Câu Chuyện Chưa Được Kể Về Stripe, Công Ty Khởi Nghiệp Bí Mật Trị Giá 20 Tỷ Đô La Đang Điều Khiển Apple, Amazon Và Facebook

Bích Ngọc
03/11/2019 - 10:00 444     0

Patrick và John Collison đã dân chủ hóa các khoản thanh toán trực tuyến - và định hình lại nền kinh tế kỹ thuật số trong quá trình này.

Vào một ngày hè nóng nực yên vị nơi khu vườn xanh tươi ở Cairo ném một hòn đá đến sông Nile, Mostafa Amin, 29 tuổi, đang nói về bánh mì. Anh nói với sự tôn kính dành cho những người nổi tiếng, đội bóng đá hoặc những phép lạ nhỏ như manna - những cuộn nhỏ, bột nhão rơi từ trên cao xuống để giúp người Israel chạy trốn Pharaoh, theo Kinh thánh.

 “Trong tiếng Ả Rập Ai Cập, chúng tôi gọi bánh mì là ’aish’, dịch ra là 'cuộc sống', Amin giải thích. “Chúng tôi là một nền văn hóa gắn liền với bánh mì - không phải gạo, không phải thịt hay khoai tây. Hầu hết chúng tôi ăn bánh mì baladi từ Ai Cập trong cả ba bữa ăn trong ngày. Năm ngoái, chúng tôi là người tiêu dùng bột mì số hai thế giới và chúng tôi sản xuất - không tiêu thụ, với 28 tỷ ổ bánh baladi. Điều này thực sự quan trọng."

Thật vậy, bánh mì không chỉ là thức ăn ở Ai Cập - nó tượng trưng cho lịch sử, vinh quang, xung đột và cách mạng. Ổ bánh mì đầu tiên được nướng ở Ai Cập vào 10.000 năm trước, nhờ vật gọi là "quern" (Cối xay bằng tay), một cải tiến công nghệ cho phép người dân du mục nghiền nát ngũ cốc. Đồng bằng sông Nile, ở thời kỳ đỉnh cao của Đế chế La Mã, là vựa bánh mì của thế giới. Trong suốt thế kỷ 20, mỗi lần giảm trợ cấp bánh mì ở Ai Cập, một quốc gia mà 45% dân số kiếm được khoảng 2 đô la mỗi ngày, đã làm bùng lên những cuộc biểu tình lớn. Vào ngày 17 tháng 1 năm 2011, một thợ làm bánh tên là Abdou Abdel Monaam đã tự thiêu ở thành phố cảng Alexandria liên quan đến  giá bánh mì, làm dấy lên cuộc nổi dậy khởi đầu Mùa xuân Ả Rập tại Ai Cập và dẫn đến sự sụp đổ của chính quyền Tổng thống Hosni Mubarak.

Trong bối cảnh này, Breadfast đã ra mắt ngoài thị trường- một công ty khởi nghiệp giao hàng tận nhà đảm bảo những chiếc bánh tươi được giao đến vào 5 giờ sáng, không phải là điều gì khó khăn với Amin: một quốc gia với dân số khổng lồ, sự nổi tiếng của bánh mì, dịch vụ này có thể phát triển nhanh chóng ở Ocado hoặc Amazon Fresh của Ai Cập và phần còn lại của Trung Đông.

Nhưng, ở Bắc Phi,việc này không dễ dàng như vậy. Ai Cập có sự bất ổn chính trị, lạm phát tăng vọt và lãi suất cao. Nếu bạn tìm đến nhà đầu tư ngay bây giờ, họ sẽ hỏi tại sao nên bỏ tiền vào một startup (công ty khởi nghiệp) trong khi họ có thể đưa tiền vào ngân hàng và nhận 15% lãi suất? Có thể xuất hiện mười nhà đầu tư trên toàn quốc với tầm nhìn xa hơn, mong muốn  90% giá trị công ty của bạn với giá 200.000 đô la. Hầu hết những người còn lại là các nhà đầu tư bất động sản muốn có lợi nhuận nhanh chóng.

Amin không quen với lối nghĩ này. Vào năm 2014, anh ấy chuyển đến Berlin trong một vài năm kiếm thu nhập bằng nghề lập trình viên và ở đó, triết lý khởi nghiệp là, “kiếm một triệu đầu tiên trong cơ sở người dùng của bạn, và sau đó xem bạn có thể kiếm tiền như thế nào”. Nhưng ở Trung Đông, mọi việc không vận hành theo cách đó. Ngay từ ban đầu, các nhà đầu tư muốn bạn đem lại lợi ích hữu hình. Họ không nói về tương lai, họ muốn nói về những điều cơ bản mà người sẽ trả tiền ngay tại chỗ.

Kể từ cuộc cách mạng năm 2011, Cairo đã trải qua sự gia tăng mạnh mẽ trong số lượng các doanh nhân trẻ như Amin. Gần 30% người Ai Cập sống dưới mức nghèo khổ, trong khi hàng triệu người cũng gần như vậy. Sau nhiều năm cắt giảm trợ cấp năng lượng, tăng thuế, các biện pháp thắt lưng buộc bụng và tỷ giá thả nổi, những doanh nghiệp này mang hy vọng để có được những dự đoán tiềm năng từ Trung tâm Phát triển Quốc tế của Đại học Harvard về tốc độ tăng trưởng hàng năm đạt 6,63% vào năm 2026.

“Ai Cập là một trong những địa điểm chiến lược tốt nhất trên thế giới,”  Amin chỉ ra, khi anh đang ngồi dưới tán cây dưới cái nóng của mặt trời giữa trưa và nhấm nháp một chai nước lạnh. “Chúng tôi có 100 triệu người và nếu cung cấp cho những người này một nền giáo dục đúng đắn, bạn sẽ tạo ra nhiều tác động. Đất nước này là một kho báu. Nhưng chúng tôi có cơ sở hạ tầng kém chất lượng,các nhà đầu tư thiển cận, không quản lý và không có tầm nhìn. Đó là những vấn đề của chúng tôi.”

Họ gặp vấn đề phổ biến trên toàn khu vực - và trên toàn các nước đang phát triển - nhưng cộng đồng của các doanh nhân trẻ tiến bộ cũng đang cố gắng làm điều gì thay đổi vấn đề này. Chẳng hạn, thành phố Ramallah của Palestine bị cô lập, tổ chức một khu công nghệ và không gian làm việc chung đã giúp khai trương trang web của Trung Đông booking.com Yamsafer, công ty thiết bị đeo tay Insolito và công ty khởi nghiệp đồ lót Kenz Woman, mặc dù trong tình trạng  thường xuyên bị hỏng điện, miệng lưới điện thoại di động 2G kém, và một tình hình chính trị không ổn định đã kéo dài trong nhiều thập kỷ.

Theo Cục Doanh nghiệp nhỏ và vừa của Ngân hàng Thế giới (World Bank), có từ 365 đến 445 triệu doanh nghiệp siêu nhỏ, nhỏ và vừa tại các thị trường mới nổi, đóng góp tới 60% việc làm và lên tới 40% GDP quốc gia. Vấn đề chính mà các công ty này phải đối mặt là tiếp cận tài chính. Vậy làm thế nào để các doanh nghiệp từ các quốc gia đang phát triển tham gia thị trường toàn cầu và giúp nâng cao sự giàu có của chính quốc gia họ? Một trong những giải pháp đến từ một ngôi làng nhỏ ở Ireland tên là Dromineer, dân số là 102 và là nơi sinh ra của các tỷ phú tự thân trẻ nhất thế giới, Patrick và John Collision.

Start up của Mostafa Amin có trụ sở tại Cairo, Breadfest, đã trở thành một C-Corp được Thung lũng Silicon tài trợ sau khi ông hợp tác với Stripe.

Dromineer trông giống như bức họa một ngôi làng Ailen dễ thương trên bưu thiếp - có một vài quán rượu thấp, sơn trắng, một vài cửa hàng, hai khách sạn phục vụ khách du lịch đến chèo thuyền và một tòa lâu đài đổ nát từ thế kỷ 11. Con đường đi lại gần nhất là hơn 5 dặm. Vào mùa hè, bến du thuyền tấp nập nhưng khi đến mùa đông nơi này lại trở nên yên tĩnh. Đó là bối cảnh hoàn hảo cho một bộ phim của  Richard Curtis mà Hugh Grant diễn vai một chàng trai phạm nhiều sai lầm khó xử và yêu một cô gái địa phương.

Đây cũng là nơi Patrick và John Collison, học cách viết mã - và nơi họ bắt đầu nghĩ về thanh toán trực tuyến. Là nơi họ bắt đầu đặt nền móng cho Stripe, công ty thanh toán trị giá 20 tỷ đô la khi lần cuối cùng huy động vốn vào tháng 9 năm 2018 và xử lý các khoản thanh toán cho Amazon, Booking.com, Lyft, Deliveroo, Shopify, Salesforce và Facebook.

“Để nói Dromineer mang tính địa phương thì đang đánh giá thấp nó”, John Collison giải thích. Chúng tôi đến trường khoảng 40 phút. Lái xe đi và có ít hơn 20 đứa trẻ trong mỗi lớp. Hai anh em thấy trường học nhàm chán. Cha của họ, Denis, được đào tạo như một kỹ sư điện tử và mẹ, Lily, là một nhà vi trùng học, và cuộc trò chuyện kỹ thuật quanh bàn gia đình vượt xa mọi thứ họ học được trong lớp. Họ bị mê hoặc bởi toán học và vật lý. Ở tuổi thiếu niên, họ có chín máy tính ở nhà và được trả € 100 mỗi tháng cho một liên kết băng thông rộng vệ tinh qua Đức.

Patrick - anh trai tóc đỏ, hiện 30 tuổi - đã từng buôn lậu sách khoa học và lịch sử vào lớp để đọc trong những bài học tẻ nhạt hơn; Bạn có thể cố gắng đập đầu vào tường và nghĩ về những ý tưởng ban đầu hoặc bạn có thể gian lận bằng cách đọc chúng trong sách.

Năm 16 tuổi, Patrick đã giành giải Nhà khoa học trẻ của năm Esat BT - Cuộc thi khoa học hàng năm của Ireland, do Hiệp hội Hoàng gia Dublin tổ chức - với ngôn ngữ mã hóa Croma, một phương ngữ mới của LISP, ngôn ngữ lập trình lâu đời thứ hai vẫn được sử dụng rộng rãi. Kết thúc buổi lễ, tổng thống Ailen Mary McAleese đã cầm micro và ngạc nhiên - anh ấy là một sinh viên năm thứ tư. Một sinh viên năm thứ tư! Bạn có thể tin được không?"

Năm đó, Patrick học Chu kỳ cấp cao cho Chứng chỉ Tốt nghiệp tại trường trung học  hai năm ở Ireland của mình tại gia, cô đọng công việc trong khoảng thời gian 20 ngày, đạt 30 kỳ thi, sau đó chạy marathon để ăn mừng. Anh ấy đã đăng ký học tại MIT vào năm 2006 dựa trên số điểm SAT mà anh ấy đã đạt được lúc 13 tuổi.

John - người em trai tóc đen, 28 tuổi, bị bỏ xa. Trên đường đạt được 8 điểm A1 liên tiếp trong Chứng nhận Tốt nghiệp của mình, anh đã dành “Năm chuyển tiếp” - khoảng thời gian không bắt buộc từ giáo dục Ailen cho học sinh 15 tuổi - với Patrick ở Mỹ, trong đó, ở tuổi 17 và 15 lần lượt, họ đã lần đầu tiên khởi nghiệp: Auctomatic - một nền tảng dịch vụ phần mềm dành cho những người bán điện eBay theo dõi hàng tồn kho và lưu lượng truy cập - và một ứng dụng iPhone cung cấp một bản sao ngoại tuyến của Wikipedia, được hai anh em gọi là Hướng dẫn của Hitchhikers cho Galaxy trên iPhone.

“Chúng tôi thật ngạc nhiên khi hai đứa trẻ ở Ireland có thể bắt đầu kinh doanh với khách hàng trên khắp thế giới”, theo John giải thích. Cha của chúng tôi điều hành khách sạn một thời gian và mẹ chúng tôi đã thành lập một công ty đào tạo nhân viên, nhưng họ mới bắt đầu kinh doanh - họ là một doanh nhân, vì vậy không có ai hỏi về những gì chúng tôi đang làm. Điều chúng tôi đã phát hiện ra khá nhanh đó là phần khó nhất khi bắt đầu kinh doanh trên internet là nảy ra ý tưởng, biến ý tưởng thành mã code hoặc khiến mọi người nghe về nó và trả tiền cho nó. Phần khó nhất là tìm cách chấp nhận tiền của khách hàng. Bạn có thể chia sẻ một bức ảnh trên Facebook nhưng bạn không thể chuyển tiền theo cách tương tự. Cảm giác như bạn đang ở thời kỳ đen tối.

Vào năm 2007, khi anh em đang mã hóa API, các khoản thanh toán trực tuyến được cho là đã được giải quyết. Elon Musk, Peter Thiel và Max Levchin thành lập PayPal năm 1998, được eBay mua lại vào năm 2002 với giá 1,5 tỷ USD. Tuy nhiên, cuộc cách mạng của fintech sau đó không phải là một cuộc nổi dậy mà là một danh mục đa dạng hóa của một số ngân hàng đặt ra đường ray thanh toán mà bất kỳ startup nào cũng háo hức phải thực hiện. Các ngân hàng vẫn xác minh danh tính và sở hữu tài khoản cho thẻ và thanh toán được rút từ đó.

Vấn đề luôn luôn là các lớp trung gian, chuyên gia giải thích Chris Higson, giáo sư kế toán tại trường kinh doanh London. Các chi phí trung gian hàng năm của trung gian tài chính ở Mỹ là khoảng 2% - giống như vào cuối thế kỷ XIX. Ngành tài chính Mỹ không cho thấy hiệu quả tăng trong suốt hơn 130 năm qua.

Trong nhiều năm, sự phát triển của thương mại điện tử vượt xa công nghệ thanh toán cơ bản: các công ty muốn thành lập cửa hàng phải đến ngân hàng, nơi xử lý thanh toán và thiết lập một cổng để kết nối hai công ty. Điều này mất nhiều tuần, rất nhiều người, và lệ phí sau khi lệ phí. Phần lớn phần mềm tại chỗ đã cũ hàng thập kỷ và được viết bởi các ngân hàng, công ty thẻ tín dụng và người trung gian tài chính.

Paypal - được thiết kế để đơn giản hóa các khoản thanh toán - thực sự làm cho điều này tồi tệ hơn. Công ty đã gây phẫn nộ cho các startup với những hạn chế của mình - một khi doanh thu đạt đến một mức nhất định, Paypal sẽ tự động đưa doanh nghiệp vào dự trữ cán mốc 21 đến 60 ngày, nghĩa là có thể bị khóa tới 30% doanh thu của một công ty. Các nhà phát triển đã phải lựa chọn giữa điều này và các hệ thống di sản phức tạp được xây dựng bởi các ngân hàng.

“Đối với chúng tôi, điều đó khá rõ ràng: những sản phẩm này không phục vụ nhu cầu của khách hàng, vì vậy hãy để LÊ xây dựng một cái gì đó tốt hơn”, theo John Collison. Trong các công ty cũ, công ty cũ đã chọn CFO chọn hệ thống thanh toán. Họ nghĩ rằng tất cả các hệ thống đều giống nhau, vì vậy họ chỉ sắp xếp giá thầu từ các nhà cung cấp. Nhưng nếu bạn là nhà phát triển xây dựng Kickstarter tiếp theo hoặc Lyft tiếp theo và bạn có nhóm gồm hai người, cả hai bạn đều viết mã tương đối phức tạp và giải quyết vấn đề cơ sở hạ tầng, bạn cần một API (Một giao diện lập trình ứng dụng là một giao diện mà một hệ thống máy tính hay ứng dụng cung cấp để cho phép các yêu cầu dịch vụ có thể được tạo ra từ các chương trình máy tính khác) thanh toán đơn giản - đã được cài đặt - không tiếp tục thay đổi.

Năm 2008, Patrick và John đã bán Auctomatic cho Canada Live Media với giá 5 triệu đô la - biến họ thành triệu phú tuổi teen - sau đó lần lượt quay lại trường đại học, MIT và Harvard. Họ bắt đầu mày mò ý tưởng tập trung vào các nhà phát triển phần mềm - những người thực sự xây dựng các trang web và ứng dụng. Họ đã đưa ra bảy dòng mã đơn giản mà bất kỳ ai cũng có thể chèn vào bất kỳ ứng dụng hoặc trang web nào trong một ngày để kết nối với một công ty thanh toán. Một quá trình trước đây mất hàng tuần giờ chỉ đây là một công việc cắt dán.

Năm 2010, hai anh em bỏ học đại học và ra mắt Stripe tại San Francisco với sự tài trợ  từ công ty máy gia tốc Y Combinator. Công ty đã đưa ra bảy dòng mã và một lời hứa rằng không cần thay đổi nào khác. Các nhà phát triển đã tích hợp API Stripe sẽ không chạm vào nó trong nhiều năm. Những ngày đầu, anh em đạp xe đến văn phòng để tiết kiệm tiền. Năm 2011, họ đã tiếp cận Peter Thiel và Elon Musk.

Một vài người không kiên nhẫn khi đến gặp những người sáng lập PayPal và nói rằng các khoản thanh toán trên internet hoàn toàn bị phá vỡ, anh nói với John với một nụ cười gượng gạo. “Hãy nhìn xem, bạn có thể WhatsApp bất cứ ai trên thế giới và nó miễn phí. Có sự phối hợp đáng chú ý giữa các công ty viễn thông và ISP và những người sở hữu sợi quang dưới biển để tạo ra mạng lưới liên lạc toàn cầu. Sau đó, nếu bạn nhìn vào cơ sở hạ tầng kinh tế, chúng tôi còn chưa bắt tay đâu.”

Hai anh em đưa ra một tầm nhìn về thương mại internet nhiều hơn, được thúc đẩy bởi nhiều kết nối hơn và nó dễ sử dụng.” Đó là tầm nhìn ban đầu của PayPal, nhưng mọi chuyện đã không diễn ra theo cách như vậy, vì vậy tôi nghĩ rằng họ đã có được niềm tin của chúng ta, theo cách mà nhiều người đã không  làm được”,John nói.

Thiel đã dẫn đầu một loạt công ty hạng A trị giá 2 triệu đô la với Sequoia Capital và Andreessen Horowitz. Công ty phát triển nhanh chóng, chủ yếu nhờ mối quan hệ giữa các nhà phát triển. Các nhà xây dựng thị trường như Shopify và những người mới tham gia nền kinh tế chia sẻ như Lyft cần quản lý thanh toán giữa một số lượng lớn nhà cung cấp nhỏ, chủ sở hữu nhà hoặc tài xế và hàng ngàn khách hàng trong thời gian cần nhấn một nút trên màn hình. Thiết lập nền tảng kế toán để quản lý các khoản thanh toán đến và đi này sẽ mất sáu tháng để xây dựng. Stripe xử lý thanh toán thông qua các máy chủ của chính nó, cho phép người trả tiền và nhà cung cấp kết nối với sự ồn ào tối thiểu.

Các nhà phát triển đã được phê duyệt. Stackshare, nền tảng của nhà phát triển, nơi các công ty như Slack, Spotify và Opendoor liệt kê các danh sách của mọi phần mềm mà họ đang sử dụng, có một cuộc bỏ phiếu so sánh Adyen, Braintree và Stripe. Adyen - mô tả chính nó trên trang web là một công ty công nghệ thanh toán cung cấp một nền tảng toàn cầu chấp nhận thanh toán ở bất cứ đâu trên thế giới. Các doanh nghiệp có thể xử lý thanh toán qua trực tuyến, di động và tại cửa hàng (POS) với hơn 250 phương thức thanh toán và 187 loại tiền tệ - có 23 người hâm mộ, được yêu thích cho 11 nhà phát triển và có khoảng 39 lần tăng giá kể từ tháng 7 năm 2018. Braintree - cho biết “Thay thế các cổng thanh toán truyền thống và tài khoản thương mại. Từ thanh toán một lần chạm, đến SDK (Bộ công cụ phát triển phần mềm thường là một bộ công cụ phát triển phần mềm cho phép tạo các ứng dụng cho một gói phần mềm nhất định, khung phần mềm, nền tảng phần cứng, hệ thống máy tính, bảng điều khiển trò chơi video, hệ điều hành hoặc nền tảng phát triển tương tự) di động và bán hàng quốc tế, chúng tôi cung cấp mọi thứ bạn cần để bắt đầu việc  thanh toán ngay hôm nay - làm tốt hơn một chút với 130 người hâm mộ, 29 yêu thích và 87 phiếu bầu. Stripe - mà trên trang web mô tả mục tiêu của nó chỉ đơn giản là làm cho các nhà phát triển dễ dàng chấp nhận thẻ tín dụng trên web - có hơn 1.360 người hâm mộ, 170 lượt yêu thích và hơn 1.500 phiếu bầu.

Trong một thời gian ngắn, Stripe đã ký thỏa thuận với Lyft, Facebook, DoorDash, Deliveroo, Seedrs, Monzo, The Guardian, Boohoo, Salesforce, Shopify, Indiegogo, Asos và TaskRmus. Công ty không tiết lộ khối lượng thanh toán của mình nhưng cho biết họ xử lý hàng tỷ bảng mỗi năm cho hàng triệu công ty.

Trong năm qua, 65% người dùng internet ở Anh và 80% người dùng ở Mỹ đã mua hàng từ một doanh nghiệp do Stripe cung cấp, mặc dù rất ít trong số họ biết rằng họ đang sử dụng nó. Khi PayPal tự đưa mình vào quy trình thanh toán, Stripe hoạt động như một tài khoản thương gia nhãn trắng, xử lý thanh toán, kiểm tra gian lận và chiếm một tỷ lệ nhỏ: 1,4% cộng với 20 pence cho thẻ châu Âu và 2,9% cộng với 20 pence cho tất cả những người khác . Người mua nhìn thấy tên người bán trên bảng sao kê thẻ tín dụng của họ và, trừ khi người bán đặc biệt chọn triển khai logo Stripe, đó là tất cả những gì họ sẽ thấy.

“ Tuy không phải là nhà cung cấp rẻ nhất nhưng nó loại bỏ tất cả các trung gian khác, vì vậy, bạn chỉ phải trả  một khoản phí duy nhất,” ông Hodges giải thích. “Và nếu đó là tất cả những gì họ đã làm, thì họ sẽ rất thú vị. Và mọi thứ sẽ dẫn đến một cuộc cách mạng”.

Trong nhiều năm, Stripe đã cố gắng tìm ra cách tận dụng những cơ hội rõ ràng”, Billy Alvarado, giám đốc kinh doanh của Stripe giải thích. Alvarado lớn lên ở Honduras, nơi mà, vào năm 1998, cơn bão Mitch đã phá hủy cả ba cây cầu ở thủ đô. “Hãy tưởng tượng, bạn có đàn ông, phụ nữ và trẻ em, theo nghĩa đen là đi ủng cao su với những miếng đệm trên vai, bán một cái gì đó mà người khác đã thực hiện hoặc thực hiện để có được lợi thế cho đàn ông mặc vest và phụ nữ mặc đồ công sở”, ông nhớ lại. “ Nếu bạn đi đến bất kỳ nước nào, bạn sẽ thấy tinh thần kinh doanh ở khắp mọi nơi. Rất nhiều trong số các doanh nhân này rất thích khởi nghiệp bằng  một doanh nghiệp internet toàn cầu. Họ cảm thấy khó giao dịch trên thị trường thế giới - nhưng tồn tại là hàng triệu doanh nghiệp non trẻ. Chúng tôi chỉ cố gắng tìm ra cách có thể giúp họ làm điều đó một cách đơn giản”..

Vào ngày 24 tháng 2 năm 2016, công ty đã ra mắt nền tảng Stripe Atlas, được thiết kế để giúp các doanh nhân khởi nghiệp từ mọi nơi trên hành tinh. Nền tảng chỉ dành cho lời mời cho phép các công ty từ Dải Gaza đến Berwick-Tweed kết hợp thành một công ty Hoa Kỳ tại Delwar - một tiểu bang có các tòa án, hệ thống thuế, luật pháp và chính sách thân thiện với kinh doanh mà 60% công ty Fortune 500 bao gồm Ngân hàng Mỹ, Google và Coca-Cola được kết hợp ở đó chỉ với 500 đô la.

Ý tưởng đó, theo một nghĩa nào đó, chỉ có thể đến từ một người từ một nơi xa xôi như Dromineer, Ireland, và với ý thức rõ ràng về những khó khăn trong việc thực thi. Cốt lõi của nó là tham vọng để “tăng GDP của internet”, theo lời Patrick trong bài phát biểu ra mắt tháng 2 năm 2016 tại Đại hội Thế giới Di động ở Barcelona. Stripe, ông giải thích, đang nhắm mục tiêu các doanh nhân từ Châu Phi, Châu Mỹ Latinh, Trung Đông và một phần của Châu Á. Một phần lớn sự tăng trưởng trong mười năm tới sẽ đến từ các thị trường không được giám sát, ông giải thích. Điều đó bao gồm khoảng 6,2 tỷ người mà chúng tôi không thể đạt được, và đó là một cơ hội bị bỏ lỡ rất lớn.

Dana Khater thành lập Coterique bằng cách sử dụng nền tảng thanh toán Atlas của Stripe. "Atlas đã cứu doanh nghiệp của chúng tôi," cô nói.

Dana Khater năm nay 24 tuổi. Sinh ra ở Ai Cập, cô lớn lên ở Dubai và học tại một trường quốc tế cho đến khi 11 tuổi. Bạn vẫn có thể nghe thấy dấu vết của việc được giáo dục nền tảng trong giọng nói nhẹ nhàng, gần như Mỹ của cô ấy. Sau khi cha cô qua đời, cô trở về Cairo và “dành một vài năm cãi nhau về giáo dục” với mẹ cô.

“Ban đầu tôi muốn đi học đại học ở nước ngoài”, cô ấy giải thích với một nụ cười nhẹ, nhấm nháp cà phê ở Holm Café, một quán cà phê theo phong cách Scandinavia ở quận phía tây Cairo Zamlek giàu có. “Tôi đã vào McGill nhưng mẹ tôi đã không cho tôi đi - lúc đó tôi 16 tuổi và bà nói tôi còn quá trẻ để sống một mình. Trong suốt năm đầu tiên, tôi đã tiếp tục chọn ra những thứ khác nhau mà tôi tìm thấy ở McGill mà đã không tồn tại ở trường đại học của tôi - và một trong những thứ đó là một tạp chí thời trang. Cô ấy phát ốm vì tôi nói như thế này và nói ‘tốt, bắt đầu một trận. Tôi cũng vậy."

Các tạp chí thời trang tập trung ở Ai Cập chủ yếu xuất bản các bài báo của tạp chí Vogue. Khater muốn tập trung vào các thương hiệu Trung Đông - Nhà thiết kế Cairo Amina K. vừa có buổi trình diễn catwalk đầu tiên của mình tại Tuần lễ thời trang Luân Đôn và bối cảnh thời trang thành phố đang phát triển. Khater và nhóm của cô đã học cách tạo dáng chụp ảnh, mượn quần áo từ các cửa hàng bán các bản sao của tạp chí để đổi lấy sự phát hành. Cô ấy điều hành tạp chí trong hai năm rưỡi - cô ấy chưa bao giờ đến McGill - cho đến khi cuộc cách mạng nổ ra vào năm 2011. Những con đường yên tĩnh của Cairo đầy những người biểu tình, xe quân sự, cầu nguyện tập thể, cảnh sát chống bạo động và xe bọc thép cho đến khi tổng thống Mubarak từ chức.

Trong những tháng tiếp theo, trật tự cũ bước đi một cách thận trọng xung quanh cái mới. Dana nhận một công việc tại Ego, một cửa hàng bách hóa thượng lưu đã mua tất cả cổ phiếu của mình trước cuộc cách mạng. Sau cuộc cách mạng, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, vì vậy không ai thực sự chi tiêu cho hàng hóa xa xỉ, cô giải thích. “Chúng tôi đã có rất nhiều sản phẩm được bán hết trên Net-a-Porter nhưng chỉ ngồi trên kệ của chúng tôi. Những người đang chi tiêu đã đến các cửa hàng và yêu cầu túi nhựa không có thương hiệu. Không ai muốn nhìn thấy sự chi tiêu.”

Khater đề nghị Ego ra mắt trang thương mại điện tử của riêng mình nhưng họ đã từ chối, vì vậy cô quyết định biến tạp chí của mình thành một nền tảng trưng bày và bán các thương hiệu mới nổi. Coterique đã lên mạng vào tháng 2 năm 2013. Đơn hàng đầu tiên của trang web đến từ New York và thứ hai đến từ LA, và trước khi biết điều đó, cô đã điều hành một doanh nghiệp toàn cầu một cách hiệu quả. Coterique đã bán các thương hiệu từ 12 quốc gia khác nhau - bao gồm Ai Cập, Dubai, Lebanon, Anh, Úc và Thổ Nhĩ Kỳ.

Sau đó, vào năm 2016, chính phủ đã phá giá đồng bảng Ai Cập để đảm bảo khoản vay 12 tỷ USD từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế, khiến lạm phát tăng vọt và chi phí vay tăng. Trước khi mất giá, $1 chính thức là EGP6 (Bảng Ai Cập là tiền tệ của Ai Cập), nhưng trên thị trường chợ đen gần với EGP9 hoặc 10. Sau khi mất giá, $1 đã tăng vọt lên EGP17 chỉ sau một đêm.

“Rất nhiều thương hiệu và khách hàng của chúng tôi ở bên ngoài Ai Cập. Chúng tôi đã nhận được thanh toán từ khách hàng ở EGP, nhưng các thương hiệu của tôi ở New York cần thanh toán bằng đô la. Không ai muốn vơ vét ngoại tệ, vì vậy chúng tôi phải rút EGP khỏi ngân hàng, đi đến sàn giao dịch tiền tệ trên thị trường chợ đen, gửi lại đô la và mất rất nhiều tiền mỗi lần.”

Cô đã nghe về Stripe Atlas từ một nhà đầu tư giai đoạn đầu trong công ty của mình. Điều quan trọng, Atlas đã cho phép Coterique thành lập C-Corp có trụ sở tại Hoa Kỳ - một doanh nghiệp bị đánh thuế tách biệt với thu nhập của chủ sở hữu - với tài khoản Ngân hàng Thung lũng Silicon có thể nhận thanh toán bằng đô la Mỹ.

“Trước khi chúng tôi có thể chấp nhận đô la, chúng tôi chỉ thực hiện thanh toán bằng bảng Ai Cập, cô ấy giải thích. Nếu bạn sống ở Luân Đôn và bạn thực sự thích một chiếc váy, bạn hãy tìm kiếm Google EGP để biết đó là loại tiền nào. Bạn thấy Ai Cập. Tất cả mọi thứ bạn thấy trên TV đều nói rằng Ai Cập không ổn định. Bạn không biết điều đó có nghĩa là bạn thực sự sẽ nhận được trang phục của bạn và đột nhiên bạn không quan tâm. Atlas đã cứu doanh nghiệp của chúng tôi”.

Đối với Mustafa Amin, Atlas đã đưa ra một giải pháp cho vấn đề lâu năm của ông - không ai muốn đầu tư vào các công ty Trung Đông, “vì sự bất ổn có nghĩa là họ nghi ngờ hệ thống pháp lý của chúng tôi - để bảo vệ tiền của họ, họ cần phải có một hệ thống pháp lý mạnh mẽ”. Kể từ khi BreadFast trở thành một công ty của Mỹ, Amin đã nhận được tài trợ từ quỹ đầu tư mạo hiểm 500 Thung lũng Silicon.

Ngày nay, 20% Quân đoàn Del biết dựa trên công nghệ đã bắt đầu trên Stripe Atlas. Alvarado giám sát sự hợp tác giữa Atlas và Silicon Valley Bank. Đối với anh ta, xây dựng Atlas là một phần của câu chuyện cá nhân - cha anh ta lớn lên trong nghèo khó ở Honduras và anh ta được sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn.

“Ông tôi là một người huyên náo đường phố”, ông giải thích. Khi bố tôi 18 tuổi, ông tôi đã cho ông số tiền tương đương 2 đô la và nói rằng "hãy chăm sóc mẹ và anh trai của con”. Ông bắt đầu làm người gác cổng trong một ngân hàng và từ từ đi lên cho đến khi anh ta làm việc cho một người nào đó đánh giá tín dụng. “Người đó có một công việc tại Citibank, đưa bố tôi đi cùng và ông ấy đột nhiên trở thành một chuyên gia. Điều đó trả cho trường đại học của chúng tôi ở Mỹ - nhưng mọi thứ đã phụ thuộc vào quyết định của người đó. Tôi không nghĩ rằng việc giúp đỡ các thị trường mới nổi là vấn đề cơ hội”.

Tất nhiên, Atlas là một tổ chức từ thiện. Thanh toán là một hoạt động kinh doanh có biên độ chặt chẽ và tăng trưởng rất phức tạp tại các thị trường được thành lập. Alvarado chỉ ra dự báo rằng 70% thương mại internet sẽ đến từ các thị trường mới nổi - vì vậy, điều quan trọng là chúng ta bắt đầu thực hiện ngay bây giờ hoặc mọi người sẽ tự giải quyết và tìm ra cách thanh toán và vay.

Không phải ai cũng tán thành. Tiến sĩ Nadia Millington, phó giám đốc chương trình về đổi mới xã hội và khởi nghiệp tại trường London, nói: "Trong bối cảnh thế giới đang phát triển, Stripe Atlas có lợi ích cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ đột phá ở các thị trường phát triển thuận lợi nhất và đối với các công ty đó, trường hợp kinh doanh rất rõ ràng. về kinh tế. Tuy nhiên, phần lớn các doanh nghiệp vừa và nhỏ không thể đối phó với sự phức tạp liên quan đến việc đăng ký và duy trì một công ty C của Hoa Kỳ. Những thách thức bao gồm đánh thuế hai lần, quy tắc hồi hương khó khăn và không có khả năng thiết lập các cấu trúc kiểm soát được yêu cầu để điều hành các doanh nghiệp đa quốc gia. Khái niệm về internet của GDP rất hấp dẫn về mặt triết học, nhưng giả định cơ bản rằng điều này sẽ có lợi cho một loạt các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở các thị trường mới nổi là một sự mở rộng. Có một loạt các rào cản về cấu trúc, thể chế và xã hội phải được giải quyết song song.

Một giải pháp là mô hình nền tảng. Trong năm năm qua, các doanh nghiệp bao gồm Amazon và Uber - tất cả các khách hàng của Stripe - đã xây dựng các doanh nghiệp trị giá hàng tỷ đô la với tốc độ nhanh, phá vỡ ngành công nghiệp sau mô hình kinh doanh nền tảng mở, kết nối và mở rộng nhanh chóng, cho phép họ tạo ra toàn bộ hệ sinh thái của các nhà phát triển, khách hàng và nhà cung cấp.

Các nền tảng cho phép mọi người giao dịch theo các điều khoản trung lập - kết nối hàng triệu người bán trên toàn thế giới. Một trong bốn thị trường trên Stripe trả tiền cho người bán bên ngoài quốc gia của họ. Đối với hai anh em, đây chỉ là khởi đầu. Vào tháng 7, Stripe đã tham gia kinh doanh thẻ tín dụng - giúp khách hàng doanh nghiệp của họ phát hành thẻ cho nhân viên bằng cách sử dụng đường ray Mastercard và Visa hiện có. Sự tận tâm của họ đối với những người sáng lập internet có nghĩa là họ đã ra ngoài để khắc phục một sai lầm khủng khiếp đã xảy ra trong việc thiết lập toàn bộ.

John và Patrick Collison chụp ảnh tại trụ sở San Francisco của Stripe bởi WIRED vào tháng 7 năm 2018.

Khi bạn đến các văn phòng của Stripe, tại quận SoMa trước đây của San Francisco, bạn sẽ có một chỗ ngồi tiếp tân bởi một bàn cà phê phủ trên tạp chí và sách. Có các vấn đề của Paris Review, tạp chí kỹ thuật, tuyển tập khoa học viễn tưởng Mười hai ngày mai, tạp chí nghiên cứu, một số tiểu thuyết và một vài bản sao rải rác của tạp chí Increment, tạp chí hàng quý của Stripe do Susan Fowler, một cựu nhân viên của Uber sáng lập. một văn hóa doanh nghiệp về quấy rối tình dục tại công ty trình chiếu đã bắt đầu một cuộc điều tra nội bộ dẫn đến CEO Travis Kalanick từ chức CEO. Fowler đã tham gia Stripe hơn một tháng trước khi xuất bản bài đăng trên blog và rời Stripe, cho tờ New York Times, vào đầu năm 2018.

Đây là một giới thiệu rất có chủ ý về văn hóa chu đáo của công ty. Những cuốn sách mà Patrick Collison sử dụng để đưa vào các bài học bao gồm rất nhiều tiểu sử của những người tiên phong về điện toán như kỹ sư của Viện nghiên cứu Stanford, Douglas Engelbart - người, vào năm 1968, đã phát minh ra chuột, cộng tác thời gian thực, hội thảo video và đồng bộ hóa tài liệu với hội nghị video và giáo sư MIT John McCarthy - người đã đặt ra thuật ngữ Trí thông minh nhân tạo, hồi năm 1955 và năm 1958, đã xuất bản các ngôn ngữ mã hóa có thể thúc đẩy tìm kiếm dữ liệu AI.

Rất nhiều công việc ban đầu này tốt hơn những gì chúng ta có ngày hôm nay, Patrick Patrick nói với một lớp học tại Đại học Stanford vào năm 2015. Chắc chắn, chúng tôi đã giải quyết tất cả các loại vấn đề mở rộng, triển khai, công nghệ - nhưng vấn đề cốt lõi là giúp mọi người làm việc Cùng nhau đã nghĩ về nhiều hơn sau đó. Khái niệm về công nghệ của họ là trao quyền cho con người.

Ngày nay, kệ sách của ông được nhồi nhét mọi thứ, từ Chiến tranh và Hòa bình đến Sự giàu có của các quốc gia. Anh ấy liệt kê gần 600 đầu sách trong một danh sách khuyến nghị đọc trên trang web cá nhân của anh ấy. Từ đó, anh rút ra 70 tựa game trên mức trung bình - bao gồm một vài cuốn sách về Trung Quốc, Châu Phi và Trung Đông; một số về công nghệ và biến đổi khí hậu; Betty Friedan xông 1963 cổ điển nữ quyền The Mystine Mystique; Không thời gian và Hình học: Giới thiệu về Thuyết tương đối rộng; cũng như Dracula và Bá tước Monte Cristo.

Ngoài ra, còn có 20 nhãn hiệu đặc biệt tuyệt vời - bao gồm các cuốn sách về chủ nghĩa đế quốc, kỹ thuật và dân chủ cũng như Nick Bostromftime Anthropic Bias và tiểu thuyết triết học ghê tởm của Rebecca Goldstein. Một trong 20 vĩ đại đó là đặc biệt: Cỗ máy mơ ước: J.C.R. Licklider và cuộc cách mạng tạo nên tính toán cá nhân, bởi biên tập viên thiên nhiên M Mitchell Waldrop. Cuốn sách đặc biệt này định hình linh hồn Stripe  - nó đã không còn xuất bản trong nhiều năm cho đến khi Patrick mua bản quyền và xuất bản lại, phát bản sao miễn phí cho mọi nhân viên và cho bất kỳ ai đến thăm trụ sở của Stripe.

Cuốn sách là một lịch sử trải dài của những ý tưởng và cá nhân đã đưa chúng ta từ thẻ đục lỗ đến máy tính cá nhân. Tiếp nhận tất cả mọi người từ Alan Turing đến Tim Berners Lee, cuốn sách tập trung vào Licklider, một nhà tâm lý học đa hình có tầm nhìn từ Missouri, trong sự nghiệp của mình tại Viện Công nghệ Massachusetts và Lầu năm góc, đã đề cập đến Robert Taylor - người đã thực hiện ý tưởng của Licklider về mạng máy tính như ARPAnet cuối cùng đã phát triển thành Internet - Douglas Englebart và nhiều người đã tạo ra điện toán như chúng ta biết.

Ông đã dự tính một Symbiosis người-máy tính - một kết nối hợp tác giữa con người và công nghệ. Xây dựng Licklider từ Dream Machine rơi vào tay những kẻ phá hoại, những kẻ ngoài cuộc và những kẻ nổi loạn tại MIT, Carnegie Mellon, UCBer siêu, RAND, BBN, SRI và Xerox PARC. Anh em nhà Collison yêu thích bản chất lộn xộn, hỗn loạn và bất ngờ của băng đảng Licklider.

Một người đọc cuốn Dream Machine, chắc chắn rằng chúng ta đã có, là sự vô tình của toàn bộ sự việc, dường như,  John giải thích, ngồi trong một văn phòng mặt kính trong trụ sở của Stripe. Một cách dễ dàng nó không thể xảy ra và nó dựa vào một nhóm những người rất năng động, những người thực sự tin tưởng vào ý tưởng lâu dài, đẩy nó đi qua. Đó là một bài học quan trọng cần phải bỏ đi - điều này đã gây ảnh hưởng rất lớn cho rất nhiều người, liệu có phải là không thể tránh khỏi? Nó không rõ ràng rằng nó là.

Khi Berners-Lee và nhóm của anh ấy đang xây dựng web trên toàn thế giới và thiết kế các tiêu chuẩn HTTP và HTMP, họ đã bao gồm các mã lỗi như Lỗi 500: lỗi máy chủ nội bộ, hoặc 404 404: không tìm thấy trang. Đầu những năm 90, họ đã cố gắng hiện thực hóa tầm nhìn của Licklider và đặt ra các quy tắc về cách tất cả chúng ta sẽ tương tác qua mạng thông tin này. Một mã lỗi đã tồn tại từ lâu là 404: yêu cầu thanh toán. Mục đích ban đầu - lý do 402 được dành riêng cho sử dụng trong tương lai - là mã này sẽ được sử dụng để giao dịch tiền kỹ thuật số hoặc thanh toán vi mô. Nó chưa bao giờ được thực hiện - và Collisons cho rằng đây là lý do công nghệ đang chuyển từ cơ hội truy cập bình đẳng sang độc quyền được kiểm soát bởi năm công ty trị giá hơn 3 nghìn tỷ đô la.

Ý tưởng thúc đẩy 404 là rõ ràng rằng hỗ trợ thanh toán phải là một khái niệm hạng nhất trên web và rõ ràng là sẽ có rất nhiều giao dịch trực tiếp diễn ra trên web, John nói Trên thực tế, những gì đã xuất hiện là một mô hình kinh doanh chi phối duy nhất đó là quảng cáo. Điều đó dẫn đến rất nhiều sự tập trung, bởi vì bạn nhận được chi phí cao nhất cho mỗi lần nhấp và với các nền tảng lớn nhất. Một phần lớn những gì chúng tôi đang cố gắng thực hiện với Stripe liên tục giúp cho việc kinh doanh mới bắt đầu dễ dàng và cho các doanh nghiệp mới thành công. Có thương mại và thanh toán trực tiếp thành công trên internet là một thành phần rất quan trọng trong đó. Nó là mảnh ghép cuối cùng trong cỗ máy mơ ước.

Nguồn : THEO SAGA.VN
Bích Ngọc
Bích Ngọc