Đây là lần đầu tiên tôi vào saga, tôi đang có những băn khoăn về
việc xây dựng một nét văn hóa trong doanh nghiệp, mong muốn được chia
xẻ cùng các bạn.
Khi còn đi làm thuê, các đồng nghiệp của tôi
luôn tự hỏi, mình làm như vậy đã đủ với tiền công của mình chưa nhỉ? Lúc đó thường là họ có thái độ cân bằng giữa đồng lương và cách thức họ
làm việc. Với thái độ công việc như vậy, họ vẫn tiếp tục lựa chọn con
đường làm thuê.
Bao nhiêu năm trôi qua, tất cả những người tôi gặp, phần lớn những người làm việc lăn xả, đam mê và làm việc hết mình, sau nay đều lập "business" riêng cho mình hoặc đã đạt được những thành quả mà họ say sưa theo đuổi. Con số đó thường chỉ chiếm 3-5% trong số nhân viên làm thuê. Vậy nhân viên có lỗi hay chủ doanh nghiệp có lỗi để tỷ lệ những người làm việc hết mình thấp như vậy?
Sự so sánh của nhân viên là đúng hay sai? Nhân viên chờ chủ doanh nghiệp công nhận họ rồi họ mới "cống hiến", chủ doanh nghiệp chờ nhân viên "cống hiến" rồi mới công nhận, vậy "con gà có trước hay quả trứng có trước đây"?
Thời gian trôi đi, một nhân viên làm việc hiệu quả mang lại cho chủ doanh nghiệp rất lớn và bản thân nhân viên đó cũng rất có lợi. Đầu tiên là học hỏi và làm được nhiều việc hiệu quả, họ vượt qua chính bản thân và trải nghiệm, trước hay sau gì chủ doanh nghiệp cũng nhận ra những nhân viên "giá trị" đó, hoặc chính nhân viên đó có cách chứng minh năng lực của mình. Vậy làm sao để cân bằng, tạo động lực làm việc cho nhân viên và bản thân doanh nghiệp cũng có lợi nhất? một cơ chế, chính sách đánh giá công bằng cho nhân viên liệu đã đủ chưa?
Phần lớn những phát minh, những ý tưởng táo bạo, những sáng tạo đều đến từ những đam mê tột cùng và nỗ lực rất lớn, vậy nếu chỉ làm việc một cách hời hợt thì có cách nào để một nhân viên trở nên rất có giá trị đây? Ai cũng biết là phải thật cố gắng mới có kết quả tốt nhưng có mấy ai thực sự cố gắng và nỗ lực nhỉ? Tại sao một điều tưởng đơn giản nhưng phần lớn mọi người lại không làm? Tất cả mới chỉ là ý nghĩ, khoảng cách từ "cái đầu" cho đến "cánh tay" quả là "quá xa".
Trong một doanh nghiệp, nếu chúng ta đưa vào đó một luồng gió mới với những khái niệm, những câu chuyện thành công, những minh chứng cho sự thành đạt, những con đường phát triển của từng cá nhân v.v. đều bắt nguồn từ sự "cống hiến" hết mình cho chính công việc mình đang làm. Chỉ khi chính những con người biết, hiểu và nhận thức sâu sắc, dần dần sẽ tác động đến hành động của họ (lúc đó "cái đầu" sẽ chỉ huy "cánh tay" thực hiện 'hành động").
Và một điều không thể thiếu trong một doanh nghiệp với văn hóa "cống hiến" là có những con người "cống hiến" đang hiện hữu hàng ngày trước mặt họ, không thể thiếu những điều khuyến khích họ có những ước mơ, mà đã ước mơ thì ước mơ "lớn" một chút cho bõ phải không?
Chính sự lãng mạn của cuộc sống, sự thanh tao của nghệ thuật sẽ làm cho con người có nhiều
cảm xúc sâu sắc, điều đó tưởng như "son phấn" của chị em nhưng nó không thể thiếu trong một tâm hồn với khoảng lặng trong cuộc sống, trong suy nghĩ để một "ý tưởng" lớn chợt bùng phát để chúng ta sáng tạo và "cống hiến" với công việc hiện tại.
Ước mơ của tôi là sẽ nhìn thấy một doanh nghiệp mà ở đó mọi người đều làm việc hăng say và đam mê với công việc của mình. Mọi người sẵn sàng chia xẻ và trao đổi để học hỏi và làm việc một cách hiệu quả nhất. Chính văn hóa "cống hiến" sẽ tạo cho mọi người có một "thái độ" chủ động với công việc. Sự thành công của doanh nghiệp lúc đó đã được phân nửa chắc chắn rồi.
Một vài suy nghĩ chia xẻ cùng các bạn, mong nhận được phản hồi của các bạn.