Tìm kiếm  
 
Quy hoạch Phát triển Động lực và khuyến khích Duy trì đội ngũ nhân sự Tâm lý người lao động
Bạn đang ở :  Trang chủ » Kiến thức KD » Nguồn nhân lực » Tâm lý người lao động

Tin Tức Kinh Tế - Tài Chính

Saga-Việc Làm

THẾ GIỚI KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Lương có thật sự quan trọng như bạn nghĩ?
Các yếu tố động viên trong quản trị Nhân sự
Làm sao để xin thôi việc
Tôi đi kiếm việc – cám ơn SAGA Việc Làm
Sinh viên chê doanh nghiệp Nhà nước
Kiều hối quốc tế: Nhiều, nhưng đang giảm!
Trả lời phỏng vấn - Nhanh và nhiều... chưa hẳn tốt
Bài học đầu tiên của tôi khi mới đi làm
AQ có giá hơn IQ?
''Đứng núi này trông núi nọ'' lợi hay hại ???
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Lương có thật sự quan trọng như bạn nghĩ?  
  AQ có giá hơn IQ?  
  ''Đứng núi này trông núi nọ'' lợi hay hại ???  
  Làm sao để xin thôi việc  
  Các yếu tố động viên trong quản trị Nhân sự  
  Bài học đầu tiên của tôi khi mới đi làm  
  Tôi đi kiếm việc – cám ơn SAGA Việc Làm  
  Thay đổi bản thân để tiến tới thành công  
  Vấn đề "mobbing"  
  Cùng hoàn thiện để tồn tại trong thời “khủng hoảng”  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: makoto  --   29/04/2007 12:16 PM    

''Đứng núi này trông núi nọ'' lợi hay hại ???

( Bình chọn: 14   --  Thảo luận: 17 --  Số lần đọc: 7543)

Bài viết đề cập đến một hiện trạng đáng lo và đáng buồn cho cả người lao động và người sử dụng lao động đó là sự gắn bó với nghề nghiệp. Tác giả mong muốn bài viết có thể thức tỉnh phần nào người lao động trong việc hướng nghiệp của họ và để tương trợ bài viết ''Làm thế nào động viên chủ doanh nghiệp'' nhắc nhở người lao động phải gắn lợi ích của mình vào lợi ích của doanh nghiệp.

Song song với khó khăn để làm sao tuyển chọn được người tài, đức tham gia xây dựng và phát triển công ty thì hiện nay một khó khăn lớn đối với hầu hết các doanh nghiệp là việc các "salaryman" cứ chuyển đổi công việc như chong chong khiến không ít doanh nghiệp lao đao. Thông thường một doanh nghiệp khi tuyển dụng nhân viên mới cho một vị trí nào đó thì để nhân viên đó bắt nhịp được với tốc độ, thói quen làm việc của công ty ít nhất cũng mất một khoảng thời gian từ 3 đến 6 tháng.

Thế nhưng bây giờ một hiện trạng đáng lo và đáng buồn đang xảy ra là các nhân viên mới vô công ty sau khi được đào tạo thạo việc thì lại nhảy qua công ty khác. Mục đích của họ có lẽ rất khác nhau: người vì đồng lương ở công ty mới cao hơn, người vì công việc hiện tại không có cơ hội để phát triển, người vì công ty mới quản lý thoáng hơn, chế độ tốt hơn v.v. và v.v.. Cũng có người may mắn khi chuyển tới công ty mới đáp ứng được những gì họ mong muốn nhưng ngược lại cũng không ít người khi qua công ty mới lại nhận ra ‘’ thà làm công ty cũ còn tốt hơn’’.

nghiviec.jpgĐối với các bạn trẻ Việt Nam dường như vẫn còn tồn tại một suy nghĩ định kiến là một tấm CV xin việc ngon lành là CV với một list danh sách các công ty đã ‘’trải nghiệm’’ và người xin việc cảm giác tự tin hơn vì thể hiện mình có năng lực nên xin đâu trúng đó. Nhưng cứ thử nghĩ xem, một anh bạn trong 5 năm nhảy tới 7 công ty, đây không biết có phải một thành tích huy hoàng đáng tự hào hay từ góc độ những nhà quản lý doanh nghiệp họ chỉ nhận thấy ở ứng cử viên một sự cố gắng không nhẫn nại, phấn đấu không bền bỉ và một sự gắn bó không lâu dài với công ty? Đồng ý là chúng ta không nên chôn vùi tài năng và tuổi trẻ ở một doanh nghiệp không mang lại cho chúng ta những gì chúng ta mong đợi nhưng nên chăng các bạn trẻ hôm nay nên định hướng rõ ràng hơn, vạch định kế hoạch cụ thể hơn cho việc khởi nghiệp cũng như phát triển sự nghiệp của mình?

Bản thân tôi nghĩ để đạt được một số thành công dù bé hay lớn nhất thiết cần đến một khoảng thời gian nhất định tất nhiên tùy thuôc vào từng công việc thời gian đi tới đích của thành công khác nhau trừ phi bạn gặp vận may ‘’trên trời rơi xuống’’. Vì vậy khi bắt đầu làm một việc gì nên đặt mục tiêu trong thời gian bao lâu sẽ gặt hái được kết quả gì đương nhiên bạn phải nghĩ tới cả khả năng khoảng thời gian đó thường sẽ kéo dài hơn so với dự kiến ban đầu hoặc ở giữa chặng đường đi tới thành công bạn phải thay đổi một vài chiến lược cho phù hợp. Tôi sẽ đưa ra cho các bạn một vài ví dụ rất điển hình, sinh động và hũu ích vể người lao động của đất nước mặt trời mọc, một trong những nước nổi tiếng vể kỷ luật trong lao động. Chúng ta hãy qua một vài ví dụ này để ngẫm xem người làm thuê của xứ sở hoa anh đào này suy nghĩ gì về nghề nghiệp nhé!

1. Sự chuyên môn hóa trong công việc và tính tự giác cao:
Nếu có dịp đi chơi ở công viên Disney Land - thành phố Tokyo của Nhật, bạn sẽ thấy rất nhiều nhân viên của công viên với những bộ đồng phục khác nhau thể hiện nội dung công việc đảm đương khác nhau và bạn sẽ phải ngạc nhiên khi thấy trong hàng vạn du khách nô nức chơi đùa thì họ những người nhân viên của khu vui chơi lớn nhất Tokyo này vẫn chăm chú, cặm cụi làm đúng phần việc của họ. Tôi đã từng đứng lặng đi vài phút để quan sát một anh nhân viên lao công cặm cụi quét rác chính xác phải nói là quét bụi vì chẳng có một chút rác rưởi nào với vẻ mặt tươi cười. Người nhân viên đó có thật sự "happy" với công việc anh ta làm hay không tôi không biết nhưng khi nhìn anh tôi cảm nhận được anh ta đang rất tập trung vào công việc và tỏ cho người ngoài thấy mình rất vui vẻ, nhiệt tình với công việc. Tôi lại nghĩ tới công viên của mình, nếu côngpower_of_teamwork.gif viên của mình chỉ cần sạch bằng 1/10 công viên của họ thì chắc các nhân viên làm viêc trong công viên đã ngồi nghỉ trên ghế đá và buôn với nhau đủ thứ trên trời dưới biển thậm chí cả chuyện chứng khoán. Đây là một ví dụ về việc chuyên môn hóa công việc của người Nhật. Họ chú tâm vào công việc chính của mình và tự giác làm nó kể cả khi không có người giám sát.

2. Sự linh hoạt và tính đoàn kết tương trợ lẫn nhau trong công việc:
Có lần ở Nhật lâu tôi thèm ăn đồ ăn Việt Nam, tìm mãi mới thấy một nhà hàng AISA trong đó có bán cả đồ ăn Việt Nam ở quận Shibuya – một trong những quận phát triển và sầm uất nhất của Tokyo. Bước chân vô quán, một không khí đông đúc, sôi động ập vào mắt tôi. Vì giờ nghỉ trưa nên quán ăn khá đông, chúng tôi ghi tên vô danh sách đặt bàn rồi ngồi đợi theo thứ tự. Sau khoảng 10 đến 15 phút chúng tôi được hướng dẫn vô bàn ăn nằm trên lầu lửng. Ở vị trí này tôi có thể nhìn được toàn cảnh nhà hàng. Nhà hàng với diện tích không lớn chỉ có một tầng trệt và một căn gác lửng, do cách bố trí bàn ghế rất khoa học nên tổng cộng cũng chứa được khoảng 100 khách. Tôi ngạc nhiên khi thấy chỉ có 2 nhân viên phục vụ và một người trên áo có đính biển Manager, tất cả đều là nam. Tất cả nhân viên phục vụ và quản lý đều có thể làm công việc ở quầy casher khi có khách thanh toán một cách thành thạo. Điều ngạc nhiên hơn nữa là khác với quản lý nhà hàng của ta, chỉ ăn mặc bảnh bao, đi lại rất oai phong, mặt mũi nghiêm trọng ra vẻ như đang rà soát cho công việc chạy tốt hơn thì anh Manager ở nhà hàng kia rất năng động, khi khách quá đông anh vừa phụ nhân viên nhận order của khách, trực tiếp đưa order cho đầu bếp, phụ bê thức ăn ra tận bàn cho khách vừa phụ chuẩn bị những loại đồ uống đơn giản. Cái mà tôi rất thích và khâm phục là thái độ làm việc của họ thể hiện một sự đoàn kết trong công việc khiến tôi thầm ghen tỵ. Dù khách rất đông, ai cũng phải chạy hết công suất nhưng họ vẫn tươi cười với nhau, rất nhanh nhạy trong việc quan sát để hỗ trợ đồng nghiệp một cách tối đa trong công việc cũng như mang lại dịch vụ tốt nhất cho khách hàng. Bữa ăn hôm đấy có ngon hay không tôi thật sự không biết vì gần như toàn bộ thời gian tôi dành để quan sát sự phối hợp ăn ý của họ trong công việc, tác phong của người quản lý đối với nhân viên và thầm hiểu ra tại sao người Nhật thường gắn bó lâu dài với một công việc. Đây là một ví dụ về một môi trường làm việc tạo tâm lý thoải mái trong công việc, người lao động không phải khó chịu và đối phó với những cạnh tranh nhỏ nhặt và không đáng có của đồng nghiệp.

bowing.jpg3. Sự nhận thức về trách nhiệm khi phạm sai lầm và thể hiện nỗ lực phấn đấu hơn nữa:
Tôi đã nhiều lần tận mắt chứng kiến người lao động Nhật Bản bị sếp chú ý, la mắng vì làm việc chưa hiệu quả hay không đúng ý sếp. Lần đầu tôi rất ngạc nhiên vì đa số nhân viên người Việt khi bị chỉ trách đều tỏ thái độ khó chịu hoặc bất cần thì người Nhật lại im lặng cúi đầu lắng nghe từng lời sếp nói với một thái độ rất nghiêm túc và giữa những câu nói của sếp là câu trả lời ‘’vâng ạ’’ hoặc ‘’tôi hiểu rồi ạ’’ hoặc ‘’tôi xin lỗi, tôi sẽ cố gắng hơn nữa.’’ Khi bài diễn văn của sếp kết thúc tôi bất ngờ khi người nhân viên vừa bị la mắng đứng lên cúi gập đầu cảm ơn sếp đã chỉ dạy và với một lời hứa to, rõ ràng là sẽ cố gắng hơn nữa rồi cúi chào ra khỏi phòng.

Trời ơi tôi thấy nếu ở nước ta khi nhân viên làm sai mà doanh nghiệp chú ý hay nhiều khi do cái sai quá trầm trọng hoặc quá ngu ngốc tới mức không thể chấp nhận được khiến các sếp tăng xông mà phải nói lớn tiếng thì hình ảnh điển hình của nhân viên Việt Nam là đứng im không nói tiếng nào với vẻ mặt lầm lì, hỏi lý do dẫn đến sai sót cùng ỳ ra không thèm trả lời hoặc trả lời nhưng toàn là những lời giải thích để cố biện minh cho mình không sai. Rồi sau khi bài cải lương của sếp kết thúc thì nhân viên sẽ không một lời xin lỗi hay cảm ơn mà sẽ ra khỏi phòng với một vẻ mặt tỏ rõ sự khó chịu và không phục cứ như thể để cho đồng nghiệp thấy tôi chẳng có gì sai, cách xử lý của sếp thật oan ức.

Người lao động đi làm với nhiều mong muốn và nguyện vọng. Họ cũng thường hay ca thán vì công ty không đáp ứng được nguyện vọng của họ và vì thế cứ chạy xô hết nơi này đến nơi khác để đi tìm miền đất hứa nơi họ kỳ vọng sẽ đáp ứng được những nguyện vọng, mong muốn của họ.

Các bạn trẻ ơi có nên chăng hãy nhìn lại chính mình và hãy suy nghĩ nhiều hơn cho chủ doanh nghiệp nói riêng, lợi ích của doanh nghiệp nói chung mà điều tiết lại những mong muốn của mình cho phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh thực tế hơn. Khi đó tôi tin những cố gắng của bạn sẽ được đền đáp xứng đáng và thái độ làm việc chuyên nghiệp, nhiệt huyết và gắn bó lâu dài với công ty của bạn sẽ là một nguồn động viên vô bờ bến đối với chủ doanh nghiệp những người luôn đứng mũi chịu sào nhưng lại ít nhận được những sự động viên khích lệ nhất vì họ thường bị coi là người có bản lĩnh khác thường. Nhưng các bạn ơi như trong bài viết ‘’Làm sao động viên người chủ doanh nghiệp’’ của tác giả Trần Trí Dũng đã nêu, chủ doanh nghiệp họ cũng là những con người bằng xương bằng thịt, họ cũng có đầy đủ cảm xúc như những người bình thường chỉ khác một điều là trách nhiệm, áp lực trong công việc của họ nhiều hơn. Chủ doanh nghiệp luônsuccess1.jpg phải đối mặt và giải quyết với rất nhiều vấn đề trong và ngoài công ty, luôn phải tìm cách đáp ứng những yêu cầu, nguyện vọng của người lao động trong khi có mấy ai thử nghĩ xem chủ doanh nghiệp cần gì và mong muốn gì ở người lao động. Vậy tại sao chúng ta lại không quan tâm hơn nữa tới chủ doanh nghiệp – người tạo công ăn việc làm trực tiếp cho chúng ta, không gắn bó và chung sức với họ để xây dựng một thương hiệu vững chắc. Khi đó dù chủ doanh nghiệp có đối xử với bạn không được như những gì bạn mong muốn thì riêng sự thật bạn đã là một thành viên góp phần xây dựng nên thành công đó chẳng phải đã là một món quà quý báu với bạn rồi hay sao?

Bản thân tôi luôn sống và làm việc hết tâm huyết, nhiều khi công sức mình bỏ ra không được đền bù xứng đáng tôi cũng không thấy buồn vì nghĩ mình đã cố gắng hết mình đấy đã là một phần của sự thành công rồi. Còn những mong muốn về cả vật chất và tinh thần của mình không được đền bù xứng đáng thì tôi cứ nghĩ đơn giản là kiếp trước chắc mình nợ người ta nên kiếp này phải trả nợ cho nó nhẹ người. Các bản thử áp dụng suy nghĩ này của tôi xem có nhẹ người được tí nào không nhé! Khi ta trở nên nhẹ hơn có thể ta còn bay được, khi bay lên cao rồi ta sẽ có cơ hội được nhìn mọi thứ từ trên cao với một góc nhìn hoàn toàn khác biết đâu cái nhìn, cách suy nghĩ của ta lại thay đổi rất nhiều thì sao?

Chúc các bạn thành công và đừng ‘’Đứng núi này trông núi nọ’’ nhé!

makoto

saga.vn

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 70/ 14 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 16)
  gaubo (05/04/2009 01:29 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Đâu còn muốn nhìn núi khác... -  Chà chà,

Trong 10 chú này thì ngoại trừ Rogerio Ceni (vốn không mấy tên tuổi) và Totti, còn 8 chú kia đều đứng núi cao chót vót cả, đâu còn muốn nhìn sang núi khác. Có chăng là việc Del Piero quyết định ở lại với Juve khi bị xuống hạng có thể coi là biểu hiện của lòng trung thành.
 
   
     
  TranTriDung (04/04/2009 11:51 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - 10 biểu tượng về lòng trung thành trong bóng đá hiện đại -  10 biểu tượng lòng trung thành trong bóng đá là câu chuyện có rất nhiều ý nghĩa. Vào thời buổi bóng đá quay cuồng trong cơn lốc tiền bạc như hiện nay, những cầu thủ chỉ biết gắn bó và cống hiến hết mình cho một CLB luôn được xem là của hiếm. Nhắc đến lòng trung thành trong bóng đá, Paolo Maldini là cái tên đầu tiên hiện lên trong bộ nhớ của các tifosi. Tiếp bước người cha Cesare, kể từ lần đầu tiên xuất hiện ở sân chơi chuyên nghiệp, ngày 20/1/1985, Paolo chỉ đến với sắc áo sọc đỏ đen và trung thành với màu áo ấy cho đến cuối mùa này, khi anh sẽ treo giày sau 25 năm cống hiến. Năm 1995, ở tuổi 21, Javier Zanetti gia nhập Inter từ CLB quê nhà Banfield và từ đó trọn một mối tình với Inter. Bất chấp bao biến động, 15 đời HLV và cả trăm cầu thủ đến rồi đi, cầu thủ mẫn cán người Argentina vẫn ở Meazza. Xuất thân từ đại kình địch Atletico Madrid, nhưng Raul Gonzalez vẫn được các CĐV Real Madrid xem là biểu tượng của đội bóng, đơn giản bởi những cống hiến hết mình và bộ sưu tập đồ sộ gồm 16 danh hiệu tập thể và kỷ lục ghi 312 bàn mà anh chinh phục trong sắc áo "Kền kề trắng" suốt 17 năm qua. Rooney, Ronaldo là hiện thân cho một MU giàu sức trẻ, khát khao bùng nổ, nhưng thủ lĩnh tinh thần của đội bóng này lại là Ryan Giggs. Được Alex Ferguson đưa về sân Old Trafford lúc mới chỉ là một cậu nhóc 14 tuổi năm 1987, cầu thủ chạy cánh người xứ Wales gắn bó với "Quỷ đỏ" từ bấy đến giờ và được xem là biểu tượng thành công trong giai đoạn trị vì của HLV huyền thoại người Scotland. Gần như mặc định, các tài năng bóng đá Nam Mỹ, đặc biệt là Brazil, sớm muộn gì cũng đi theo tiếng gọi của tiền tài và danh vọng từ châu Âu. Nhưng đó không phải là trường hợp của Rogerio Ceni. Thủ môn kỳ cựu này đến với Sao Paulo năm 1990, khi mới 17 tuổi, và một lòng trung thành với CLB này, phớt lờ rất nhiều lời mời hấp dẫn từ các CLB hàng đầu châu Âu. Trong mắt các tifosi Juventus, nói đến đội bóng là nói đến Alessandro Del Piero, và ngược lại. Tiền đạo này đang trong năm thứ 16 gắn bó với CLB giàu truyền thống nhất Italy. Trong mọi hoàn cảnh, vinh quang như những lần đoạt scudetto, Champions League, Cup Liên lục địa hay tủi hổ như khi bị đày xuống Serie B hè 2006 vì scandal dàn xếp tỷ số, cái tên Del Piero vẫn đồng hành cùng Juventus. Ở tuổi 34, anh vẫn là một thành tố chủ chốt trong hành trình tìm lại hình bóng xưa của "Lão bà". Figo, Rivaldo, Ronaldinho rồi giờ là Messi có thể là những ngôi sao sáng nhất của Barca trong khoảng chục năm trở lại đây, nhưng các ngoại binh ấy không đem lại giá trị tinh thần lớn lao như Carles Puyol. Gia nhập lò đào tạo lừng danh La Masia năm 1995, Puyol chỉ mất đúng một năm để có mặt ở Barca B, thêm 3 năm nữa thì chính thức đặt chân vào đội một năm 1999 ở tuổi 21 và trụ lại ở đó cho đến bây giờ. Với lối đá lăn xả, không khoan nhượng, sự bền bỉ và gốc gác địa phương, anh được xem như hiện thân cho tinh thần bất khuất của người Catalan trong đội hình Barca. Gerrard (trái) là thủ quân, ngôi sao số một và giàu ảnh hưởng nhất trong đội, nhưng anh vẫn chưa phải là người có thâm niên gắn bó với Liverpool lâu nhất, bởi vẫn kém Jamie Carrargher (giữa) 2 năm. Đến sân Anfield năm 1996 lúc mới 16 tuổi, trung vệ người gốc Merseyside này đã có 13 năm phụng sự Liverpool, bất chấp hàng loạt thăng trầm và những cám dỗ từ các lời mời ra nước ngoài thi đấu. Francesco Totti đang bị chỉ trích vì không chịu tự cắt giảm lương khi đàm phán hợp đồng mới với Roma. Nhưng có một thực tế mà không ai có thể chối bỏ, chân sút sắp bước sang tuổi 33 đã đang và sẽ là một phần quan trọng trong lịch sử Roma, CLB mà anh phụng sự từ năm 13 tuổi và đang giữ hai kỷ lục - Cầu thủ đá nhiều trận nhất (519 trận) và Cầu thủ ghi bàn nhiều nhất (209 bàn). Mới 27 tuổi, nhưng Iker Casillas đã có gần 20 năm gắn bó với Real Madrid kể từ khi gia nhập học viện bóng đá trẻ của CLB này năm 1990, lúc mới chỉ là một cậu bé 8 tuổi. Thủ môn gốc Madrid này là trường hợp duy nhất trưởng thành qua tất cả các đội bóng trẻ của "Kền kền trắng", từ đội trẻ lên đội C rồi đội B, và trụ vững trong môi trường cạnh tranh khắc nghiệt ở đội một. Trong mắt nhiều CĐV Real Madrid, Casillas thậm chí còn làm họ cảm thấy gần gũi hơn cả Raul Gonzalez, thần tượng xuất thân từ kẻ thù không đội trời chung Atletico Madrid. (Minh Kha)
 
   
     
  duylinhkt (03/12/2008 09:47 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Phải nộp bằng gốc? -  Kính gởi các saganor,

Mình đang đi tìm việc, vừa rồi có tham gia một cuộc phỏng vấn vào một công ty cũng có thương hiệu. Công ty tuyển dụng đã đồng ý tuyển dụng mình vào công ty nhưng với điều kiện là mình phải nộp bằng đại học gốc để thể hiện lòng trung thành. Nhưng công ty lại không nói cụ thể công việc của công ty là gì, chỉ nói chung chung là vị trí kinh doanh, và không cho biết về lương, phúc lợi công ty sẽ trả cho mình ra sao.

Người tuyển dụng nói là muốn làm cho công ty thì cần gì phải biết, công ty sẽ tự bố trí công việc thích hợp cho mình. Ngoài ra, mình đồng ý nộp bằng với điều kiện cho mình làm thử việc, và sẽ giao bằng khi ký hợp đồng chính thức để mình hiểu rõ tính chất công việc và khả năng thích nghi của mình đối với công việc cũng như văn hóa công ty vì mình chỉ thấy công ty qua vỏ bên ngoài và môt số thông tin trên mạng. Theo mình biết hiện giờ có một số công ty yêu cầu nộp bằng gốc để bắt buộc nhân viên làm lâu dài cho công ty, theo các bạn thì chúng ta phải ứng xử sao đối với tình huống này.
 
   
     
  cafe77 (14/08/2008 03:41 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Xin cảm ơn bài viết -  Thật sự bài viết của Makoto không những rất hay mà còn rất thực tế và ý nghĩa. Chính bản thân tôi, cách đây chỉ khoảng 2 tiếng đồng hồ thôi tôi đã thầm quyết định rời bỏ vị trí mình đang làm (mặc dù người ngoài nhìn vào thì có vẻ "được") do một sự bất đồng không đáng có xảy ra trong Cty và hiện tại lại đang được mời vào một vị trí khá quan trọng ở Cty khác. Tuy nhiên sau khi đọc bài viết này khiến tôi phải có suy nghĩ lại và sẽ suy nghĩ lại một lần nữa cho thật chín chắn trước khi quyết định.

Cám ơn Makoto!

 
   
     
  thntuan (25/09/2007 11:26 AM) Có ích: 1/1    
 
Xin chào mọi người, còn em thì lại rất ngưỡng mộ các bác mười năm kinh nghiệm & vượt qua được 3-4 ngọn núi. Nếu có 10 năm kinh nghiệm tại một ngọn núi thì chẳng may nó bị động đất.... thì chắc là rất kinh khủng đó nhỉ!
 
   
     
  ukbox (21/09/2007 11:17 PM) Có ích: 1/1    
 

Hình như có 2 thời điểm người lao động thấy "chán" và muốn bỏ việc là 6 tháng đầu và sau 2 năm.

Thời điểm thứ nhất (6 tháng đầu) người lao động thấy khó hòa nhập môi trường lạ, không có tương lai, công việc không rõ ràng, áp lực (không tên) lớn mà hứa hẹn không thấy đâu. Trường hợp của MChau cũng có thể là thuộc dạng đó.

Thời điểm thứ hai (sau 2 năm) lúc đó người lao động có trình độ, nắm bắt được công việc. Nhưng khi đó tốc độ thăng tiến, tăng lương và thu nhập chung không như giai đoạn trước nữa, cũng có thể nói là chứng lại. Khi đó họ nhìn sang bạn bè xung quanh đang tăng tốc thì chẳng khác gì mình đang thụt lùi.
Vì vậy họ thường muốn đi tìm "vùng đất hứa" một cách cảm tính.

@ MChau: Em nên tiếp tục làm ở đó. Sinh viên mới ra trường ngoài chuyên môn thì một thứ rất cần học là cách "tồn tại" trong môi trường làm việc. Em nên dùng thời gian này tiếp xúc, trao đổi với mọi người lúc nào có thể, học (gọi là học lỏm cũng được) xem mọi người làm gì để cảm nhận được công việc của mình sau này (có thể). Hãy coi thời gian rảnh rỗi này là một cơ hội hơn là một cái gì đó quá nặng nề. Chúc em thành công!

 
   
     
  mien_asian (21/09/2007 04:55 PM) Có ích: 1/1    
 

Em không có nhiều thời gian và thú thực là chưa đọc hết các thảo luận (tối nay sẽ đọc vì rất hay và bổ ích - em thuộc đối tượng trẻ). Em cũng từng đứng núi này trông núi nọ. Và hôm nay em cũng đồng tình với bài viết và bổ sung câu nói của 1 vị giáo sư (GS Hans Uhrich Doering) đó là: "Cần làm việc tại một vị trí ít nhất 3 năm để có được kinh nghiệm cần thiết, đủ lâu để mắc sai lầm và đủ thời gian để tự sửa sai"

 
   
     
  admin2 (11/05/2007 05:05 PM) Có ích: 3/3    
 
Bạn MChau thân mến, Câu hỏi của bạn rất hay. Chúng tôi dự liệu sẽ có rất nhiều phản hồi, nên bạn vui lòng copy nó và làm lại thành một bài viết dưới dạng câu hỏi giúp chúng tôi. Tin rằng sẽ rất nhiều người quan tâm và có ý kiến.
 
   
     
  MChau (11/05/2007 01:10 PM) Có ích: 3/3    
 

Em có một vấn đề muốn hỏi các anh chị, những người có đã đi làm và có kinh nghiệm và mong các anh chị cho em một lời khuyên. Em đang là sinh viên năm cuối, nhưng kì cuối lớp em không phải đến trường nữa. Em đã đi xin việc, thật may mắn em đã được nhận vào làm một CTCK- công ty mà mọi người đều cho là rất tốt. Thế nhưng từ khi em vào làm trong Công ty, em chưa có cơ hội được làm việc, hàng ngày vẫn đến ngồi và lướt web. Bởi bản chất công việc này là khi nào có hợp đồng mới bận rộn, thời gian còn lại là chờ đợi. Đến nay đã là 2 tháng. Hơn nữa em lại thấy mình không hợp với công ty này. Bác Chủ tịch HĐQT rất tốt với em, nhưng bác lại ở xa quá mà bác đâu có đủ thời gian để quan tâm tới những cảm giác của một nhân viên nhỏ như em. Em muốn nghỉ để đi xin việc khác, vì em nghĩ mình còn trẻ, chưa ra trường vẫn còn nhiều cơ hội để phát huy khả năng của mình. Nhưng ai cũng nói là em dại, không nên đi khi chưa chắc chắn ở chỗ khác, rắng em hãy chờ đợi nhưng em làm sao có thể ngồi yên trong khi các bạn em đã đang đạt được nhiều thành tích, đang dần chứng tỏ được mình. Bố mẹ kịch liệt phản đối em, không ủng hộ em. Em phải làm sao đây khi mà ở lại thì thấy bí bách, mà ra đi thì khó khăn đầy phía trước, công việc mới lại chưa có, bố mẹ ko ủng hộ nên chi phí đi lại cũng là vấn đề nan giải. Em cũng chỉ mong tìm được công việc mà phát huy khả năng của mình và hết mình cho công việc ấy. Vậy mà bây giờ em sắp gục ngã rồi trong khi em mới sắp ra trường...Huhu.

 
   
     
  NguyenTriDat (30/04/2007 02:00 PM) Có ích: 5/5    
 
Chà các bác Saganor hăng hái với đề tài này quá. Em xin góp vài ý kiến gọi là đừng về phía người lao động mà nói.

Như bài anh Dũng đã đề cập đến việc "Động viên chủ doanh nghiệp" thì chúng ta lại đang nhìn những cuộc nhảy việc với cái nhìn của người lãnh đạo của doanh nghiệp mà quên mất trong những giai đoạn nào đó của cuộc sống chúng ta lại là họ.

Cá nhân em thấy hoàn toàn bình thường với quan điểm này vì sao? Các bác có bao giờ nghĩ hộ xem  nhân viên cần gì hơn những công việc hàng ngày không. Liệu bao giờ ban lãnh đạo hiểu được hoài bão ước mơ của người lao động. Câu trả lời là không và tiến hành chụp mũ nếu họ ra đi. Một nhân viên giỏi, mẫn cán không có nghĩa là anh ta không có ước mơ cho sự nghiệp và cuộc sống, nếu anh ta không được đảm bảo với năng lực và ước mơ chắc chắn anh ta sẽ dễ rời bỏ vị trí hiện tại để tìm kiếm nơi nào anh ta thỏa mãn được. Hoặc giả như anh ta làm tại một doanh nghiệp, một vị trí mà anh ta không thể chấp nhận được với đạo đức văn hóa của anh ta thì có đem vàng ra dát quanh người anh ta vẫn bỏ mà ra đi.

Vậy thì các bác lãnh đạo cần hiểu gì khi nhân viên nhảy việc? Ngay tại bài viết của em về "Làm sao xin nghỉ việc" em đã để cập những lý do khá chủ quan dẫn đến việc nhân viên bỏ việc. Dù thế nào thì chủ doanh nghiệp cũng nên tìm hiểu trước khi kết luận về một con người. Cá nhân em tuy chưa chính thức đi làm cho bất cứ doanh nghiệp nào nhưng em đã đặt hàng rào cho công việc của mình ví dụ như : "Không làm việc tại các công ty có tư tưởng hoặc văn hóa chộp giật", "Không làm những việc trái đạo đức" "Không lừa dối khách hàng, đồng nghiệp, đối tác" và nếu "không may" em rơi vào tình huống như vậy em nhất quyết dứt áo ra đi dù cho không được nhận đồng tiền nào.

Nhưng nếu ở một doanh nghiệp có văn hóa kinh doanh cao, có môi trường làm việc tốt, có những mối quan hệ thân thiện thì dù có khó khăn, có gian khổ hay thiệt thòi trước mắt em vẫn sẵn sàng chấp nhận. Có những thời điểm của cuộc sống đồng tiền đi trước chưa phải là khôn nhưng bản thân em cũng có những hoài bão, ước mơ riêng, em cũng muốn tìm các bến đậu để thực hiện những hoài bão trong sự nghiệp và cuộc sống. Nếu không tìm được bến đậu tốt em lại phải đi tự làm bến đậu cho mình (Khởi nghiệp chẳng hạn). Nhưng dù như nào xảy ra em tin người chủ doanh nghiệp sẽ tôn trọng và ủng hộ những quan điểm của em. Trong công ty đâu phải chỉ có quan hệ tiền-tiền mà còn có quan hệ anh -em, đồng nghiệp, nếu các mối quan hệ được xây bằng sự tôn trọng, bằng tình cảm sẽ bền hơn những mối quan hệ chỉ xây bằng tiền.

Người lao động trẻ tuổi
Đạt Eric
 
   
     
  tuandmhn (29/04/2007 11:54 PM) Có ích: 4/4    
 

Sự nhảy việc của những bạn trẻ hiện nay phụ thuộc rất nhiều vào mục đích đi làm và định hướng nghề nghiệp của họ. Tuy nhiên tôi cảm giác rằng phần nhiều những quyết định nhảy việc đó không được cân nhắc quá kỹ, nên sau đó việc đi tìm bến mới là điều rất dễ xảy ra.

 
   
     
  Phuong (29/04/2007 08:37 PM) Có ích: 2/50    
 
Báo cáo với các Saganor là tôi vừa được dịp phỏng vấn trực tiếp tác giả bài viết. Ấn tượng là gì ư? Tôi tự hỏi sao lại có người có kiểu thời gian làm việc kỳ quặc từ 7h sáng đến 4h ... sáng mà vẫn giữ được khuôn mặt không một nếp nhăn (một phụ nữ nhé, có bí quyết gì chăng?) Kỳ quặc hơn là tần suất làm việc đó kéo dài trong nhiều năm và trong khoảng thời gian 4h sáng -7h sáng có ngủ toàn bộ không thì tôi ... quên chưa hỏi.

Một người như anh Dũng nói, và tôi đã kiểm chứng, là đã qua nhiều vị trí, từ lăn lộn làm thuê đến "lăn long lóc" làm chủ. Cá nhân tôi tin những điều chị viết đáng để những người trẻ xem và ngẫm. Có cách nào để vote hai lần không nhỉ, tôi muốn vote 10 sao.
 
   
     
  Vuong (29/04/2007 06:48 PM) Có ích: 6/6    
 
Tôi định lẳng lặng vote 5-sao cho bài viết quá ấn tượng này, nhưng vì đọc lại lần 2, nên không thể không lên tiếng. Cảm ơn bạn đã đóng góp một phân tích và góc nhìn quá xuất sắc, quá hữu ích.

Bài viết của bạn là một tư liệu tốt, không nghi ngờ gì nữa. Có thể nói ngắn gọn rằng mặc dù rất thích kinh doanh thành công, ngưỡng mộ các tấm gương thành công và thèm khát sự tốt đẹp cuộc sống do thành công mang lại, nhưng rất nhiều người trong số chúng ta lại không chứa những phẩm chất văn hóa cần thiết để mang lại thành công. Vì thế nên cứ nhìn và... nhảy!

 
   
     
  TranTriDung (29/04/2007 04:49 PM) Có ích: 5/5    
 

Chia sẻ rất chân thành của một người cũng từng là nhân viên, cũng từng làm quản lý, cũng từng là chủ doanh nghiệp. Mong muốn có một môi trường làm việc tốt hoàn toàn chính đáng. Bất kỳ ai có liên quan tới tổ chức, trực tiếp hay gián tiếp, cũng kỳ vọng điều này.

Một môi trường lý tưởng tuyệt đối, ai cũng hài lòng, ai cũng luôn luôn vui vẻ không bao giờ tồn tại. Ôi, những cặp tình nhân tuyệt vời nhất trên thế gian còn có lúc cãi nhau, có lúc giận hờn, và... có cả chia tay. Điều quan trọng hơn ước muốn tìm kiếm môi trường lý tưởng là thực tâm xây dựng và đóng góp để môi trường làm việc hoàn thiện hơn. Khi điều này trở thành tâm nguyện của bất kỳ thành viên nào trong tổ chức, không gì cản nổi thành công và tương lai rực rỡ.

 
   
     
  tweety (29/04/2007 04:19 PM) Có ích: 5/5    
 
Vote 5 sao cho bài viết thật hay. Đúng là giới trẻ hiện nay có tâm lý nhảy vài công ty, có thể do nhiều lý do khác nhau nhưng có lẽ phần lớn là do vấn đề lương bổng và yêu cầu về kinh nghiệm làm việc. Tôi nghĩ để người lao động thực sự gắn bó với công việc và công ty, anh ta phải có niềm đam mê với nghề nghiệp mà anh ta đang làm và công ty phải thực sự là một môi trường làm việc tốt. Vẫn biết làm chủ doanh nghiệp, làm nhà quản lý là rất khó khăn, nhưng những nhân tố có thể giữ chân lao động nhiều khi lại liên quan rất nhiều đến vai trò của người quản lý.
 
   
     
  tracy (29/04/2007 01:15 PM) Có ích: 6/6    
 
Cháu được đi các công viên DisneyLand ở Paris, Hong Kong và Los Angeles nên thấy đúng là rất sạch. Nhiều người làm công việc thầm lặng giữ cho các công viên và chỗ vui chơi sạch sẽ. Biết đâu một ngày cháu lại được tới DisneyLand và DisneySea Tokyo.
 
   
     
 
Thảo luận (1) Thành viên ưa thích (5)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  quekgb2003 (30/04/2007 09:42 AM)  
 
makoto post bài hay lắm. Mình là một người quản lí nhân viên nên sự gắn bó với nghề nghiệp là điều tối quan trọng để công ty phát triển. Cố gắng nhé các bạn.
 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Từ giảng đường tới công sở
Làm sao để xin thôi việc
Bài học đầu tiên của tôi khi mới đi làm
Các yếu tố động viên trong quản trị Nhân sự
Lương có thật sự quan trọng như bạn nghĩ?
Tìm hiểu bản chất xung đột
Những dấu hiệu suy yếu trong môi trường văn hóa doanh nghiệp
 
 
 
 

Đăng ký:144561 (Vàng: 18 - Bạc:11)

Thảo luận:38626

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:1927

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1405

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tâng 6, 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa – ĐT: (04) 39446509
Đà Nẵng: Tầng 6, 76 Bạch Đằng – ĐT: (0511) 2466926
TP HCM: VietGlobe Office Building. Số 1 Đặng Dung, Quận I – ĐT: (08) 54041388
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.