|
Người gửi:
--
18/04/2009 02:11 AM
Nỗi niềm nghề “gõ đầu người lớn”
(
Bình chọn:
--
:
--
Số lần đọc:
1709)
Tôi không thích đi dạy public vì bị lệ thuộc vào chương trình của trung tâm, thường chỉ chú trọng đào tạo kiến thức kiểu “cữi ngựa xem hoa”, không tạo được hứng thú cho cả người dạy lẫn người học. Mà tôi thì làm việc “nghệ sĩ” lắm, không hứng thú, không thể dạy được.
Đào tạo cho doanh nghiệp thích hơn, vì chương trình và giáo trình đều do mình thiết kế dựa trên cơ sở hoạch định nguồn nhân lực. Vì vậy, luôn có sự cộng hưởng từ cả “thầy” và “trò”, sôi nổi và hào hứng. Đứng và nói cả ngày “thầy” vẫn không thấy mệt. “Trò” (từ sếp đến nhân viên) đều nức nở khen vì được thầy “gảy” đứng “chỗ ngứa”.
Thế nhưng,… Sau khóa học, bài tập cải tiến công việc không được mấy “trò” làm. Biết trò quý nên thầy ra chiêu “dụ dỗ”: “Tặng một phần quà cho bài làm tốt nhất”. Để rồi, không ít lần thầy phải ngậm ngùi tặng quà cho học viên duy nhất gửi bài tập đúng hạn (thường là học viên, nhân viên quèn). Còn đưa kiến thức, kỹ năng được học vào cải tiến công việc thực tế càng là “hàng hiếm”. Vậy là công toi cho cả thầy và trò mấy ngày đào tạo vất vả. Tiền mất mà tật vẫn mang. Thầy dạy xong, nhận thù lao rồi mà sao thấy đắng ngắt!
www.SAGA.vn - ptkthuy
|