|
|
|
|
|
|
|
|
|
TRUYỆN NGẮN
|
|
|
|
Một câu chuyện cảm động
|
(
bình chọn:
22
--
lượt đọc:
72270
--
: 10
)
|
|

|
Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy.
(
tác giả:
--
ngày gửi:27/05/2007)
|
|
|
|
|
|
Câu chuyện bát mì
|
(
bình chọn:
16
--
lượt đọc:
10833
--
: 4
)
|
|
|
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
(
tác giả:
--
ngày gửi:12/05/2007)
|
|
|
|
|
|
Một chuyện tình đầy nước mắt
|
(
bình chọn:
12
--
lượt đọc:
30037
--
: 11
)
|
|

|
Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt
(
tác giả:
--
ngày gửi:22/06/2007)
|
|
|
|
|
|
Mãi mãi offline!
|
(
bình chọn:
12
--
lượt đọc:
15302
--
: 11
)
|
|

|
Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi”...
(
tác giả:
--
ngày gửi:10/09/2007)
|
|
|
|
|
|
Ngẩng đầu lên đi em
|
(
bình chọn:
11
--
lượt đọc:
13214
--
: 5
)
|
|

|
không thể đủ lời để diễn tả cái tâm trạng của mình lúc ấy, lúc mà câu nói của Tuấn Anh đột ngột buột ra: “Nga, chúng mình cùng đi thử máu!”.
(
tác giả:
--
ngày gửi:31/10/2007)
|
|
|
|
|
|
Anh là người duy nhất yêu em
|
(
bình chọn:
11
--
lượt đọc:
14291
--
: 11
)
|
|

|
"Em xa xôi - nỗi đau em trong tôi Em đi rồi, nỗi đau vẫn trôi trong tôi... nhiều lắm.... Em đau xót sống trong bao niềm đắng... Mỏi mòn xót xa em... tháng năm..."
(
tác giả:
--
ngày gửi:13/07/2008)
|
|
|
|
|
|
Bài học lớn từ tiều phu
|
(
bình chọn:
11
--
lượt đọc:
7227
--
: 8
)
|
|

|
Ngày xửa ngày xưa có một anh tiều phu rất khỏe đến xin việc ở chỗ của một thương gia buôn gỗ lớn. Người thương gia đã nhận anh ta.
(
tác giả:
--
ngày gửi:05/09/2008)
|
|
|
|
|
|
Bài văn bị điểm không
|
(
bình chọn:
10
--
lượt đọc:
14011
--
: 4
)
|
|

|
Nó không tả, không viết gì hết. Nó nộp giấy trắng cho cô. Hôm trả bài, cô giận lắm.
(
tác giả:
--
ngày gửi:10/06/2007)
|
|
|
|
|
|
Truyện Ngắn: Đồng Cảm
|
(
bình chọn:
9
--
lượt đọc:
12330
--
: 15
)
|
|
|
Hạnh phúc đã được một nhà văn Nga – Victoria Tokareva viết trong tập truyện ngắn “Một ngày không nói dối” như sau: ‘Hạnh phúc đó là khi con người ta mong muốn một điều gì đó và đạt được điều mơ ước ấy. Còn niềm hạnh phúc lớn lao là khi ta đạt được những điều mà ta luôn mong mỏi, khao khát đến cháy lòng. Song khi ước mơ đã trở thành hiện thực thì hạnh phúc cũng kết thúc ở đó bởi vì hạnh phúc là quá trình ta mơ ước chứ đâu phải là kết quảcủa cả quá trình ấy”.
(
tác giả:
--
ngày gửi:16/05/2007)
|
|
|
|
|
| |
| |
|
|
| |