Làm Thế Nào Để Có Không Gian Riêng Trong Cuộc Sống Làm Việc Của Bạn Cho Phần Đời Còn Lại Của Chính Bạn

Nga Dương
27/05/2020 - 10:00 975     0

“Tiếng vang của công việc vẫn là một phần của tôi, nó chỉ không còn là tất cả con người tôi nữa”

Shonda Rhimes, người hiện đang có bốn chương trình truyền hình đồng thời được sản xuất, có thể nói đây là một ngành công nghiệp giải trí khổng lồ. Trong một cuộc nói chuyện TED gần đây, cô ấy đã mô tả niềm đam mê sâu sắc của mình đối với công việc của mình: “Khi tôi làm việc chăm chỉ, khi tôi tập trung cao độ, tôi không có cảm giác nào khác...   Mọi việc đều đạt đến đỉnh điểm. Mọi việc diễn ra như đang trong cuộc thi chạy marathon. Cảm giác như trở thành Beyoncé. Và đó là tất cả những việc diễn ra cùng một lúc. Tôi yêu công việc...Một tiếng vang xuất hiện trong não của tôi, và nó cứ tiếp tục vang lên và tiếng vang đó như một con đường rộng mở, và tôi có thể đi dạo trên nó mãi mãi”

Tuy nhiên, bất chấp niềm đam mê và thành công không gì sánh bằng của Rhimes, việc cô tập trung hết mức và chuyên tâm vào công việc đã khiến cô bị kiệt sức.. Cô không còn tận hưởng cuộc sống của mình đúng nghĩa.. Để chữa lành, cô tập trung vào các vai trò của mình trong cuộc sống của cô ấy - một người mẹ, một người bạn, một người chị và một vận động viên đã bị bỏ mặc vì tầm nhìn hạn hẹp của cô. Cô ấy trở nên thẳng thắn hơn về việc trở thành một người phụ nữ, một người mẹ và một người Mỹ gốc Phi trong ngành công nghiệp giải trí: “Tiếng vang của công việc vẫn là một phần của tôi, nó chỉ không còn là tất cả con người tôi nữa”

Câu chuyện của Rhimes, về việc đầu tư quá mức vào một khía cạnh duy nhất của bản thân  - Công việc của cô ấy- dẫn đến sự kiệt sức là điều hiển nhiên và câu chuyện về sự hồi phục của cô bằng cách tập trung những khía cạnh khác là điều không tưởng. Nếu tiếng vang trong sự nghiệp của bạn trở nên điếc tai đến nỗi bạn phải vật lộn để nghe những phần khác trong cuộc sống của mình, thì bạn không cô đơn. Chế tạo và duy trì một bản sắc đa diện là thách thức đối với người lao động ngày nay và các tổ chức của họ. Tính chất tham lam trong công việc của chúng ta (yêu cầu chúng ta  có trách nhiệm nhiều hơn, làm nhiều hơn, luôn luôn trong ca trực), kết hợp với yêu cầu của cuộc sống cá nhân và áp lực xã hội để tập trung vào một điều, có nghĩa là chúng ta cần học cách để quản lý danh mục đầu tư của chúng tôi về các danh tính khác nhau và những kỳ vọng đi kèm với chúng.

Qua các cuộc phỏng vấn với hàng trăm công nhân - các chuyên gia tư vấn, quản lý, chuyên gia y tế, kiến trúc sư, doanh nhân, tác giả, luật sư, nhân viên tri thức, chuyên gia thể dục, nhà giáo dục, sĩ quan quân đội và nhà báo - chúng tôi đã phát hiện ra rằng các chiến lược phù hợp có thể giúp chúng tôi khai thác các danh tính phức tạp của mình để mang lại lợi ích cho bản thân, các mối quan hệ và các tổ chức của chúng tôi. Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy một số thay đổi đơn giản về cách bạn nghĩ về bản thân, cách bạn thể hiện bản sắc và cách bạn tạo không gian cho người khác nhận dạng cá nhân có thể giúp bạn quản lý thành công nhiều danh tính của mình và phát triển thành một người phức tạp và toàn diện.

Thay đổi cách bạn nghĩ về bản thân

 

Đầu tiên, bạn phải nắm quyền chỉ huy câu chuyện của chính mình. Làm như vậy đòi hỏi 1) phản ánh sự mặc cảm của bạn, 2) tránh xa những suy nghĩ không có kết quả về bạn là ai và 3) tạo ra và tận dụng các liên kết giữa các bản sắc của chính bạn.

Suy ngẫm về sự mặc cảm của bạn.

Hiện tại bạn nghĩ thế nào về con người bạn và có suy nghĩ gì về những việc bạn đang làm? Bạn có cảm thấy như thể bạn là một người giỏi giao dịch nhưng không thành thạo trong việc đó? Những người khác có nghĩ về bạn theo cách này? Tất cả chúng ta đều có bản sắc khác nhau, nhưng đôi khi ở bên ngoài lề của nhiều nhóm có thể khiến chúng ta cảm thấy như thể chúng ta là một người ngoài cuộc vĩnh viễn. Một nữ hộ sinh mà chúng tôi đã phỏng vấn đã nói với chúng tôi: “Thỉnh thoảng tôi cảm thấy việc vừa là một y tá vừa là một nữ hộ sinh khiến tôi nhận nhiều lời chỉ trích từ những người là chuyên gia của cả hai ngành nghề, đồng thời, làm cả hai công việc đồng nghĩa với việc tôi không nhận được bất cứ sự che chở nào từ cả hai công việc này bởi tôi luôn là “người ngoài cuộc” trong những nhóm nghề riêng này. Vì vậy, tôi thường thấy mình đi theo con đường an toàn và tuân thủ các kinh nghiệm thường được cả hai chấp nhận”.

Nếu không được giải quyết được vấn đề, nỗi sợ hãi này có thể hạn chế chúng ta: nó khiến nữ hộ sinh phải tiết chế những hành động chuyên nghiệp của mình. Để giải quyết nỗi sợ này đòi hỏi phải nhìn nhận được nó và chẩn đoán nguyên nhân của nó. Do nhiều bản sắc của bạn làm cho bạn cảm thấy dễ bị tổn thương? Bạn có lo lắng rằng một bản sắc có thể bác bỏ các bản sắc khác? Bạn có cảm thấy liên tục bị bỏ ngoài lề, không thuộc về nơi nào?

Một khi bạn đã xác định được nguồn gốc của nỗi sợ hãi, bạn có thể bắt đầu bối cảnh hóa nó. Khi nào và ở đâu mà nỗi sợ dần tăng lên? Làm thế mà nỗi sợ của bạn bị kích hoạt? Nỗi sợ của bạn liên quan đến mối quan hệ giữa các nhóm hoặc vai trò khác nhau mà bạn thuộc về như thế nào? Ví dụ, bằng cách theo dõi phản ứng của chính mình, nữ hộ sinh nhận ra rằng sự bất an của cô đã xuất hiện thường xuyên nhất trong các ca làm việc của cô với một bác sĩ mà cô coi là thông thường và cùng cấp với cô. Sau khi suy ngẫm thêm, cô nhận ra rằng vấn đề không phải là bác sĩ đó - người chưa bao giờ thực sự chỉ trích bất kỳ hành vi hộ sinh nào của cô ấy mà thay vào đó, cô ấy sợ bị coi là “người khác”. Bằng cách để nó bộc phát ra và hiểu nó, chúng ta có thể vượt qua nỗi sợ hãi.

Kháng cự hoặc không còn cách nào khác là hoài nghi về bản sắc của bạn.

Khuynh hướng mặc định đối với nhiều người trong chúng ta là phân tích “bản thân” từ các thành các phần nhỏ hơn, để dễ xác định để cạnh tranh về thời gian và sự chú ý. Chúng ta nghĩ rằng: “Việc trở thành X làm mất đi vai trò của tôi với tư cách là Y”. Nhưng các bản sắc không thể được bật và tắt, mặc dù đối với thế giới,nó đôi khi thích chúng ta ở trong một hộp gọn gàng hơn. Có một phụ nữ người Mỹ gốc Iran nói với chúng tôi: “Tôi không phải là 50% người Iran và 50% là người Mỹ, nhưng tôi là người Iran 100% và đồng thời là người Mỹ 100%”. Với tư cách là nữ công tước, diễn viên và nhà hoạt động - Megan Markle từng nói với Elle: “Là một người mơ hồ về mặt dân tộc, khi tôi bị trói buộc trong ngành, có nghĩa là tôi có thể sắm vai cho bất kỳ vai trò nào. Đáng buồn thay, đó không phải là vấn đề: “Tôi không đủ đen cho các vai diễn người da đen và tôi cũng đủ trắng cho vai diễn là những người da trắng, điều đó khiến tôi mắc kẹt ở giữa như một con tắc kè hoa về dân tộc - người mà không thể có nổi một công việc”.

Nhưng Markle đã vượt qua điều này và có nói rằng: “Trong khi sự pha tạp về di sản của tôi có thể đã tạo ra một khu vực màu xám xung quanh sự tự nhận thức của tôi, giữ cho tôi mỗi chân ở mỗi bên hai hàng rào, tôi đã cố để kiểm soát điều đó. Để nói tôi là ai, để chia sẻ tôi đến từ đâu, để nói lên niềm tự hào của tôi về việc trở thành một người phụ nữ đa chủng tộc mạnh mẽ, tự tin”.

Đừng tạo áp lực lên bản thân chỉ để chọn một phần của con người bạn. Có một bản sắc không tự động làm giảm các bản sắc khác, và cố gắng bật, tắt bản sắc có thể lãng phí thời gian và năng lượng. Nắm vào thực tế này có thể giúp bạn xác định các kết nối giữa các bản sắc của bạn mà sau đó bạn có thể tận dụng.

Tạo kết nối giữa các bản sắc.

Đừng nghĩ rằng mỗi bản sắc của bạn là những mảnh ghép độc lập với con người bạn; nghĩ về cách làm sao để các bản sắc có thể kết nối với nhau và cách chúng có thể ảnh hưởng lẫn nhau theo những cách tích cực. Một cách tiếp cận là sử dụng tư duy một cách toàn diện và tìm kiếm một chủ đề thống nhất giữa các bản sắc của bạn. Ví dụ: trong một nghiên cứu của chúng tôi, chúng tôi đã nói chuyện với những người tham gia các sự kiện thể thao quyên tiền cho một mục đích từ thiện (ví dụ: đi xe đạp cho một bệnh viện trẻ em ở Israel). Một trong những người tham gia cùng chúng tôi, một người Do Thái quan sát và một người đi xe đạp cuồng nhiệt, nói với chúng tôi: “ Đó là nơi tổng hợp hoàn hảo của tất cả những đam mê của tôi - đạp xe, sự cho đi và Israel”. Những người khác mô tả sự đa nhân cách của họ là một khối tổng thể không thể bị chia rời.

Để tạo ra sự kết nối của riêng bạn, hãy tự hỏi tại sao bản sắc của bạn lại quan trọng với bạn và chúng liên quan đến nhau như thế nào. Ví dụ, một người tham gia  nghiên cứu khác đã giải thích rằng tất cả các công việc khác nhau của anh ấy là kỹ sư CNTT, nhà báo và nhà giải trí, tất cả đều tập trung xung quanh kỹ năng viết. Để tìm được chủ đề thống nhất của bạn, hãy lùi một bước khỏi sự nhộn nhịp hàng ngày của các vai trò khác nhau của bạn và cố gắng tìm ra điểm chung về kỹ năng, ý nghĩa hoặc mục đích trong các vai trò khác nhau của bạn.

Một cách tiếp cận khác là xem xét cách mà các bản sắc của bạn bổ sung cho nhau. Ví dụ, một người vừa là mục sư, một giáo viên karate và huấn luyện viên yoga đã nói với chúng tôi về cách mà cô ấy điều hòa công việc thành một sự nghiệp, cô ấy nói: “Tôi nghĩ Kitô giáo không thực sự chạm vào phần vật lý của cuộc sống. Nó nói về khía cạnh tâm trí và khía cạnh tâm linh”. Định nghĩa của tôi về một giáo viên yoga chỉ là người giúp mọi người phát triển một thực hành phổ đầy đủ trong cuộc sống của họ. Đối với tôi, bao gồm cả tinh thần / tinh thần / thể chất, cơ thể / tâm trí / tâm hồn, toàn bộ con người. Chúng tôi đã nghe những câu chuyện tương tự từ các chuyên gia trong các ngành công nghiệp khác về việc làm thế nào để có nhiều vai trò khác nhau cho phép họ trở thành chính mình.

Tận dụng các kết nối này.

Nắm bắt nhiều bản sắc của bạn có thể cải thiện khả năng tiếp nhận quan điểm của người khác và tham gia vào các hoạt động sáng tạo và đổi mới. Bạn có thể tìm cách để phục hồi các kỹ năng học được từ bản sắc này sang bản khác không? Hãy tự hỏi: “Trở thành X giúp tôi trở thành một Y tốt hơn bởi vì…”.

Ví dụ, Nữ hộ sinh mà chúng tôi đã phỏng vấn đã nói về việc pha trộn giữa công việc là nữ hộ sinh và điều dưỡng viên để tìm giải pháp sáng tạo hơn cho bệnh nhân của họ. Và một Trưởng khoa X quang, chịu trách nhiệm tích hợp các khoa X quang giữa hai bệnh viện sáp nhập, đã tìm thấy sự phối hợp quan trọng giữa các đặc điểm vai trò của anh ấy: “Từ quan điểm quản lý, vai trò của tôi là quản lý sự thay đổi và điều hướng các bệnh viện thông qua những thay đổi phức tạp. Nhưng nền tảng lâm sàng của tôi và đặc biệt là kinh nghiệm trong lĩnh vực X quang cấp cứu của tôi là  vô giá trị… Các mối quan hệ mà tôi đã phát triển và làm việc với họ trong ER [với tư cách là bác sĩ X quang] rất hữu ích trong việc thực hiện những thay đổi mà chúng tôi thực hiện ở đây”.

Kết nối giữa công việc và gia đình cũng có thể có ảnh hưởng. Chúng tôi đã phỏng vấn một nhà thiết kế-  là người Mexico lai người da trắng và làm việc trong các dự án tác động xã hội. Cô mô tả rằng cô được nuôi dưỡng trong một gia đình rất đa dạng về mọi mặt, về kinh tế xã hội, dân tộc, giáo dục - một kinh nghiệm giúp cô ấy “hiểu người đó là ai mà không phải là bất kỳ loại nhãn dán nào mà người đó được gắn trước đây”. Cô ấy mang tư duy này vào công việc của mình, tạo ra một văn hóa tổ chức độc đáo tại công ty của cô ấy, nhấn mạnh vai trò của nhà thiết kế không phải là duy nhất, và thay vào đó, đưa quyền quyết định vào tay khách hàng của mình.

Thay đổi cách bạn liên kết với những người khác.

Trong khi thay đổi cách chúng ta nhìn nhận bản thân là một bước đầu tiên cần thiết, để quản lý cách người khác nhìn thấy và liên kết với chúng ta, chúng ta cũng cần thay đổi cách chúng ta thể hiện bản sắc của mình. Đôi khi các mối quan hệ trong một phần của cuộc sống của chúng ta có thể tạo ra một sức hút khiến chúng ta bỏ qua các khía cạnh khác của con người chúng ta hoặc chúng có thể tạo ra những thách thức khiến chúng ta cảm thấy dễ dàng hơn khi được ở một mình. Ví dụ, khi một nhân viên đã là cha được ông chủ yêu cầu đến thăm khách hàng vào phút cuối, anh ta có thể miễn cưỡng đồng ý, cảm thấy như thể anh ta phải thay thế danh tính bây giờ của mình và chuyển thành một danh tính khác để trở thành một nhân viên tốt. Bạn có thể quản lý cách người khác nhìn thấy bạn bằng cách 1) tìm sự cân bằng giữa danh tính của bạn, 2) quản lý ranh giới vai trò của bạn và 3) thiết lập tính xác thực của bạn.

Tìm điểm cân bằng của bạn.

Bạn có thể chọn hoặc không thể chọn các danh tính khác nhau mà bạn đang nắm giữ, nhưng điều bạn kiểm soát được là cách bạn sống với những danh tính này. Cách bạn xây dựng khung thời gian và môi trường xung quanh sẽ tác động đến khả năng thiết lập và duy trì cảm giác cân bằng. Sự cân bằng sẽ là khác nhau với tất cả mọi người.

Đối với một số người, điều này có thể có nghĩa là dành trọn vẹn một vai trò trong một khoảng thời gian nhất định và sau đó chuyển sang vai trò khác của bạn để nạp năng lượng. Hoặc nó có thể có nghĩa là dành đủ thời gian cho một vai trò để cảm thấy được chăm sóc, trong khi chủ yếu tập trung vào các vai trò khác. Ví dụ, đôi khi chỉ cần một giờ để để một doanh nhân vừa chớm nở tập trung viết vào sáng sớm cảm thấy như thể cô ấy đang di chuyển về phía trước, và sau đó cô ấy có thể tiếp tục công việc hàng ngày đầy năng lượng và đầy cảm hứng.

Đối với những người khác, sự cân bằng có thể có nghĩa là lập kế hoạch cẩn thận trong tuần làm việc của họ để đảm bảo họ có thời gian dành riêng để hoàn thành từng vai trò thường xuyên. Một nhà tư vấn quản lý nói với chúng tôi về việc học cách đối xử tốt với gia đình của anh ta cũng quan trọng như đối xử với khách hàng, để giúp anh ta đảm bảo rằng anh ta có thể dành thời gian cho họ trong suốt tuần làm việc.

Khi bạn thiết lập các thực hành như thế này, điều quan trọng là phải truyền đạt rõ ràng những điều này cho người khác, để định hình những kỳ vọng của họ về bạn, để tránh xung đột giữa các cá nhân và nhận được sự giúp đỡ của họ trong việc duy trì các ưu tiên của bạn. Bạn cũng có thể kiểm tra lại với chính mình. Một cá nhân có bốn công việc giải thích với chúng tôi rằng thay vì đo số dư của cô ấy vào cuối mỗi ngày hoặc mỗi tuần, cô ấy dành thời gian vào cuối mỗi tháng để đánh giá xem cô ấy có cảm thấy tốt về cách cô ấy phân bổ thời gian và năng lượng của mình không và những thay đổi cô ấy cần thực hiện cho tháng tiếp theo.

Quản lý giới hạn của bạn.

Một bước quan trọng khác là quản lý các ranh giới theo cách bảo vệ từng bản sắn trong khi cho phép sự phối hợp giữa chúng. Để làm điều này, bạn cần phải hiểu biết xã hội và linh hoạt. Ví dụ, một số chuyên gia tư vấn quản lý đã phát triển mối quan hệ với các đồng nghiệp mà họ có thể trung thực về sự tận tâm của họ đối với cả các cam kết công việc và gia đình. Những đồng nghiệp này đã cung cấp hỗ trợ về mặt cảm xúc và thực tế (ví dụ: giúp họ nói không với các yêu cầu công việc bổ sung), để họ có thể duy trì tốt hơn ranh giới giữa công việc và nhà.

Một số người đang ngày càng sử dụng phương tiện truyền thông xã hội để kiểm soát ranh giới giữa các danh tính của họ. Ví dụ: một công nhân viên chức làm nhiều nghề sử dụng một số nền tảng (Twitter, LinkedIn) cho các vấn đề chuyên nghiệp và những nền tảng khác khác (Facebook) cho các vấn đề cá nhân. Một nhà báo mà chúng tôi đã phỏng vấn đã nói về sự tách biệt hoàn toàn trên mạng của cô ấy giữa cuộc sống cá nhân và công việc: “ Với những phụ nữ tôi đã nói chuyện, chúng tôi đối phó với rất nhiều người đáng sợ. Nhiều đến mức mà tôi phải thay đổi Facebook [và làm cho mình] khó nắm bắt nhất có thể. Bạn không thể tìm thấy tên của tôi, kể cả khi mỗi cuộc họp báo mà tôi tham gia, họ nói hãy có một hồ sơ Facebook công khai để có thể tương tác với mọi người, tôi không thể. Tôi phải bảo vệ chính mình.”

Giới thiệu bản thân một cách chân thật, nhưng thận trọng.

Tất cả chúng ta đều phải đối mặt với áp lực xã hội với việc trở nên “xác thực”. Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải chắt lọc và sẵn sàng đối phó với mọi thứ, mọi người, mọi lúc. Bạn có thể chia sẻ các khía cạnh khác nhau của con người bạn tùy thuộc vào sở thích và hoàn cảnh của bạn.

Một trong những nghiên cứu của chúng tôi, nhiều công nhân viên chức có nhiều nghề từ từ tiết lộ các phần của bản thân họ khi nó liên quan đến việc tương tác với khách hàng của họ. Chẳng hạn, một nhân viên chăm sóc trẻ em cũng điều hành một cửa hàng dinh dưỡng chỉ nói về cửa hàng của cô với cha mẹ khi cô cảm thấy họ có thể hưởng lợi từ một số lời khuyên dinh dưỡng cho con cái họ.

Những người đa văn hóa thường rất giỏi trong việc chuyển đổi ngôn ngữ, hoặc thay đổi khía cạnh nào của bản thân họ tùy thuộc vào văn hóa họ đang ở. Và mọi người chuyển đổi ngôn ngữ ngay cả trong bối cảnh chuyên nghiệp. Một chuyên gia ở Phố Wall nói với chúng tôi rằng cô ấy áp dụng các phần khác nhau của mình với các khách hàng khác nhau. Cô ấy thực sự có thể là người miền Nam khi cô ấy gặp gỡ khách hàng của mình ở Birmingham và trở thành người New York  khi đàm phán với người Manhattan.

Tạo không gian cho những rắc rối của người khác nữa. 

Suy nghĩ về bản thân và các mối quan hệ của chúng ta là những bước đầu tiên quan trọng để phát triển với những rắc rối, nhưng để thực sự thay đổi, chúng ta cũng phải thừa nhận những rắc rối của người khác. Để làm điều này, chúng ta phải 1) suy nghĩ lại về vai trò của chúng ta và 2) khuyến khích những người khác kiểm soát được những rắc rối.

Xem xét lại về vai trò của chúng ta.

Một cách toàn diện chúng ta cần xem thêm những câu chuyện  về những gì tạo nên sự thành công. Công việc của chúng ta bị chi phối theo nhiều cách bởi các hình mẫu mà chúng ta hướng tới. Thông thường, chúng ta miêu tả các anh hùng làm việc là một chiều, chỉ tập trung vào một phần bản sắc của họ và bỏ qua các khía cạnh khác của bản thân họ có thể ảnh hưởng đến thành công của họ như thế nào.

Trong các chương trình truyền hình của mình, Rhimes đã cố tình xây dựng các nhân vật phức tạp và nhiều mặt, với mục đích bình thường hóa mọi nền tảng và giúp ý thức xã hội của chúng ta thoát khỏi quan niệm về một cách sống đúng cách.

Tương tự như vậy, tất cả chúng ta đều có thể làm việc để làm mất ổn định các câu chuyện được chia sẻ mà chúng ta có về những gì phải trả giá để tiến liên phía trước. Trong cuốn sách của mình, Expect to Win, Carla Harris đã đưa ra những ví dụ về những lần cố vấn trong tổ chức giúp cô thể hiện bản thân nhiều mặt của mình, chẳng hạn như khi một đồng nghiệp tài trợ mời cô hát tại một bữa tiệc. Làm như vậy giúp cô kết nối theo cách có ý nghĩa với các đồng nghiệp khác và cuối cùng khiến cô cảm thấy như chính bản thân mình trong công việc.

Các nhà lãnh đạo và quản lý có một vai trò quan trọng ở đây, trong việc suy nghĩ cẩn thận về người được giới thiệu trong nhóm và ai được khen ngợi. Một doanh nhân nói với chúng tôi rằng khi giới thiệu các diễn giả khách mời tại các hội nghị mà cô ấy tổ chức, cô ấy chắc chắn sẽ tạo ra những thông tin thú vị về mối quan hệ của người nói và các vai trò khác để nhấn mạnh sự phức tạp của diễn giả.

Các tổ chức cũng chia sẻ trách nhiệm bình thường hóa sự phức tạp tại nơi làm việc. Họ có thể làm điều này bằng cách công khai thừa nhận các cá nhân hơn là một thứ, và thưởng cho các loại hiệu suất khác nhau. Ví dụ, một tổ chức tài chính vi mô được dành để thúc đẩy một sứ mệnh xã hội và có khả năng thương mại nói rằng các nhân viên đều là nhân viên xã hội và nhân viên ngân hàng. Để đảm bảo cả hai vai trò đều được theo đuổi, họ thưởng cho các nhân viên cho vay vì thành công thương mại và thăng tiến nhiệm vụ xã hội của họ.

Khuyến khích người khác mở rộng bản thân.

Bước tiếp theo là giúp người khác kiểm soát số lượng lớn danh tính . Các nhà lãnh đạo và quản lý nên nhận ra sức mạnh của họ trong việc xây dựng các định mức và chính sách cho phép (hoặc ức chế) sự phức tạp của công nhân. Ví dụ, dữ liệu mới nổi từ một nghiên cứu mà chúng tôi đang thực hiện với các sĩ quan quân đội ưu tú cho thấy hầu hết xem xét các “kinh nghiệm mở rộng”, được định nghĩa là nhiệm vụ buộc các binh sĩ tham gia vào các vai trò ngoài chuyên môn chức năng hiện tại của họ, là một phần thiết yếu của đào tạo lãnh đạo. Trên thực tế, một số nhà lãnh đạo quân đội mà chúng tôi đã nói chuyện thậm chí chỉ định mở rộng danh tính cấp dưới của họ như một mục tiêu rõ ràng trong các triết lý lãnh đạo của họ.

Trong một bối cảnh khác, các cá nhân làm việc tại một công ty thiết kế đã được các giám sát viên của họ nói rằng đừng làm việc quá nhiều giờ, và thay vào đó đi ra thế giới và tạo lập vào các danh tính khác của họ. Công ty này nhận ra rằng việc giúp công nhân mở rộng danh tính cho phép họ mang lại những hiểu biết sáng tạo và độc đáo hơn cho công việc của họ.

Quan trọng nhất, các nhà lãnh đạo phải kiểm soát sự phức tạp của chính họ để đảm bảo những người khác trong tổ chức của họ sẽ cảm thấy việc làm như vậy là có giá trị và an toàn. Elena Donio, CEO của Axiom, nắm lấy và thảo luận cởi mở về cách cô ấy pha trộn vai trò chuyên nghiệp và làm mẹ của mình trong cả diễn đàn công cộng và tư nhân. Dữ liệu của chúng tôi cho thấy hiển thị như vậy của vấn đề phức tạp. Ví dụ, một nhà báo trong một nghiên cứu của chúng tôi, sau khi được truyền cảm hứng bởi một nhà báo khác, người đã tiết lộ tình trạng không có giấy tờ của mình, bắt đầu viết các bài báo có ảnh hưởng về vấn đề nhập cư.

Để đạt được hiệu quả làm việc, chúng ta cần chuyển suy nghĩ và hành động của mình từ việc quản lý bản thân sang quản lý một danh mục đầu tư của bản thân. Làm như vậy ban đầu có thể làm tăng sự hỗn loạn, nhưng một khi chúng ta hoàn toàn kiểm soát sự phức tạp của mình, chúng ta có thể cảm thấy thỏa mãn hơn và tạo ra các tổ chức và cộng đồng bền vững và nhanh nhẹn hơn.

Nguồn : THEO SAGA.VN
Nga Dương
Nga Dương