
Văn hóa tranh luận ra đời từ thời của Platon sau đó tới Aristotle tại Hy-Lạp cổ đại. Nó cũng là nguồn gốc ra đời trường học và thế giới học thuật. Ngày nay chữ Academia, Academics hay Academy đều có nguồn gốc từ chữ Hy-Lạp Akademie là một khu mộ cổ nơi một số triết gia Hy-Lạp tới giảng bài cho hậu sinh và tranh luận-đàm đạo.
Platon có một xê-ri các cuốn sách gọi là "Tranh luận với Platon", đó là nền tảng của triết học ngày nay. Tranh luận cần thể hiện sự hiểu biết, trình bày lô-gích, phản biện cao độ nhưng rất khoan hòa. Người ta sử dụng trí thông minh, hiểu biết và quy luật tự nhiên-xã hội trong tranh luận, chứ không dùng nắm đấm hay sự lăng nhục bằng ngôn ngữ.
Cái tâm là quan trọng nhất, theo tôi, trong tranh biện. Một tâm hồn trong sáng giúp việc tranh luận nhằm vào chủ đề cần làm sáng tỏ, chứ không mang người tranh luận ra làm mục tiêu. Việc cá thể hóa một tranh luận là điểm khởi đầu hoàn hảo để biến nó thành chiến tranh.
Bản thân tôi đã trải qua nhiều cuộc tranh luận và tham dự các tranh luận. Buồn cười nhất là khi tôi bảo vệ défense privée cho luận án tiến sỹ, có một câu hỏi khó cần tranh cãi về kết quả nghiên cứu của chính tôi, và tôi là người chịu trách nhiệm, thì kết cục là 2 giáo sư đẳng cấp hàng đầu Châu Âu nhảy bổ ra tranh luận nảy lửa, không ai chịu ai. Những tưởng họ sẽ phải ghét nhau lắm, nhưng sau đó họ cười hề hề... khoác vai nhau đi uống cà-phê...
Óc khoan hòa và chấp nhận nhiều luồng ý kiến trái ngược là một trong những đảm bảo tốt nhất có được tranh biện văn minh và có kết quả.
Có một số ý như vậy. Tranh luận là một trong những phương pháp truyền thông có tính đối kháng cao, thể hiện rõ lập trường và độ sâu uyên bác. Nó không dễ, nhưng có thể rèn luyện, cả về phương pháp lẫn kỹ thuật.