|
Người gửi:
--
02/08/2007 06:22 PM
ĐTCK - Niềm tin trên thị trường chứng khoán
(
Bình chọn:
--
:
--
Số lần đọc:
4520)
Từ niềm tin tới giá trị.
Giá trị là khái niệm trừu tượng. Có thể hình dung dễ hơn là nó bắt đầu từ niềm tin. Hãy bắt đầu từ tiền, một thước đo giá trị phổ biến nhất trong hầu hết các xã hội (nói hầu hết là vì tồn tại khả năng có một số xã hội bộ lạc có thể dùng phương thức trao đổi, giao dịch phi tiền tệ.) Chúng ta thấy là mặc dù hiển nhiên xã hội công nhận rằng tiền là thước đo giá trị, nhưng vẫn có những người không biết điều này, ví dụ trẻ em. Đó là vì trẻ em có thể chưa tin rằng sử dụng tiền có thể mang lại những thứ mong muốn. Trẻ nhỏ thường thích đồ chơi như búp bê hoặc ôtô vì vậy chúng có thể tin rằng những đồ chơi này là quý, dẫn tới muốn có đồ chơi và sau khi đã có trẻ sẽ thỏa mãn được nhu cầu (thích chơi) của mình, do đó búp bê và ô tô đồ chơi sẽ có giá trị (do làm nhu cầu được thỏa mãn.) Một khi chúng tin rằng có thể sử dụng tiền để mua đồ chơi, tiến tới thỏa mãn nhu cầu, trẻ em cũng bắt đầu nhận ra giá trị của tiền. Đó là hành trình từ niềm tin tới giá trị. Qui tắc này phù hợp với trục niềm tin-giá trị trong văn hóa kinh doanh. Mọi thứ bắt đầu từ niềm tin. Vì thế những phát biểu, khẩu hiệu hay phương châm làm việc của các doanh nghiệp xoay quanh khái niệm niềm tin như chữ tín, chuyên nghiệp, đáng tin cậy, v.v.. là hoàn toàn có cơ sở và xuất phát từ qui tắc niềm tin là điểm khởi đầu đi tới giá trị.
Với nhiệt thành ủng hộ tinh thần khởi nghiệp- kinh doanh, qua đó là tới quá trình phát triển kinh tế bền vững ở Việt Nam, Tiến sĩ Vương Quân Hoàng cùng cộng sự đã biên soạn cuốn: "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải". Không chỉ kích thích mạnh mẽ tinh thần khởi nghiệp kinh doanh, cuốn sách còn góp phần hình thành văn hóa kinh doanh Việt từ việc khôi phục các giá trị đỉnh cao của văn minh nhân loại. Tin tưởng rằng cuốn sách sẽ trở thành người bạn hữu ích của nhiều độc giả. Đây là món quà tặng ý nghĩa với ban bè, đồng nghiệp và đối tác kinh doanh.
|
Như vậy, niềm tin của con người hoặc có thể phụ thuộc vào cá nhân (do quan niệm, cách hiểu, kinh nghiệm đã trải qua), hoặc phụ thuộc vào tác động xã hội (từ những người xung quanh). Những người hoạt động kinh doanh cũng chịu tác động của trục niềm tin-giá trị này một cách rõ rệt. Có vô số ví dụ để minh họa điều này một cách sống động.
Ví dụ thứ nhất dễ gặp là về hoạt động tư vấn. Trong khi nhiều hãng nước ngoài đầu tư vào Việt Nam có yêu cầu tiên quyết là các báo cáo tư vấn về luật, thị trường và tính khả thi tài chính, thì rất rất nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã từng hoặc vẫn đang coi những thứ này là không cần thiết. Trong lúc, nhiều tập đoàn đa quốc gia bỏ hàng triệu USD để có các thông tin tư vấn và cả lời khuyên, thì nhiều doanh nghiệp chúng ta quyết không trả loại chi phí này.
Ví dụ thứ hai là trên thị trường chứng khoán. Ở TTCK Việt Nam chẳng hạn, có những lúc giá cổ phiếu của công ty REE xuống thấp còn có 10.000 VND một cổ phần, đó là vào thời kỳ năm 2004. Thế nhưng, tới tháng 3/2007, giá nằm ở mức 200.000 VND. Không thể không đặt câu hỏi tại sao có sự khác biệt hàng triệu USD tiền tư vấn và sự khác biệt tới 20 lần trên cùng một cổ phần của REE. Câu trả lời không có gì khác ngoài hệ thống niềm tin và giá trị được ‘lập trình’ trong các nhóm cá nhân khác nhau và vào các thời điểm khác nhau.
Niềm tin cần biểu hiện cụ thể.
GS. André Farber (ĐHTH Bruxelles) trong những lần làm việc ở Việt Nam thường có ý kiến cung cấp cho các tờ báo và tạp chí kinh doanh về thị trường vốn Việt Nam. Một số tình huống rất buồn cười đã xảy ra. Trong khi báo chí nhất mực hỏi về các vấn đề kỹ thuật và sản phẩm cao siêu, thì ông thường nhất mực trả lời về các nguyên lý vận hành, tưởng chừng như đơn giản. Điều mà ông hay nhấn mạnh gửi đến một tín hiệu đáng nhớ, làm gì thì làm, nhưng số một vẫn là niềm tin của khách hàng, của thị trường. Ví dụ, phóng viên chăm chăm hỏi về phái sinh chứng khoán hoặc định giá cổ phiếu theo phương pháp hiện đại, thì ông cứ kiên quyết trả lời về minh bạch kế toán và chế độ công bố thông tin - những thứ này cũng thường được xem là rất đơn giản. Buộc phải đặt một câu hỏi sau: Tại sao một ông giáo sư rất giỏi, rất nổi tiếng về thị trường chứng khoán lại tìm cách nói về những thứ đơn giản, mà một phóng viên - chắc chắn là không thểđủ thời gian để toàn tâm cho nghề tài chính - lại kiên quyết hỏi về những thứ công cụ hết sức phức tạp? Xin mở ngoặc thêm là đã có ít nhất hai cuốn sách về các sản phẩm tài chính bằng tiếng Việt ở trình độ toán học khá phức tạp đối với giới kinh doanh là «Nhập môn toán tài chính» của TS. Trần Hùng Thao năm 2004 và «Các phương pháp toán học trong tài chính» của TS. Nguyễn Văn Hữu và TS. Vương Quân Hoàng năm 2007. Những cuốn này dẫu có được tặng cũng rất ít người thực sự muốn đọc! Đó là vì biểu hiện của niềm tin rất khác nhau. Ông Farber tin rằng, những thứ giản dị, nguyên lý và rất cơ bản là nền móng quan trọng nhất của sự phát triển bền vững. Anh/chị phóng viên thì tin rằng những thứ rất mới, rất hiện đại và các thị trường lớn quốc tế hay sử dụng mới chính là những thứ quan trọng. Điều kỳ lạ là người giỏi ở chính thị trường lớn-hiện đại thì tin vào cái giản dị, cơ bản, còn người có trình độ khá ‘giản dị’ ở thị trường còn đơn sơ thì lại rất tin vào những thứ phức tạp. Tôi cũng nhớ lại vào khoảng năm 1998, khi trợ giảng môn dạy về Ngân hàng trong kinh tế thị trường cho giáo sư Léo Goldschmidt, một nhà doanh nghiệp ngân hàng nổi tiếng sau này có thời gian đảm đương vị trí chủ tịch C.G. của EASD (châu Âu), ông thường cung cấp nhiều thông tin về vô số sản phẩm phức tạp. Điều này kích thích các học sinh MBA trong lớp tò mò ghê lắm. Vô số câu hỏi tương tự như anh/chị nhà báo nói trên, cũng nhắm vào những thứ vô cùng phức tạp. Thế nhưng kết luận cuối cùng của ông Goldschmidt trong bất kỳ bài giảng và tình huống nào cũng chỉ giản dị có thế này thôi:
|
Phương trình Goldschmidt: Giá trị = Niềm tin
|
=======================
Bản quyền "© SAGA, www.saga.vn," đề nghị ghi nhận rõ khi trích đăng sử dụng lại một phần hay toàn bộ bài viết
|