Quá Nhiều Nam Giới: Trung Quốc Và Ấn Độ Đấu Tranh Với Hậu Quả Của Mất Cân Bằng Giới Tính

27/12/2019 - 07:00 624     0

Ở các quốc gia đông dân nhất thế giới, nam giới đang vượt quá nữ giới 70 triệu người. Cả hai nước này đều đang cố gắng tìm hiểu về các chính sách đã tạo ra thế hệ mất cân bằng giới tính này

Chưa bao giờ điều tương tự từng xảy ra trong lịch sử loài người. Sự kết hợp các yếu tố văn hóa, nghị định của chính phủ và công nghệ y học hiện đại ở hai quốc gia lớn nhất thế giới đã tạo ra sự mất cân bằng giới tính trên quy mô lục địa. Số nam giới đông hơn nữ giới ở Trung Quốc và Ấn Độ là 70 triệu người.

Việc có quá nhiều nam giới gây ra những hậu quả có ảnh hưởng sâu rộng: ngoài việc nhiều nam giới không lấy được vợ, sự mất cân bằng giới tính cũng làm thị trường lao động bị méo mó, làm tăng tỷ lệ tiết kiệm ở Trung Quốc và giảm sự tiêu thụ, lạm phát một số giá trị tài sản nhất định, đồng thời tăng bạo lực, nạn buôn người hoặc mại dâm ở ngày càng nhiều địa điểm.

Những hậu quả kể trên không chỉ giới hạn ở Trung Quốc và Ấn Độ mà còn thâm nhập sâu vào cả nước láng giềng châu Á và bóp méo các nền kinh tế châu Âu và châu Mỹ. Dù hiếm khi được công nhận, viễn cảnh của số lượng nam giới tăng vọt đang dần trở thành hiện thực.

"Trong tương lai, sẽ có hàng triệu người đàn ông không thể kết hôn, và điều đó có thể gây ra rủi ro rất lớn cho xã hội", Li Shuzhuo, một nhà nhân khẩu học hàng đầu tại Đại học Giao thông Tây An, Tây An, tỉnh Thiểm Tây, cảnh báo.

Trong số 1,4 tỷ dân số của Trung Quốc, nam giới nhiều hơn nữ giới gần 34 triệu người - nhiều hơn toàn bộ dân số Malaysia. Đó là những người sẽ không bao giờ tìm thấy vợ và hiếm khi có quan hệ tình dục. Chính sách một con của Trung Quốc, có hiệu lực từ năm 1979 đến năm 2015, là một yếu tố rất lớn trong việc tạo ra sự mất cân bằng này, bởi hàng triệu cặp vợ chồng luôn muốn rằng con của họ phải là con trai.

Theo điều tra dân số gần đây nhất, Ấn Độ - một quốc gia luôn có mong muốn sinh con trai để có người thừa kế - số lượng nam giới vượt quá nữ giới đã gần 37 triệu người. Số lượng bé gái so với bé trai vẫn tiếp tục giảm mạnh, ngay cả khi đất nước ngày càng phát triển và giàu có hơn. Sự mất cân bằng tạo ra sự dư thừa nhiều người đàn ông độc thân và nạn buôn người với mục đích làm vợ hoặc mại dâm càng trở lên trầm trọng hơn. Chính quyền đổ tội rằng nguyên nhân của việc này là do sự ra đời của công nghệ chọn lọc giới tính trong 30 năm qua, dù hiện đang công nghệ này đã bị cấm nhưng vẫn được sử dụng rộng rãi.

Ở hai nước này, số lượng nam giới dưới 20 tuổi vượt quá nữ giới là 50 triệu người.

Cả hai quốc gia đều đang cố gắng kiểm soát các chính sách đã gây ra hệ luỵ thừa nam giới này. Và các nhà nhân khẩu học cho biết sẽ mất hàng thập kỷ thì các hậu quả này mới chấm dứt.

PHẦN MỘT: NHỮNG CUỘC SỐNG TUYỆT VỜI

Số lượng ngày càng tăng của những người đàn ông đủ điều kiện nhưng không thể cưới được vợ đã có một tác động sâu sắc đến cuộc sống của các gia đình. Con trai lớn sống với mẹ của họ - trong một số trường hợp khác là sống bà ngoại của họ. Phụ nữ Ấn Độ và Trung Quốc, những người luôn mong muốn có con trai, đang già đi. Họ vẫn còn gánh nặng với việc nấu ăn và dọn dẹp cho con trai của họ, và sức khỏe của họ bị ảnh hưởng nhiều bởi sự căng thẳng. "Tôi đã khóc rất nhiều đến nỗi tôi không thể nhìn thấy gì nữa", một người phụ nữ từng tâm sự.

Sự mất cân bằng giới có thể dẫn đến một cuộc “khủng hoảng về tính nam” khi vai trò theo truyền thống được nâng lên và nam giới dựa vào những quan điểm chung của xã hội để chứng minh rằng họ rất “đàn ông”, theo lời Prem Chowdhry, một nhà nghiên cứu và nhà khoa học xã hội ở New Delhi. “Người ta đánh giá thấp sự nam tính của họ. Nếu họ vẫn còn độc thân, họ sẽ được cho rằng họ không đàn ông chút nào. Chức năng cơ bản của một người đàn ông trong xã hội nông thôn là có một gia đình và chăm sóc gia đình đó. ”

“Ở nông thôn, những người không kết hôn thực sự bị thiệt thòi và bị lề hóa, ngay cả việc giao tiếp trong làng cũng gặp khó khăn,” Therese Hesketh, một giáo sư về sức khỏe toàn cầu tại Đại học College London, cho biết. "Những người này đang đầy tuyệt vọng."

“Một cuộc sống nhàm chán và cô đơn”

Công nhân xây dựng Li Weibin, 30 tuổi, chưa bao giờ có bạn gái. Ảnh: Giulia Marchi

Li Weibin chưa bao giờ có bạn gái. Số lượng nam giới luôn đông hơn nữ giới trong ngôi làng miền núi xa xôi hẻo lánh - nơi anh lớn lên, trong các nhà máy - nơi anh làm việc khi còn thiếu niên và trên các công trình xây dựng - nơi bây giờ anh kiếm được một mức lương khá  khiêm tốn.

Ngày hôm nay, 30 tuổi, anh sống trong một căn phòng ngủ tập thể, ngột ngạt với năm người đàn ông khác ở thành phố Đông Quan, tỉnh Quảng Đông. Giường tầng đặt cạnh tường, tàn thuốc vương vãi trên sàn nhà.

"Tôi muốn tìm bạn gái, nhưng tôi không có tiền hoặc cơ hội để gặp họ", anh nói. “Các cô gái có tiêu chuẩn rất cao, họ muốn có nhà cửa và xe hơi. Họ không muốn nói chuyện với tôi. ”

Vấn đề của Li không chỉ là anh nghèo và phải vật lộn để tiết kiệm đủ tiền mua một căn hộ của riêng mình, mà đó còn đơn giản là vì ở Trung Quốc có quá nhiều đàn ông. Đây là một đất nước nơi hôn nhân tạo ra địa vị xã hội, và nơi áp lực của cha mẹ với việc sinh con là vô cùng lớn. Những người đàn ông độc thân như Li bị gắn mắc một cách tùy tiện như những “nhánh cây đơn độc”, không lá, không hoa, không đâm chồi nảy lộc, thất bại trong việc mở rộng nhánh cây gia đình cho mình.

Nhưng như mọi người quản lý rừng đều biết, các nhánh cây “đơn độc” tạo ra mối  nguy hiểm, và không chỉ nguy hiểm cho bản thân họ.

Ở Đông Quan, nơi tỷ lệ giới tính là 118 nam: 100 phụ nữ, Li nói rằng anh gần như đã từ bỏ hy vọng tìm bạn gái. Anh dành thời gian rỗi để chơi game trên điện thoại, hoặc đi cùng đồng nghiệp để hát karaoke hoặc mát-xa chân.

“Chỉ có mỗi tôi,” anh nói. "Cuộc sống thật nhàm chán và cô đơn."

"Chúc bạn có thể là mẹ của một trăm bé trai"

Om Pati với các con trai của mình (từ trái sang) Sandeep, Sanjay và Suresh. Ảnh: Poras Chaudhary

Khi Om Pati, vợ của một người nông dân ở làng Bass Ấn Độ, ở bang Haryana, có con, bà thực sự cầu nguyện rằng một cô con gái có đôi mắt ngọt ngào sẽ đến. Thay vào đó, bà đã có một đứa con trai. Thế rồi một đứa khác và một đứa khác khác - bảy đứa tất cả. Hàng xóm của bà trong làng rất vui mừng cho cô mỗi khi một em bé mới sinh. Họ gõ vào những tấm thép để mọi người trong khu phố biết một cậu bé đã được sinh ra.

Xét cho cùng, đây là một nền văn hóa nơi bé trai được mong muốn hơn tất cả mọi điều khác - để họ được là người thắp sáng giàn hỏa tang lễ Hindu, thừa kế tài sản, chăm sóc cho cha mẹ già. Như Phạn nói, "Chúc bạn có thể làm mẹ của 100 người con trai."

Đôi khi ta có cảm giác như Om Pati là mẹ của 100 người con trai thật. Bà làm việc từ bình minh đến tối. Bà an ủi bản thân mình với ý nghĩ rằng một ngày nào đó bà sẽ có con dâu để cùng chia sẻ các câu chuyện và cùng nấu ăn. Bà cũng mong có các cháu để cùng làm việc đó.

Nhưng vào thời điểm con trai lớn nhất của bà, Sanjay - bây giờ 38 tuổi và là  một đầu bếp - đã đến tuổi kết hôn, con dâu mà bà sắp đặt trong gia đình đã lẻn ra thành phố lớn hơn để chụp siêu âm bất hợp pháp và sau đó phá thai. Khi bà và chồng bà bắt đầu tìm kiếm sự phù hợp trong những cuộc hôn nhân được sắp xếp sẵn, vẫn như thường lệ, không có cô dâu phù hợp. Vài phụ nữ trẻ trong làng đã kết hôn - đó là, những người không bỏ xứ để có cơ hội tốt hơn ở nơi khác.

Những ngày này, Om Pati, bây giờ đã 60 tuổi, dành thời gian nấu ăn và dọn dẹp cho chồng và con trai trưởng thành, những người từ 22 đến 38 tuổi. Họ làm lên rất nhiều rotis - bánh mì tròn phẳng. Đây là một mặt hàng chủ lực, mỗi chiếc bánh được nặn thành hình trong tay bà ấy - và bà làm được nhiều pound bột mỗi ngày.

“Không có lựa chọn nào khác,” bà nói. "Nó không nằm trong tay chúng ta."

"Không ai biết tôi cảm thấy buồn như thế nào"

Suresh Kumar nói rằng sự nghẹt thở mà ông cảm thấy của một người 35 tuổi độc thân là có thể sờ thấy được. Ảnh: Poras Chaudhary

Suresh Kumar đã từng mơ ước được kết hôn, với một đám rước qua những con đường của Bass, một cô dâu đeo trang sức vàng và làm loại nghi lễ đã từng là một nghi lễ gần như phổ quát cho những người đàn ông Ấn Độ. Nhưng sau một cuộc đính hôn bị tan vỡ, anh không thể tìm thấy những cô dâu phù hợp nào khác. Anh thậm chí còn quay trở lại việc học để lấy được bằng trung học với hy vọng dễ cầu hôn hơn. Vẫn không có ai. Bây giờ Kumar đang ở giữa những năm 30, từ lâu đã được coi là qua tuổi kết hôn ở Ấn Độ, và đang bắt đầu đối mặt với một sự thật khó khăn: rằng một người vợ và một gia đình sẽ không là xảy đến với anh.

“Mọi người nói,‘ Bạn không có vợ và con ở nhà để chăm sóc; tại sao bạn lại làm việc chăm chỉ như vậy? ”Kumar nói. "Tôi cười bên ngoài nhưng nỗi đau mà tôi có trong trái tim thì chỉ có tôi biết."

Những người đàn ông này bị cô lập, bị bỏ ra khỏi các quyết định của gia đình lớn và bị chế giễu, mà không có nhiều sự hỗ trợ hoặc các dịch vụ sức khỏe liên quan đến tinh thần. Tồi tệ hơn, trong văn hóa truyền thống của những ngôi làng, những người bỏ lỡ hôn nhân không có hy vọng về bạn đời nữ; hẹn hò hoặc có bạn gái là ra điều không thể.

Một buổi tối gần đây, một gia đình đã tổ chức một bữa tiệc trên sân thượng để kỷ niệm sự ra đời của một cậu bé. Các bữa tiệc để chào đón bé gái mới sinh vẫn còn rất hiếm hoi đến nỗi chúng kín mít các tờ báo địa phương. Trước khi các vị khách đến, Kumar ngồi trong một cầu thang gần đó, đổ mồ hôi trên một cái nồi gang, chọc cười với bạn bè khi anh ta rán bánh pancake cho khách. Anh thích nấu ăn, anh nói, nhưng đôi khi vai trò này làm anh mất cân bằng.

Trong một lễ hội thu hoạch năm ngoái, mẹ anh bị mắc kẹt ở một thị trấn khác. Vì vậy, Kumar buộc phải để chuẩn bị bánh pancake của riêng mình. Khi anh lật những chiếc bánh trong dầu sủi bọt, anh rưng rưng nước mắt, nghĩ đến việc không có vợ và con cái nào ăn những món anh đang làm.

Nếu có một người vợ, anh nói, “Sẽ có ai đó pha trà cho tôi, cho tôi biết khi nào đi tắm. Chúng tôi không có nhiều giá trị khi là những người đàn ông chưa lập gia đình trong xã hội này. Mọi người đều nghĩ, 'Người đàn ông này có vấn đề gì? Gia đình anh thiếu điều gì? Anh ta thiếu điều gì? '”

Mọi người nói, 'Bạn không có vợ và con cái ở nhà để chăm sóc; tại sao bạn làm việc chăm chỉ như vậy? Tôi cười bên ngoài nhưng nỗi đau mà tôi có trong trái tim tôi chỉ có tôi biết"

Buổi tối là những thời gian cô đơn nhất, khi ngôi làng im ắng dần, mọi người quay trở lại với con bò của họ từ ao, khói phảng phất của bữa ăn tối, học sinh vẫn mặc đồng phục học sinh chơi trên những con đường mấp mô. Kumar tự nhốt mình trong phòng.

"Tôi xem TV, đôi khi là phim lãng mạn," Kumar nói. "Tôi có thể làm gì? Điều đó tùy thuộc vào tôi. Những gì tôi cảm thấy bên trong vẫn ở bên trong.”

Mọi chuyện không nên kết thúc theo cách này. Khi còn học trung học, anh đã có một chuyện tình lãng mạn ngắn với một người bạn cùng lớp, một cô gái 17 tuổi xinh đẹp, cao và mảnh khảnh, với hai dải tóc tết trên lưng. Ngay cả bây giờ anh cũng không thể nói về cô mà không hát một vài lời một bài hát tình yêu Urdu. “Tôi đã tìm kiếm cô ấy trên Facebook chỉ ngày hôm qua,” anh nói.

Nhưng cuộc hẹn hò bị phát hiện, cha mẹ cấm đoán, bạn cùng lớp của anh cuối cùng đã kết hôn với người khác. Gia đình Kumar đã không thể tìm thấy bất kỳ cô dâu phù hợp nào khác cho anh.

"Chúng tôi cảm nhận được điều này, nhưng đây là vấn đề của mọi ngôi nhà", mẹ của anh, Bhima, ngồi với con trai của mình sau bữa tiệc trong sân nhỏ của ngôi nhà khiêm tốn nơi họ sinh sống.

Đôi khi, Kumar nói, sự nghẹt thở mà anh cảm thấy có thể sờ thấy được: “Anh biết khi nào không có gió và cây cối chỉ đứng đó và những chiếc lá không di chuyển? Đó là cách người đàn ông cảm thấy: Bạn chỉ là vật bất động.”

PHẦN HAI: NỖ LỰC TUYỆT VỌNG ĐỂ CÓ CÔ DÂU

Phải mất một ngôi nhà, tiết kiệm và một công việc tốt để giành được một cô dâu. Nhiều người đàn ông Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ hơn - và lấy nhiều công việc nguy hiểm hoặc khó chịu hơn - để tiến lên phía trước. Cha mẹ cũng đang cố gắng giúp con trai họ về tài chính. “Đó là một cuộc chạy đua vũ trang trong thị trường hẹn hò và hôn nhân,” Shang-Jin Wei, một nhà kinh tế học tại Đại học Columbia, Hoa Kỳ, nói.

Tỷ lệ tiết kiệm của các hộ gia đình cao, đặc biệt là ở Trung Quốc, giúp giải thích thặng dư thương mại lớn của đất nước. Một người đàn ông làm giày rẻ tiền để xuất khẩu không tiêu tiền lương mà anh ta kiếm được vào hàng tiêu dùng nhập khẩu. Thay vào đó, anh ta tiết kiệm để xây dựng một ngôi nhà và thu hút một cô dâu. Một kết quả không mong đợi khác - giá nhà ở đô thị đang tăng rất nhanh.

Những người đàn ông muốn kết hôn ở Trung Quốc trả một mức giá cao để có được một cô dâu một cách hợp pháp. Do sự mất cân bằng ngày càng trở nên trầm trọng, mức giá này đã tăng từ ​​vài trăm đô la một thập kỷ hoặc hai năm trước thành gần 30.000 đô ở một số vùng của Trung Quốc. Các gia đình tiêu tiền vào việc đó thay vì chi tiêu các khoản khác.

Có con trai đã từng là một hàng rào chống lại đói nghèo ở tuổi già. Bây giờ cha mẹ già đang hy sinh để giúp con trai của họ trông giống người có đủ điều kiện để kết hôn - và để hỗ trợ những người con trai không tìm thấy một cô dâu. Viễn cảnh Cô con dâu chăm sóc cha mẹ của chồng mình, trong hàng triệu gia đình, điều đó giờ không còn khả thi nữa.

"Nếu bạn muốn tìm một người vợ, bạn phải xây dựng một ngôi nhà"

Wang, 24 tuổi, đến Quảng Đông khi anh 14 tuổi và anh đã làm việc trong một nhà máy sản xuất giày trong bốn năm. Ảnh: Giulia Marchi

Cách tốt nhất để tìm một người đàn ông độc thân ở nông thôn Trung Quốc những ngày này: tìm một người nào đó đang xây nhà.

Li Defu là một ví dụ điển hình. Bây giờ anh 21 tuổi, anh đã rời nhà bảy năm trước để tìm việc ở Guiyang, thủ phủ của tỉnh Quý Châu, nhưng anh đã gom góp tiền tiết kiệm cho gia đình để xây một căn nhà 10 phòng nhìn ra những ngọn đồi xanh và thung lũng nơi sinh của anh, Paifeng.

"Tại thời điểm này không có bất kỳ cô gái tuổi của tôi xung quanh tôi," ông nói, trên một chuyến đi về nhà để giám sát xây dựng. "Nhưng tôi đang xây ngôi nhà mới này để chuẩn bị cho trường hợp tôi tìm thấy ai đó."

"Tôi muốn tìm bạn gái, nhưng tôi không có tiền hoặc cơ hội gặp họ. Cô gái có tiêu chuẩn rất cao, họ muốn nhà cửa và xe hơi"

Li Weibin

Li được nuôi dưỡng bởi bà ngoại của anh, một người phụ nữ nhỏ bé, gầy gò, ngồi bên cạnh anh khi anh trò chuyện. Cha mẹ anh vẫn làm việc trong các nhà máy xa xôi; các khoản tiết kiệm mà họ đã thu thập đều rất quan trọng.

Khoảng 60.000 nhân dân tệ (10.000 đô la Mỹ), Li nghĩ, sẽ phải trả cho gia đình cô dâu tương lai của mình, chỉ để họ đồng ý đính hôn. Một truyền thống lâu đời, mức giá để có một cô dâu ở Trung Quốc cũng tương tự như của hồi môn ở nơi khác trên thế giới, nhưng được trả tiền từ gia đình chú rể cho cha mẹ của cô dâu, chứ không phải theo cách khác.

Một thập kỷ trở lại, “giá cô dâu” điển hình chỉ là vài nghìn nhân dân tệ. Ngày nay, ở một số nơi ở Trung Quốc, mức trung bình gần 180.000 NDT (Theo một cuộc khảo sát của tờ báo Daily của People).

Điều đó biến thành áp lực rất lớn cho những người trẻ như Li và gia đình của họ. Cuối cùng, người giúp xây dựng nhà của Li là một người đàn ông trẻ khác, người cũng đã cảm thấy áp lực tương tự như thế.

"Có rất ít cô gái ở đây, và nhiều cô gái từ bên ngoài sẽ không muốn kết hôn với người trong ngôi làng này bởi vì nó nghèo nàn", Zhou Haijiang, 25 tuổi, nói khi anh đặt gạch ở một trong nhiều phòng tắm của ngôi nhà. Chỉ có việc thể hiện sự giàu có mới có thể thu hút và giữ một cô dâu.

"Trong làng của chúng tôi, nếu bạn muốn tìm một người vợ, bạn phải xây dựng một ngôi nhà."

Zhou nói rằng anh muốn ở lại Paifeng suốt cuộc đời, nhưng tiền lương không cao, và anh sẽ phải miễn cưỡng tham gia vào xu hướng lao động nhập cư tới các siêu đô thị đang bùng nổ của Trung Quốc, để tìm kiếm những người giàu có và tìm kiếm cô dâu.

Nhiều người đàn ông Trung Quốc chưa lập gia đình đã đến các thành phố như Đông Quan, ở châu thổ sông Pearl, một nơi hội tụ đô thị rộng lớn có biệt danh là "nhà máy của thế giới".

Đạo đức làm việc của họ, quyết tâm của họ để thành công, là điều đáng chú ý.

Trong một tiệm mì gần một loạt các nhà máy giày, một chàng trai 24 tuổi chỉ tiết lộ họ của mình, Wang, đang thưởng thức bữa tối với một số người bạn. Giữa những chén rượu, anh nói rằng anh đã rời nhà ở miền tây nông thôn Trung Quốc cách đây một thập kỷ và bây giờ làm việc 11 hoặc 12 giờ một ngày, chỉ với hai ngày nghỉ một tháng.

Anh ta đã tiết kiệm đủ để xây dựng một ngôi nhà ở làng quê của mình, nhưng vẫn đang vật lộn để tìm một người vợ.

"Nếu bạn cầu kỳ, thì thật khó," anh nói. “Ở đây cũng có nhiều chàng trai hơn, và không có nghĩa rằng dễ gặp các cô gái.”

PHẦN THỨ BA: “NHẬP KHẨU” CÁC CÔ DÂU

Hàng chục ngàn phụ nữ nước ngoài đang đổ xô đến Trung Quốc để kết hôn, do sự đói nghèo ở nhà và bị hút bởi sự thiếu hụt của phụ nữ Trung Quốc. Những người đàn ông Trung Quốc lướt các trang web cung cấp cho các cô dâu nước ngoài và có thể phải trả tiền lên tới 8.000 đô la Mỹ cho các tour du lịch kết hôn để tìm vợ. Đối với các cô dâu, đó là một canh bạc lớn: họ được thu hút với lời hứa của công việc, và một số bị mắc bẫy hoàn toàn và bị lừa vào việc buôn bán hôn nhân. Trong gia đình mới của họ, con dâu thường chiếm vị trí thấp nhất.

Bất kỳ nhóm tuổi nào cũng có một tỷ lệ nam giới sẽ không tìm thấy cô dâu, nhưng họ sẽ ở lại trong thị trường hôn nhân, cạnh tranh với những người đàn ông trẻ hơn để kết hôn với những người phụ nữ trẻ hơn. Sự không cân xứng tiếp tục phát triển. Vào năm 2050, nhà nhân khẩu học người Pháp Christophe Guilmoto ước tính, có thể có từ 150 đến 190 nam giới cho mỗi 100 phụ nữ trong thị trường hôn nhân của Trung Quốc.

Sự thiếu hụt phụ nữ ở nông thôn Trung Quốc được khuếch đại bởi vì phụ nữ thường “kết hôn”, tìm kiếm những người chồng có tư cách giáo dục, tài chính ổn định hoặc địa vị xã hội cao hơn một chút. Điều đó đưa phụ nữ ra khỏi làng đến các thành phố để tìm kiếm những loại đàn ông đó, khiến cho những người đàn ông ở lại còn khó khăn hơn.

"Cô là nô lệ của tôi"

Liu Lili là một câu chuyện thành công trong số những cô dâu từ nước ngoài. Cô và Liu Hua kết hôn vào năm 2013 và có hai con ở Trung Quốc. Ảnh: Yan Cong

Liu Hua không thể tìm thấy một người vợ ở Trung Quốc, vì vậy anh quyết định mua một người nước ngoài. Em gái và mẹ của anh đã giúp anh lựa chọn từ một số phụ nữ Campuchia đã đến Trung Quốc tìm kiếm chồng, cuối cùng chọn ra một cô gái mảnh mai với một nụ cười dễ chịu.

Mối lo lắng chính của họ là cô cao hơn anh một chút, và lo lắng về những gì hàng xóm sẽ nghĩ.

“Mọi người trong làng nói rằng cô ấy sẽ bỏ chạy; họ nghĩ một người vợ nước ngoài không tốt như một người vợ Trung Quốc, ”Liu,người sống ở Leping, thuộc tỉnh Giang Tây phía đông nam cho biết. “Nhưng bây giờ họ không nghĩ như vậy nữa. Vợ tôi không chạy trốn. Cô ấy thân thiện với những người hàng xóm và đối xử với họ một cách lịch sự. Mọi người đều nói cô ấy đẹp thế nào. ”

Vợ ông, Lili, là một trong hàng chục ngàn phụ nữ nước ngoài đổ xô đến Trung Quốc để kết hôn, bị thúc đẩy bởi nghèo đói ở nhà và bị hút bởi sự thiếu hụt nghiêm trọng của phụ nữ.

Leping đã trở thành một trung tâm thương mại cho phụ nữ Campuchia:khi làng liền kề làng, họ rất dễ tìm, chăm sóc và đón con của họ từ trường, hoặc chỉ đơn giản đi xem chồng của họ chơi mạt chược.

Ở Huangling, một ngôi làng cách hai giờ lái xe về phía bắc của Leping, Liu là người đầu tiên trong một số cuộc hôn nhân xuyên quốc gia. "Làng của chúng tôi có 50 hoặc 60 nam giới độc thân và chỉ có một hoặc hai người phụ nữ độc thân", Liu nói. "Đối với những người đàn ông từ 40 tuổi trở lên, phụ nữ Campuchia giống như một cơ hội thứ hai."

Nhưng đối với phụ nữ, nó là một canh bạc lớn, được đưa vào các gia đình mà con dâu thường chiếm vị trí thấp nhất, đặc biệt là trong gia đình của những người nước ngoài đã "mua".

Không có gì ngạc nhiên khi mẹ của Lili không muốn cô ấy đến. "Bạn không nói được ngôn ngữ, bạn không biết ai, điều đó thật nguy hiểm", bà cảnh báo.

"Làng của chúng tôi có 50 hoặc 60 nam giới độc thân và chỉ có một hoặc hai phụ nữ độc thân. Đối với nam giới từ 40 tuổi trở lên, phụ nữ Campuchia giống như một cơ hội thứ hai"

Liu Hua

Nhưng ở Campuchia, các cô con gái được kỳ vọng giúp hỗ trợ gia đình về mặt tài chính. Cha của Lili đã qua đời, và có ba anh em trẻ đi lên và đi học. Làng của cô, ở trung tâm tỉnh Kampong Cham, không có cơ hội việc làm thực sự.

Lili, người được sinh ra Sreynich Yorn, được trả số tiền tương đương 450 đô la Mỹ, cộng với chi phí đi lại và được hứa hẹn một công việc tương đối hậu hĩnh trong một nhà máy Trung Quốc khi cô đến, miễn là cô đồng ý kết hôn. "Tôi muốn tiền, cho mẹ tôi," cô nói.

Liu nói rằng anh ta đã trả tiền đặt cọc từ 5.000 đô la Mỹ đến 40.000 đô la Mỹ cho ba gia đình địa phương, chỉ để dành quyền hẹn hò với con gái của họ và chỉ nhận được một số tiền khi sự tác hợp không thành công.

Giống như nhiều gia đình người Trung Quốc khác, anh cuối cùng đã  quyết định trả cho người môi giới Lili gần 15.000 USD, người đã lấy tên Trung Quốc sau khi chuyển đi.

Hai người đều tự cảm thấy hài lòng, khi sống trong một ngôi nhà đầy những bức ảnh cưới của họ cùng hai đứa con nhỏ: một cậu bé bốn tuổi, Siyiuan, và em gái một tuổi, Sisi. Trong một bức ảnh, họ ngồi trên ghế đá công viên, trong bộ đồ màu xám và cà vạt màu đỏ, cô mặc chiếc váy cưới màu trắng mang theo một bó hoa hồng đỏ và trắng, cùng nhau tạo nên hình dạng trái tim bằng cánh tay. Cả hai đều nhấn mạnh rằng họ là hôn nhân chân chính, không phải là một giao dịch. Hạnh phúc, mẹ của Liu chấp thuận.

Nhưng Lili vẫn cảm thấy bị lừa, đặc biệt là sau khi cô biết được chồng mình đã trả bao nhiêu tiền. Công việc mà cô đã được hứa hẹn sẽ không bao giờ có; cô đã rất tức giận với nhà môi giới hôn nhân vì đã bỏ túi hầu hết mọi khoản phí. "Cô ấy nói dối tôi vì tiền," cô nói.

Lili dành cả ngày để chăm sóc hai đứa con nhỏ của mình. Chồng cô, một họa sĩ và người trang trí, thường đi làm, nhưng mẹ chồng cô có vẻ thông cảm, thậm chí tự hào về người phụ nữ trẻ đang nuôi nấng hai đứa cháu của mình.

Giấy chứng nhận kết hôn của Liu Hua và Lili và một bức ảnh năm 2013. Ảnh: Yan Cong

Mẹ của cô thậm chí đã đến thăm cô năm ngoái, và về nhà với một khoản tiền, khoảng 1.500 đô la Mỹ, điều đó sẽ giúp những người còn lại của gia đình.

Lili là một trong những người may mắn. "Chồng tôi là một người đàn ông tốt và anh ấy đối xử tốt với tôi", cô nói. “Tôi không muốn quay trở lại. Giờ tôi có con rồi. ”

Một phụ nữ 32 tuổi, được phỏng vấn tại thủ đô Phnom Penh của Campuchia, nói rằng cô đã bị lôi kéo đến Trung Quốc với lời hứa về một công việc trong nhà máy. Nhưng khi cô đến Trung Quốc, cô buộc phải cưới một người đàn ông mà cô không thích. “Chồng tôi nói với tôi, 'Cô là nô lệ của tôi, tôi đã mua cho cô. Nếu tôi muốn, tôi có thể làm bất cứ điều gì với cô. '”

Gia đình mới của cô đã khóa cô trong nhà để ngăn cô chạy trốn, cô nói. Chồng cô yêu cầu quan hệ tình dục bốn lần một ngày. Nếu cô từ chối, cô sẽ bị đánh đập. Cuối cùng, cô ấy đã có một bé gái. Bảy ngày sau khi sinh, chồng cô yêu cầu quan hệ tình dục một lần nữa, và khi cô từ chối, anh đánh cô, cô nói. Hai năm sau, cô nhớ lại, cô bị sảy thai, cố đã bị gia đình chồng từ chối điều trị y tế và đã suýt chết.

Một số dịch vụ [hôn nhân] cung cấp bảo đảm hoàn tiền cho các cô dâu sẽ là trinh nữ, và một sự thay thế miễn phí cho bất kỳ ai bỏ chạy trong vòng một năm.

Trong ba năm, người phụ nữ đã không gọi cho gia đình cô ở Campuchia "bởi vì tôi không muốn mẹ tôi lo lắng" và bởi vì cô cảm thấy xấu hổ rằng cô đã không thể gửi tiền về.

Cuối cùng, dù vậy, cô gọi anh trai cô. Họ cùng nhau thuyết phục gia đình Trung Quốc để cho cô ấy đến thăm người mẹ bị bệnh của cô ở Campuchia, nhưng họ chỉ để cô ấy đi với điều kiện cô ấy bỏ con gái mình lại.

Bây giờ cô sống trong một trạng thái khủng khiếp. Sợ bị kỳ thị trong làng, cô hiếm khi về nhà, thay vào đó cô đi làm với mức lương thấp trong một nhà máy may ở ngoại ô Phnom Penh. Cô đã bị tách khỏi cô con gái ba tuổi của mình trong hơn một năm. Nghĩ về đứa con của mình, một nụ cười thoáng qua đi qua mặt người phụ nữ. “Tôi khóc mỗi ngày,” cô nói.

Với số lượng đàn ông đông hơn phụ nữ ở Trung Quốc là 34 triệu người, nhu cầu về rủi ro vợ ngoại quốc chỉ đơn giản là chuyển vấn đề sang các nước láng giềng nhỏ hơn của Trung Quốc.

Phụ nữ Nga, một số người đã từng có ý định sang phương Tây để kiếm chồng, đang dần chuyển hướng tìm kiếm hôn nhân ở Trung Quốc. Elena Barabantseva, từng học tại Đại học Manchester của Anh, người đang dẫn đầu một dự án quốc tế về di cư hôn nhân vào Trung Quốc. Ở Trung Quốc, họ là những cô dâu được tìm kiếm nhiều nhất, được đánh giá cao về làn da trắng và những đặc điểm của người Châu Âu. Họ được coi là có học thức nhưng dễ tiếp cận, ít được giải phóng hơn phụ nữ phương Tây. Những phụ nữ này có nhiều khả năng sẽ dừng chân ở các thành phố lớn hơn, kết hôn với những người giàu có hơn.

Các tour du lịch hôn nhân thương mại đến Nga, cũng như Ukraine, mang đến cho đàn ông Trung Quốc cơ hội gặp gỡ 10 hoặc 20 phụ nữ trong khoảng thời gian vài ngày với khoảng 5.000 đô la Mỹ, tăng lên 8.000 đô la nếu họ tìm thấy một cô dâu.

Nhưng một số lượng lớn phụ nữ đến từ Việt Nam. Di cư hôn nhân qua biên giới lỏng lẻo ở miền nam Trung Quốc bắt đầu từ hai thập kỷ trước và đang phát triển mạnh, theo lời Caroline Grillot, người đã nghiên cứu hiện tượng này trong một thập kỷ, gần đây nhất là với Barabantseva ở Manchester.

Phụ nữ Việt Nam được coi là ít "đòi hỏi" hơn một số phụ nữ Trung Quốc và tập trung hơn vào các giá trị gia đình truyền thống. Họ cũng được tìm kiếm bởi làn da trắng, đôi mắt to và đôi chân thon thả của họ, Grillot nói. Họ thường thích người chồng Trung Quốc hơn những người cùng đất nước, không phải tiền, mà vì họ đánh giá những người đó chăm chỉ và tập trung vào gia đình hơn.

Ngày nay, các trang web như ZhongYueLove.com (Trung Quốc-Việt-Love) cung cấp tuyển chọn phụ nữ Việt Nam. Một số dịch vụ cung cấp một đảm bảo hoàn tiền cho rằng các cô dâu sẽ là trinh nữ, và môt sự thay thế miễn phí cho bất kỳ ai bỏ chạy trong vòng một năm.

Những người khác đến từ Myanmar và Lào, băng qua tỉnh Yunnan, phía tây nam tương đối nghèo của Trung Quốc.

Trong thực tế, họ đang thay thế những phụ nữ địa phương đã tự di cư, bằng việc tìm chồng ở những phần thịnh vượng hơn của "bên trong Trung Quốc", Shen Hanmei, một giáo sư tại Đại học Vân Nam, Côn Minh, nói.

Một số lượng lớn nữ giới cũng tràn vào từ Bắc Triều Tiên, đặc biệt là sau khi nạn đói xảy ra ở đó vào giữa những năm 1990. Nhiều người đã phải chịu đựng sự đối xử kinh khủng từ những người chồng hoặc bị buôn bán vào mại dâm ở Trung Quốc, và bị đầy đi các trại lao động nếu họ cố gắng trở về quê hương của họ.

PHẦN BỐN: CHỐNG LẠI SỰ XÂM PHẠM

Ở bang Haryana ở miền bắc Ấn Độ, tội ác chống lại phụ nữ đã tăng 127% trong thập kỷ qua. Những người đàn ông trẻ ở Haryana nói rằng họ không có cơ hội việc làm tốt và ít giải trí - tiết kiệm cho một trận đấu cricket, bóng đá hay kabaddi, môn thể thao ở Ấn Độ hàng đêm. Ra khỏi sự nhàm chán và thất vọng, nhiều người phải quấy rối phụ nữ trẻ. Những người đàn ông được tiêm nhiễm bởi phim Bollywood trong đó một anh hùng phá vỡ sự miễn cưỡng của một người phụ nữ khi muốn đuổi theo các cô gái.

Chính phủ Ấn Độ đã cố gắng cấm thử nghiệm chẩn đoán chọn lọc giới tính, nhưng thực tế vẫn còn phổ biến. Nhiều gia đình tin rằng tốt hơn là nên bỏ con gái chưa sinh của họ vì sẽ rất khó để bảo vệ con khỏi bạo lực tình dục sau này trong cuộc sống, và cha mẹ sẽ phải trả giá đắt khi các cô gái kết hôn. Ở Ấn Độ, một quốc gia 1,3 tỷ, số lượng nam giới nhiều hơn nữ giới 37 triệu người.

"Bị kẹp trong nắm đấm của họ"

Nikita Chauhan, Sheetal Chauhan và Jyoti Chauhan (không liên quan), tất cả 14 tuổi, đều nằm trong số những cô gái phản đối việc quấy rối tình dục mà họ phải đối mặt khi đi bộ đến trường. Ảnh: Poras Chaudhary

Đầu tiên các cô gái từ chối đến lớp. Sau đó, họ bắt đầu ngồi ở trung tâm của thị trấn. Rồi họ ngừng ăn.

Một nhóm 11 học sinh lớp ở làng Ấn Độ Gothra Tappa Dahina đã gây ra một cuộc nổi dậy công khai vì họ đã mệt mỏi do bị quấy rối bởi những người đàn ông khi họ đi học ở một thị trấn lân cận. Gần như mỗi ngày trên đường, họ nói, họ sẽ bị vây quanh bởi những người đàn ông trẻ người sẽ quấy rầy họ trên xe máy, nắm lấy chiếc khăn của họ, cơ thể của họ, và gọi họ bằng những tên khiêu khích.

Quấy rối trên đường phố - được gọi là "trêu chọc đêm trước" - từ lâu đã là một vấn đề trong xã hội Ấn Độ, vẫn còn là một vấn đề nghiêm trọng của quốc gia, bất chấp nhiều năm phát triển kinh tế và những dấu hiệu thay đổi bề ngoài. Bây giờ, sự chênh lệch giữa số lượng nam giới và phụ nữ trong nước ngày càng tăng đang làm trầm trọng thêm vấn đề, cơ quan quản lý an toàn công cộng cho biết.

Khu vực bảo thủ của miền bắc Ấn Độ có 7.000 ngôi làng với 150 đến 200 người đàn ông độc thân mỗi người, theo một nghiên cứu cho biết. Ở một đất nước nơi tất cả đều quá quen thuộc với những tội ác với phụ nữ, những người đàn ông thường xuyên uống rượu rẻ tiền, thường đi ra đường để đuổi theo và gây áp lực cho phụ nữ trẻ.

Cuối cùng, các cô gái quyết định giải quyết vấn đề bằng cách của họ.

"Có quá nhiều người đàn ông," Nikita Chauhan, 14 tuổi, con gái của thợ may làng, người đã trở thành một người đứng đầu phong trào phản đối. "Họ kìm kẹp chúng tôi trong nắm đấm của họ."

Tháng 5 năm ngoái, giữa những cánh đồng bị đốt cháy của nông dân và trong cái nóng thiêu đốt, các cô gái tụ tập dưới một chiếc lều bông in ở trung tâm làng và bắt đầu cuộc đình công của họ.

Nhiệt độ tăng lên 42 độ C. Một số ngất xỉu và phải được đưa đến bệnh viện. Một số người đã qua đời và nằm yên ở đó, những người được ngưỡng mộ bởi những học sinh khác, những người đã rót nước nước có bột chất điện phân vào miệng của họ, tựa như những chú chim con. Họ nhận được sự ủng hộ của thị trưởng, của mẹ của họ, sau đó là phụ nữ từ các làng khác.

"Có quá nhiều đàn ông. Họ kìm kẹp chúng tôi trong nắm đấm của họ"

Nikita Chauhan, nữ sinh 14 tuổi và lãnh đạo biểu tình

Một tháng trước đó, các cô gái đã tốt nghiệp từ trường làng đến trường trung học và bắt đầu trải qua những gì chị gái họ đã cảnh báo họ từ lâu: rằng đoạn đường dài 2,5km giữa làng và trường trung học không an toàn, bởi có nhiều nam thanh niên đi xe máy, với mũ bảo hiểm che khuất khuôn mặt của họ, những người quấy rối họ khi họ đang đi.

"Tôi quyết định bất cứ điều gì tôi đã trải qua trong những ngày đó không xứng đáng để tha thứ," Sujata Chauhan, 14 tuổi nói, tại nơi gần khu vực phản đối. (Các cô gái không liên quan; Chauhan là một tên chung trong số các địa phương.)

Làng Gothra Tappa Dahina là một cộng đồng nhỏ với gần 3.000 người, chủ yếu là các gia đình nông dân trồng ngô, lúa mì và kê. Nó là một phần của một huyện có tỷ lệ nam nữ tồi tệ nhất ở Haryana, một tiểu bang có nền kinh tế khá phát triển nhưng văn hóa xã hội lạc hậu, nơi có tỉ số giới tính tồi tệ nhất của trẻ sơ sinh cho đến 6 tuổi trong nước, theo số liệu điều tra dân số. Những tội ác đối với phụ nữ đã tăng lên 127% ở tiểu bang trong thập kỷ qua.

Sự mất cân đối của đàn ông đối với phụ nữ trong làng cho ta thấy rằng - có 133 người đàn ông cho mỗi 100 phụ nữ, theo thống kê y tế cộng đồng.

Trong những ngày nóng, buồn ngủ, những người đàn ông trong làng chơi bài trên hiên trước của trung tâm cộng đồng, lưng của họ vẽ "Girl Boy Board", nơi nhân viên y tế cộng đồng đã nâng cao nhận thức về giới tính của trẻ sơ sinh, giám sát thực hiện theo yêu cầu của Thủ tướng Chính phủ trong Chương trình “Save Girl Child, Educate Girl Child” của Bộ trưởng Narendra Modi. Chương trình này nhằm thực hiện các chiến dịch nâng cao nhận thức cộng đồng về tầm quan trọng của việc chăm sóc và giáo dục con gái.

Modi phát động chương trình sau khi tỷ lệ nam sinh của trẻ em gái (trẻ sơ sinh đến sáu tuổi) của Ấn Độ tăng lên đáng kể trong cuộc điều tra năm 2001 và năm 2011.

Những người thừa nhận "trêu chọc đêm trước" nói rằng nó vô hại. Đôi khi các cô gái tán tỉnh hoặc khuyến khích họ, họ nói.

Sinh viên đại học Shakti Singh, 20 tuổi, nói rằng anh ấy muốn có bạn gái nhưng không biết phải làm sao để có được một người bạn gái. Để nhận được sự giúp từ cha mẹ là rất khó khăn, trong khi đó việc truy cập vào internet lại dễ dàng, anh và bạn bè bắt chước hành vi của những người đàn ông trong bộ phim lãng mạn Bollywood. Thể loại này - thường có nội dung một anh hùng bắt ép một người phụ nữ - đã bị chỉ trích vì tôn vinh sự rình rập và cưỡng hiếp.

“Có rất nhiều hiệu ứng từ phim ảnh,” Singh nói. “Mặc dù cô gái nói không, anh vẫn tiếp tục đuổi theo cô ấy, và cô ấy vẫn nói không. Nhưng cuối cùng, anh ta có được cô gái. ”

Suresh Chauhan, sarpanch, hoặc thị trưởng, của Gothara Tappa Dahina, nói rằng giáo dục đang giúp thúc đẩy các hành động từ phái nữ. Ảnh: Poras Chaudhary

Bây giờ nhân ấn tượng đó với hàng triệu nam thanh niên xem những bộ phim này trên toàn quốc. Nhà nước gần đây đã phát động một chương trình để cắt giảm những “Romeos” sai lầm, với các đội cảnh sát đặc biệt tuần tra các trung tâm mua sắm, khu trường đại học và trạm xe buýt, nơi những kẻ quấy rối thường xuyên tập hợp.

“Tôi sẽ không trêu chọc trong làng. Tôi sẽ bị đánh đập. Nhưng bên ngoài tôi làm” Lal Singh, một công nhân thực địa, 31 tuổi nói một cách tự hào.

Trong làng Gothra, các cô gái cuối cùng cũng đã có những chiến tích nhỏ. Sau tám ngày, các viên chức trường học - mệt mỏi với việc nhìn thấy những cô gái trên tin tức khi cuộc biểu tình thu hút sự chú ý - thông báo rằng nhu cầu của họ sẽ được đáp ứng. Họ sẽ mở lớp 11 và 12 ở trường làng hiện tại để các cô gái không phải đi bộ.

Điều này đã tác động tới rất nhỏ đến việc kiểm soát hành động quấy rối của nam giới, và các cô gái dù ở gần nhà hơn cũng không thể được giải phỏng, nhưng dù sao đó cũng là một chiến thắng.

Suresh Chauhan, sarpanch địa phương, hay nói cách khác là thị trưởng, người đã cùng ngồi trong cái nóng với các cô gái trong suốt cuộc biểu tình, nói rằng giáo dục là chìa khóa để hoàn tác chế độ gia trưởng nhiều thập kỷ ở Ấn Độ. “Đang có những sự thay đổi ở thế hệ trẻ. Mọi người học nhau và thay đổi bản thân, ” ông nói. Có một số thay đổi do thế giới rộng được mở rộng hơn trên truyền hình và điện thoại thông minh, ông nói thêm, và nhấn mạnh rằng "giáo dục là điều kiên cao nhất dẫn đến sự thay đổi".

Một vài ngày sau, các học sinh lớp 11, hân hoan trong cảm xúc chiến thắng, xếp hàng để chờ vào lớp trong trường học mới của họ - một dãy phòng được xếp vòng hình móng ngựa, một số phòng không có bàn học.

“Cho đến khi chúng tôi tuyệt thực, chúng tôi đã không nhận ra ngôi làng của chúng tôi đã tiến bộ như thế nào. Họ đã rất ủng hộ. Hãy nhìn cách mà họ nghĩ bây giờ! Bây giờ, chúng tôi không còn bị hạn chế, ”Sujata Chauhan nói. "Mọi người đã nhận ra rằng chúng tôi có quyền bình đẳng và họ sẵn sàng cung cấp cho quyền ấy cho chúng tôi."

Nguồn : THEO SAGA.VN

Saga App

Saga App