa ra quyết định đầu tư cho công ty đó.

Ví dụ, tỷ lệ nợ cao hơn trong cơ cấu vốn có nghĩa là nghĩa vụ cố định cũng nhiều hơn. Nghĩa vụ cố định nhiều hơn dẫn đến ít hoạt động đệm hơn và rủi ro lớn hơn. Và rủi ro lớn hơn có nghĩa là chi phí tài chính để bù đắp những rủi ro đó của người cho vay cũng lớn hơn (ví dụ: lãi suất 14% so với lãi suất 11%).

Tóm lại, tất cả các hình thức vốn đều có lợi và thiệt riêng. Tuy nhiên, đầu tư vào một doanh nghiệp có cấu trúc vốn mà tỷ lệ nợ cao hơn sẽ tốn kém hơn so với việc đầu tư cho một doanh nghiệp có cơ cấu vốn cổ phần lớn hơn.

 
Nguồn : saga.vn
Vũ Quang Huy
Vũ Quang Huy