Muốn Thay Đổi Suy Nghĩ Của Người Khác, Hãy Nghe Nhiều Hơn Nói

Trung Phong
16/03/2020 - 10:00 5650     0

Theo Romanus Wolter, kỹ năng lắng nghe không nên được xem là một phản ứng thụ động mang tính tự nhiên của con người, việc lắng nghe tích cực sẽ quyết định rất lớn đến thành công trong giao tiếp, làm khích lệ hay làm nản lòng người khác, nối lại hay phá huỷ một mối quan hệ.

Bên cạnh đó, khả năng lắng nghe hiệu quả không phải là một kỹ năng bẩm sinh của chúng ta. Chúng ta phải trau dồi và học cách làm chủ nó. Lắng nghe tích cực bắt đầu với việc sẵn sàng nhận ra giá trị trong mọi cuộc đối thoại bạn tham gia.

Samar Minallah Khan, một nhà nhân chủng học về nữ quyền kiêm nhà làm phim ở Pakistan, đang vô cùng tức giận. Những thủ lĩnh thuộc các bộ lạc ở địa phương đã và đang buôn bán các bé gái như một sự đền bù cho các thành viên nam trong gia đình họ.

Những thủ lĩnh này, có trách nhiệm giải quyết các tranh chấp pháp lý trong làng của họ, trên vai trò là thẩm phán địa phương. Truyền thống kể rằng, họ đưa ra những tội ác lớn này bằng cách “thỏa hiệp” cho một gia đình bị hại bằng một cô con gái của gia đình làm hại. Người cha hoặc người chú gây ra tội lỗi ấy, sau đó sẽ được “thả tự do”, và cả làng sẽ được thông báo rằng vấn đề “đã được giải quyết”. Samar nghĩ rằng truyền thống này, được biết đến với tên gọi là “swara”, là một điều khủng khiếp - nó thay đổi hoàn toàn cuộc đời của một cô gái trẻ, dù bản thân cô ấy không gây ra lỗi lầm gì cả. Nhưng mặc dù tức giận, cô ấy nhận ra rằng, bản thân sẽ không bao giờ đạt được kết quả mong muốn nếu cứ tiếp tục duy trì trạng thái tiêu cực đó.

Vì vậy, cô đã thử cách khác. Đầu tiên, cô ấy nghe nhiều hơn nói. Cô đã nghe các người lãnh đạo phái giáo (nam) giải thích về tác dụng của “swara”, và lợi ích của nó, và cô hỏi rằng truyền thống đó sẽ được Nhà Tiên Tri Mohammad diễn giải như thế nào. Cô lắng nghe những người cha và người chú, những người cho phépmặc kệ cho tội ác của họ bị vạch trần theo hướng này. Và bằng cách lắng nghe, Samar đã học được rất nhiều, điều đó cho phép cô kết nối những yếu tố khác biệt, mà thâm chí chúng không hề liên quan tới nhau.

Thoạt đầu, Samar cho rằng: những người cha có tội được tha thứ theo cách này rất vui khi để con gái họ chịu đau khổ cho tội ác của họ, nhưng khi cô lắng nghe họ, cô biết rằng họ không như vậy. Họ mong muốn một hướng khác. Cô nghe từ các nhà lãnh đạo địa phương, rằng họ thiết lập một giá trị cực kỳ cao cho truyền thống của họ. Cô nghe từ các học giả pháp lý tôn giáo Hồi Giáo rằng, swara là một “hình thức trách nhiệm gián tiếp”, không được phép xuất hiện trong Hồi Giáo. Và cuối cùng, cô nghe nói rằng trước đó, các tranh chấp cũng được giải quyết bằng cách gửi một cô gái đến một gia đình của kẻ thù, nhưng cô ấy sẽ  không ở lại đó mãi mãi; thay vào đó, cô sẽ được tặng quà, và sau đó được gửi về nhà bố mẹ của mình. Tất cả những điều này, đều được cô ghi âm lại .

Cô tập hợp các cộng đồng địa phương để họ cùng xem những video này, và rồi nói chuyện với nhau về những truyền thống và ý nghĩa của nó. Từng người một, từng thủ lĩnh bộ lạc ở địa phương dần nhận ra về bản chất thật của công lý. Họ quyết định rằng, swara có thể được thay thế bằng cách bồi thường tiền tệ. Samar đã tạo ra sự thay đổi không phải bằng cách bán ý tưởng của mình, mà đã cùng mọi người tạo ra một cách để tất cả cùng hướng tới một ý tưởng mới.

Những gì Samar đã làm là yêu cầu mọi người chia sẻ quan điểm của họ, mà không cố gắng thuyết phục họ bằng lời lẽ của mình. Nghe có vẻ giống như một một kịch bản phim, đó là một lời khuyên thực tiễn không cần thiết cho các chủ doanh nghiệp. Nhưng có lẽ, nó nên là như vậy.

Tôi suy nghĩ, theo một cách khá đăm chiêu, về Samar trong một cuộc họp khủng khiếp, nhưng không bất thường, vào một ngày trước đó. Một nhà lãnh đạo đã tập hợp 30 nhân viên giỏi và thông minh nhất của mình, để anh ta có thể nghe được ý kiến ​​đóng góp của họ về thứ anh ta coi là khoảng cách marketing. Nhưng chính cách bố trí của cuộc họp này đã khiến anh thất bại trong việc nghe được nhiều ý kiến từ mọi người khác: Lịch trình bao gồm 3 tiếng dành cho việc thuyết trình, và tổng cộng khoảng 15 phút dành cho phần hỏi - đáp (nếu không có bài thuyết trình nào diễn ra, thì vẫn chỉ có từng ấy thời gian để hỏi - đáp mà thôi).

Tôi cảm giác rằng anh ấy không thực sự muốn lắng nghe mọi người, tôi thấy rằng  anh ấy muốn là thuyết phục 30 người đó trở thành cơ quan ngôn luận của anh ấy, đồng thời sửa chữa cái gọi là “khoảng cách marketing” kia hộ anh ta. Và cũng chính vì bản chất của cuộc họp, tôi tin tôi không hề muốn làm điều đó chút nào.

Mặc dù cách thức này không thực sự hoạt động trơn tru, nhưng cách tiếp cận này, tất nhiên, vẫn khá phổ biến - trong bất kỳ hoàn cảnh nào, mà một bên đang cố gắng thuyết phục một bên khác thay đổi ý định, cho dù đó là trong một tổ chức, trong một cuộc tranh luận chính trị, hay trong một cuộc tranh cãi gia đình vào bữa tối đi chăng nữa. Hãy xác định những ý tưởng cốt lõi để thuyết phục họ. Hãy tìm ra những sự thật có tính thuyết phục cao. Hãy nhiệt tình chia sẻ. Và hãy đánh bại sự thật của họ bằng sự thật của bạn.

Đây không phải cách để tạo ra sự thay đổi lâu dài. Cách tốt nhất để tác động lên người khác không phải là nói cho họ câu trả lời của bạn, mà là hướng đến câu trả lời - cùng nhau. Lắng nghe là con đường quan trọng để đi từ ý tưởng của bạn đến ý tưởng của tất cả mọi người. Để có thể định hình lại ý tưởng khi cần, và để tạo ra phương thức sở hữu chung cần thiết cho bất kỳ ý tưởng nào, từ đó trở thành một hiện thực mới.

Lần tới khi tham gia một cuộc họp, nơi mà quyết định quan trọng sẽ được đưa ra, hoặc nơi mà một vấn đề quan trọng được thảo luận, hãy thử các cách sau đây, tôi đã sử dụng chúng để chuẩn bị cho các hội thảo mà bản thân điều hành về sự đổi mới và lãnh đạo:

Tìm một mảnh giấy nhớ hoặc một tờ giấy (một chiếc khăn giấy cũng được). Trên một mặt, hãy viết ra những ý tưởng chính mà bạn có thể sẽ thấy hữu ích khi chia sẻ với mọi người. Tôi nói là “có thể” vì bạn sẽ có xu hướng đánh giá lại bất cứ điều gì mình nói ra một khi có sự tìm hiểu sâu sắc hơn. Mặt khác, hãy suy nghĩ thật kỹ về những điều bạn muốn hỏi, và cả những điều bạn hy vọng sẽ học được.

Ví dụ, tại hội nghị diễn đàn Drucker năm ngoái ở Vienna, tôi được ngồi tại bàn tròn điều hành cùng với John Hagel, Julia Kirby và Hal Gregersen để nói về “sức mạnh để đổi mới”. Trước khi phiên họp bắt đầu, tôi đã viết ra một số câu hỏi ở mặt sau của thẻ chỉ mục:

Tại sao các giám đốc này lại tham dự phiên họp của chúng tôi? Động lực của họ là gì?

Vấn đề cốt lõi của “sức mạnh để đổi mới” là gì? Điều đó cụ thể trông như thế nào?

Liệu họ có nghĩ mình có đủ ý tưởng, hoặc có quá nhiều ý tưởng, hoặc không đạt đủ chất lượng không?

Liệu sự đổi mới, đối với họ, có phải là vấn của việc lựa chọn ý tưởng, kết nối thị trường hoặc thực thi, hoặc một điều gì khác không?

Liệu “sự đổi mới” có thể được thảo luận bằng các thuật ngữ chung - không có ngữ cảnh cụ thể - và nó có hữu ích không?

Họ hiện đang nghe về sự đổi mới từ ai, hoặc từ bộ ý tưởng như thế nào? Điều gì còn thiếu, hoặc tại sao bộ ý tưởng đó không có hiệu quả?

Tôi không có ý định kết thúc bài viết bằng việc hỏi tất cả những câu hỏi này, nhưng việc viết chúng ra đồng nghĩa với việc tôi khá tò mò, thích lắng nghe những động lực, nhu cầu và cảm xúc của mọi người. Tạo lập một danh sách câu hỏi thực sự có thể giúp bạn sẵn sàng lắng nghe những gì đang diễn ra.

Hầu hết chúng ta đều không làm vậy. Hầu hết chúng ta lắng nghe đến mức độ có thể hiểu các quan điểm đồng tình hoặc không đồng tình, hoặc để chuẩn bị phản hồi, thay vì học hỏi. Nhưng khi làm điều đó, chúng ta thường không lắng nghe người khác, vì đơn giản là chúng ta đang chờ đến lượt mình nói mà thôi.

Lắng nghe là tập trung. Lắng nghe có nghĩa là đặt bước chân ra ngoài sở thích riêng của người khác, để biết nhiều hơn về họ, và để dành sự quan tâm đến lợi ích khác của người khác. Không chỉ đơn thuần lắng nghe các từ ngữ, mà còn cần chú ý đến ý nghĩa ẩn sâu bên dưới, đồng thời chú ý tới cả những ý kiến liên quan đến nó.

Đó là lý do tại sao chúng ta chưa phải những người lắng nghe tuyệt vời. Chúng ta sợ rằng nếu chúng ta lắng nghe, chúng ta sẽ không thể củng cố ý tưởng của mình, và biết được tại sao những ý tưởng đó lại quan trọng đến thế. Chúng ta sợ bản thân sẽ tự từ bỏ niềm tin của mình.

Nhưng tất cả chúng ta đều có thể có thêm niềm tin vào chính mình. Và cả niềm tin lẫn nhau nữa.

Nguồn : THEO SAGA.VN
Trung Phong
Trung Phong

Saga App

Saga App