www.SAGA.vn - Thế giới đầy những
con người tài năng nhưng
nghèo khổ.
Và rất thường, họ nghèo phải đấu tranh tài chính
hay chỉ có thể kiếm
được ít hơn thực lực của mình không phải vì những gì họ biết
mà chính vì những
điều họ không biết. Họ tập trung vào việc hoàn thiện các kỹ
năng để làm một
chiếc bánh hamburger ngon hơn là kỹ năng bán và phân phối
chiếc bánh hamburger
đó.
Có thể Mcdonald’s không làm nên chiếc bánh ngon nhất,
nhưng họ có thể bán
và phân phối những chiếc bánh trung bình tốt nhất.
Người cha
nghèo muốn tôi trở
nên chuyên môn hóa. Đó là quan điểm của ông trong việc làm
sao để được trả
lương nhiều hơn. Thậm chí sau khi nhà cầm quyền Hawaii
nói rằng ông sẽ không còn được làm
việc cho chính quyền nữa, người cha học thức cao vẫn tiếp
tục khuyến khích tôi
phải chuyên môn hóa. Sau đó ông đề cập đến công đoàn giáo
viên, việc vận động để bảo vệ hơn nữa quyền lợi của những người chuyên nghiệp có
kỹ năng và học thức cao. Chúng tôi thường tranh luận với nhau, nhưng tôi
biết ông sẽ không bao giờ đồng ý rằng chính sự chuyên môn hóa quá mức đã dẫn đến
yêu cầu cần được công đoàn bảo vệ. Ông không bao giờ hiểu được rằng bạn càng
trở nên chuyên môn hóa thì bạn sẽ càng dễ bị rơi vào bẫy và càng bị phụ thuộc
vào chuyên ngành đó nhiều hơn.
Người cha giàu khuyên Mike và tôi phải chuẩn bị
cho chính mình.
Nhiều công ty kinh doanh cũng làm như vậy. Họ tìm những sinh
viên trẻ tuổi sáng dạ trong trường kinh tế và bắt đầu “chuẩn bị” cho những
người này để một ngày nào đó sẽ tiếp quản công ty. Vì vậy những nhân viên trẻ này
không được chuyên môn hóa trong một phòng ban nào cả, họ được chuyển từ phòng
này sang phòng khác để học mọi khía cạnh trong hệ thống kinh doanh.
Người giàu
thường “chuẩn bị” cho con cái của họ hay con của người khác như thế.
Bằng cách
này, đứa trẻ sẽ có được một kiến thức tổng quát về việc kinh doanh và sự tương
quan giữa các phòng ban khác nhau. Đối với những thế hệ sinh ra trong chiến
tranh thế giới thứ hai, việc chuyển từ công ty này sang công ty khác được xem là một
việc "xấu xa".
Ngày nay thì đó là một việc khôn ngoan. Người ta
chuyển từ công ty này sang công ty khác mà không tìm kiếm khả năng chuyên môn hóa
hơn vậy tại sao không tìm để học hơn là để kiếm tiền?
Trong tương lai gần,
có thể bạn sẽ kiếm được ít tiền hơn, nhưng trong tương lai xa, bạn sẽ được
tưởng thưởng qua các cổ tức lớn. Những kỹ năng quản lý chính cần thiết để đạt được
thành công là:
1. Quản lý vòng quay tiền mặt.
2. Quản lý toàn hệ thống (kể cả
bản thân bạn và thời gian dành cho gia đình).
3. Quản lý nhân sư. Kỹ năng
chuyên môn hóa quan trọng nhất là kỹ năng bán hàng và hiểu biết thi trường.
Khả
năng bán hàng - hay khả năng giao tiếp với những người khác: một khách hàng,
nhân viên, ông chủ, vợ hoặc chồng hay ngay cả con cái mình - chính là kỹ năng cơ
bản đem đến sự thành công cá nhân. Những kỹ năng giao tiếp như viết, nói và đàm
phán là những điều cốt yếu của một cuộc sống thành công. Đó là một kỹ năng mà
tôi liên tục rèn luyện, tham dự các khóa học hay mua những cuộn băng giáo dục
để mở rộng kiến thức.
Như tôi đã nói, người cha học thức cao càng làm việc
chăm chỉ, tích cực hơn thì ông càng thành thạo hơn. Và càng chuyên môn hóa hơn
thì ông càng mắc bẫy nhiều hơn. Dù tiền lương tăng lên nhưng những lựa chọn
của ông bị giới hạn lại. Ngay sau khi nghỉ làm việc cho chính quyền, ông mới
thấy rằng thực sự ông dễ bị tổn thương về mặt công việc như thế nào.
Cũng giống
như một vận động viên chuyên nghiệp thình lình bị chấn thương hay quá lớn tuổi
không thể chơi được nữa. Cái vị trí được trả lương cao mà họ từng nắm giữ đã
trôi qua, và bây giờ họ phải dùng đến những khả năng hạn chế của mình.
Tôi cho
rằng đó là lý do tại sao người cha có học thức cao của tôi phải dựa quá nhiều vào
công đoàn như vậy.
Người cha giàu khuyến khích Mike và tôi tìm hiểu mỗi thứ một
chút. Ông khuyến khích chúng tôi làm việc với những người thông minh hơn
mình, và tập hợp những người thông minh này lại thành một nhóm. Ngày nay điều đó
gọi là sự hòa hợp của những chuyên ngành nhà nghề. Hiện nay tôi có thể gặp được
những người cựu giáo viên kiếm được hàng trăm ngàn đô la một năm. Họ làm ra nhiều
như vậy vì họ có kỹ năng chuyên môn trong lĩnh vực của mình cũng như nhiều kỹ
năng khác. Họ có thể dạy học và cũng có thể bán hàng hay tiếp thị. Tôi biết
không có kỹ năng nào quan trọng hơn bán hàng và tiếp thị. Hai kỹ năng này rất khó
học đối với hầu hết mọi người chủ yếu vì họ sợ bị từ chối.
Bạn càng giao
tiếp tốt, điều đình tốt và tự chủ được nỗi sợ bị từ chối thì cuộc sống sẽ càng
dễ dàng.
Việc chuyên môn hóa về mặt kỹ thuật có điểm mạnh và điểm yếu riêng của
nó.
Tôi có những người bạn thiên tài nhưng không thể giao tiếp với người khác
một cách có hiệu
quả và kết quả là số tiền họ kiếm được rất ít ỏi. Tôi khuyên
họ chỉ cần dùng một năm để học bán hàng thôi. Thậm chí nếu không kiếm được
đồng nào, họ vẫn có thể phát triển tốt khả năng giao tiếp. Và điều đó quả là vô
giá.
Bên cạnh việc làm một học viên giỏi, một người bán hàng được việc và một
nhà tiếp thị tài ba,
chúng ta còn cần phải là một giáo viên giỏi và một sinh viên
cừ. Để giàu có thực sự, ta cần phải biết cho và nhận. Trong những trường
hợp phải đấu tranh về tài chính hay về nghề nghiệp, thường người ta không cho mà
cũng không nhận. Tôi biết có nhiều người nghèo chỉ vì họ không phải là một sinh
viên cừ mà cũng chẳng phải là một giáo viên giỏi. Cả hai người cha của tôi
đều là những người rộng rãi. Cả hai đều tập cho tôi thói quen cho trước khi
nhận.
Dạy là một cách cho. Họ cho càng nhiều thì họ sẽ nhận được càng nhiều. Nhưng
có một khác biệt rõ ràng trong cách cho tiền. Người cha giàu cho đi rất nhiều
tiền. Ông cho nhà thờ, cho các hội từ thiện, các học viên. Ông biết rằng để
được nhận tiền thì bạn phải cho tiền.
Cho tiền là một bí mật của hầu hết các
gia đình giàu có lớn. Đó là lý do tai sao có những tổ chức như Rockefeller
Foundation và Ford Foundation.
Những tổ chức này được thiết lập để nắm giữ của
cải và gia tăng chúng cũng như cho đi mãi mãi. Người cha học thức cao của
tôi luôn nói rằng: “Khi tôi có dư một so tiền, tôi sẽ cho đi hết.” Rắc rối ở
chỗ là ông không bao giờ có tiền dư cả. Vì vậy ông cố làm việc tích cực để kiếm
được nhiều tiền mà không tập trung vào quy luật quan trọng nhất của tiền bạc:
"Hãy cho đi và bạn sẽ được nhận". Thay vì vậy ông tin rằng: "Cứ nhận đi rồi
sau đó sẽ cho." .
Tóm lại, tôi học cả hai người cha. Một phần trong tôi là một nhà
tư bản nòng cốt yêu thích trò chơi tiền kiếm tiền. Ở một khía cạnh khác, tôi
là một giáo viên có trách nhiệm xã hội, quan tâm sâu sắc đến khoảng trống
ngày càng lớn giữa cái có và cái không. Riêng cá nhân tôi cho rằng chính hệ thống
giáo dục cổ xưa phải chịu trách nhiệm đầu tiên với khoảng trống đang lớn dần này.
CHƯƠNG 8 : Vượt chướng ngại vật
Có 5 lý do cốt yếu giải thích tại sao
nhiều người hiểu biết về tài chính nhưng vẫn không thể phát triển được những
cột tài sản có thể tạo ra một lượng vòng quay tiền mặt lớn, những cột tài sản
có thể cho phép họ sống cuộc sống an nhàn thay vì phải làm việc toàn thời gian
để trả hóa đơn.
5 lý do này là:
1. Sự lo sợ
2. Sự hoài nghi.
3. Sự lười biếng.
4. Những thói quen xấu.
5. Tính kiêu ngạo.
Lý do thứ 1: Hãy vượt qua nỗi lo bị mất
tiền.
Tôi chưa bao giờ gặp ai thực sư muốn bị mất tiền cả. Và suốt đời tôi cũng
không gặp được người giàu nào mà chưa từng bị mất tiền. Nhưng tôi đã gặp rất
nhiều người nghèo không bao giờ để mất một xu nào... Đó chính là đầu tư. Nỗi lo bị
mất tiền là rất thực tế. Mọi người đều lo, ngay cả những người giàu. Nhưng nỗi lo
đó không phải là vấn đề. Vấn đề là ban xử lý nổi lo đó như thế nào, xử lý
việc mất mát như thế nào, xử lý các sai lầm như thế nào… đó mới chính là điều làm
nên sự khác biệt trong cuộc sống mỗi người.
Điều này đúng với mọi thứ chứ
không chỉ riêng tiền bạc. Khác biệt chủ yếu giữa người giàu và người nghèo chính
là cách họ điều khiển nỗi sợ đó.
Có sợ cũng không sao cả. Nhắc đến tiền bạc
mà tỏ ra nhát gan cũng không sao. Bạn vẫn có thể giàu được. Chúng ta đều là
những anh hùng ở một mặt nào đó và là những kẻ hèn nhát ở những khía cạnh khác.
Vợ của bạn tôi là một y tá ở phòng cấp cứu. Mỗi lần nhìn thấy máu là cô lại
lao vào hành động
ngay, nhưng khi tôi nói đến việc đầu tư thì cô ấy chạy trốn
mất. Còn tôi, mỗi lần nhìn thấy máu, tôi không hề chạy đi mà chỉ lăn ra bất
tỉnh. Người cha giàu rất hiểu nỗi ám ảnh về tiền bạc. Ông nói: “Một số người rất
sợ rắn. Một số khác rất sợ bị mất tiền. Cả hai đều là những kiểu ám ảnh.”. Vì
vậy, giải pháp của ông với nỗi ám ảnh bị mất tiền là: "Nếu anh ghét mạo hiểm
và lo lắng, hãy bắt đầu mọi việc ngay từ sớm”. Đó là lý do tại sao các ngân
hàng thường khuyến
khích bạn biến việc tiết kiệm thành một thói quen ngay khi
còn nhỏ.
Nếu bắt đầu lúc còn trẻ, bạn sẽ rất dễ làm giàu. Tôi sẽ không đi sâu vào
vấn đề này nhưng
có một khác biệt lớn giữa những người bắt đầu tiết kiệm ở
tuổi 20 và tuổi 30.
Một khác biệt chóng mặt. Người ta nói rằng một trong những
điều kỳ diệu trên thế giới là năng lực của tiền lãi kép. Người hàng xóm của
tôi làm việc tại một công ty máy tính lớn. Ông đã làm ở đây suốt 25 năm. Trong 5
năm nữa, ông sẽ rời công ty với 4 triệu đô la nằm trong kế hoạch về hưu của ông.
Chúng được đầu tư gần hết vào quỹ công trái chung phát triển nhanh, mà sau đó
ông sẽ biến chúng thành các dạng ngân phiếu và chứng khoán.
Khi về hưu, ông
chỉ mới 55 tuổi và ông có vòng quay tiền mặt không trả lãi là hơn 300.000$ một
năm, nhiều hơn cả tiền lương của ông.
Như vậy tức là có thể làm được điều này,
dù bạn sợ mất mát hay ghét phải mạo hiểm. Nhưng bạn phải bắt đầu từ sớm và dứt
khoát phải có một kế hoạch lương hưu, và cũng nên thuê một người lập kế hoạch
tài chính mà bạn tin tưởng để hướng dẫn bạn trước khi đầu tư vào bất cứ cái
gì.
Nhưng nếu bạn không còn nhiều thời gian nữa hoặc nếu bạn muốn được nghỉ
hưu sớm thì sao? Bạn có thể điều khiển nỗi sợ của mình như thế nào? Người cha
nghèo của tôi không làm gì cả. Đơn giản là ông né tránh vấn đề này và từ chối
thảo luận. Ngược lại, người cha giàu khuyên tôi hãy suy nghĩ như một người Texas.
Ông thường nói: “Cha thích Texas< và những người Texas. Ở
Texas,
mọi thứ đều lớn. Khi một người Texas
chiến thắng, đó là một chiến thắng lớn. Và khi họ thất bại, thất bại đó cũng
thật ngoạn mục.”.
Tôi hỏi: “Họ thích thất bại à?” Người cha giàu trả lời: “Cha có
nói thế đâu. Không ai thích thất bại cả. Con hãy chỉ ra một người thua trận vui
vẻ và cha sẽ cho con thấy thế nào là một người thua trận thực sự. Đó chính là
phái độ cua người Texas
khi đối mặt với sự mạo hiểm, sự tưởng thưởng và sự thất bại mà cha đang nói
tới. Đó là cách mà họ xử lý cuộc sống. Họ sống rất phóng khoáng. Không như hầu hết
những người quanh đây, mỗi khi nói đến chuyện tiền bạc là lại giống như những
con gián vậy. Gián rất sợ người ta chiếu ánh sáng lên người chúng. Còn những
người này rên rỉ khi bị người giúp việc ở cửa hàng tạp phẩm lừa gạt mất 25 xu.”
Người cha giàu tiếp tục giải thích: “Điều cha thích nhất là phái độ của con
người Texas.
Họ tự hào khi chiến thắng và họ khoác lác khi thua cuộc.
Texas
có câu nói: "Nếu anh săp bị phá sản thì hãy phá sản sao cho
to tát". Họ không muốn thừa nhận họ bị phá sản vì một ngôi nhà. Hầu hết mọi
người quanh đây sợ bị mất đến nỗi họ không có cái nhà nào để mất cả."!
Người cha
giàu thường bảo Mike và tôi rằng: lý do lớn nhất dẫn đến việc không thành công
tài chính là vì hầu hết mọi người muốn được an toàn.
Ông nói: “Người ta sợ thất
bại đến nỗi họ thất bại thật”.
Fran Tarkenton, một cựu tiền vệ xuất sắc của NFL,
nói điều này theo một cách khác: "Chiến thắng nghĩa là không sợ thất
bại.”.
Trong cuộc sống, tôi thấy rằng chiến thắng thường đi sau sự thất bại. Trước
khi có thể chạy xe
đạp, tôi đã bị ngã rất nhiều lần. Tôi chưa bao giờ gặp người
chơi gôn nào chưa từng bị mất trái banh. Tôi chưa bao giờ gặp một người đang
yêu nào chưa từng đau khổ. Và tôi chưa bao giờ gặp một người giàu nào chưa
từng bị mất tiền. Vì vậy với hầu hết mọi người, lý do họ không thành công về tài
chính là vì nỗi đau bị mất tiền còn lớn hơn rất nhiều so với niềm vui được giàu
có.
Ở Texas
có một câu nói khác: "Mọi người đều muốn lên thiên đường nhưng không
ai muốn chết.”.
Hầu hết mọi người đều mơ được trở nên giàu có, nhưng lại rất sợ
phải mất tiền. Vì vậy mà họ không bao giờ giàu lên được. Người cha giàu thường
kể cho Mike và tôi nghe những chuyến đi đến Texas
của ông: "Nếu các con thực sự muốn học cách xử lý các rủi ro,
mất mát và thất bại,
hãy đến San
Antonio và thăm Alamo.
Ở Alamo
có một câu chuyện rất hay về những con người can đảm đã chọn cách chiến đấu để chống lại quân thù
tràn ngập, dù biết rằng không có một hy vọng chiến thắng nào. Họ thà chết chứ
không chịu đầu hàng.
Đó là một câu chuyện rất cảm động và đáng học tập, tuy
nhiên, nó vẫn là một thất bại quân sự bi thảm. Những người lính nọ đã đưa mình
vào chỗ chết. Một thất bại. Họ mất mát. Vậy người Texas đón nhận thất bại như thế nào? Họ vẫn gào lên: “Hãy nhớ lấy Alamo !”.
Mike và tôi được nghe câu chuyện này rất nhiều lần. Người
cha giàu luôn kể cho chúng tôi nghe khi ông sắp có một vụ giao dịch lớn và ông cảm
thấy căng thẳng. Sau khi cần cù làm việc và cho dù thành công hay thất bại,
ông vẫn kể lại câu chuyện này với chúng tôi. Mỗi lần ông sợ phạm sai lầm hay sợ
bị mất tiền ông nhắc lại câu chuyện đó. Nó cho ông sức mạnh và nó nhắc nhở
ông rằng: trong vấn đề tài chính, ông luôn có thể chuyển bại thành thắng. Người
cha giàu biết rằng thất bại chỉ làm cho ông mạnh mẽ hơn và khôn ngoan hơn.
Không phải ông muốn
thất bại mà ông biết rõ ông là ai và ông sẽ xử lý thất bại
như thế nào. Ông sẽ chấp nhận nó và biến nó thành chiến thắng. Điều đó đã giúp
ông thành công, cho ông sự can đảm để vượt qua giới hạn mà người khác phải lùi
lại. “Chính vì vậy mà cha rất thích người Texas.
Họ chấp nhận một thất bại lớn và biến nó thành một địa điểm
du lịch có thể đem đến hàng triệu đồng.” .Nhưng ngày nay, có lẽ câu nói có ý
nghĩa nhất với tôi là: “Người Texas không chôn vùi thất bại. Họ lấy cảm hứng từ đó. Họ chấp nhận
thất bại và biến chúng thành những tiếng thét xung trận. Thất bại truyền cảm
hứng cho người Texas
chiến thắng. Nhưng đây không phải là một công thức dành riêng cho người
Texas.
Nó là công thức của tất cả những người chiến thắng.”.
Khi nói việc té xe đạp là một phần trong
giai đoạn tập chạy xe, tôi nhớ là càng bị té xe nhiều, tôi càng quyết tâm học
chạy xe nhiều hơn chứ không hề nhụt chí.
Tôi cũng đã nói rằng tôi chưa bao giờ
gặp một người chơi gôn chưa từng bị mất trái banh. Để trở thành một người chơi
gôn giỏi, việc mất trái banh hay thua trận đất chỉ khiến cho họ chơi tốt hơn
luyện tập tích cực hơn, học hỏi nhiều hơn. Đó chính là điều làm cho họ giỏi
hơn.
Với những người chiến thắng, thất bại truyền cảm hứng cho họ. Với những
người thua trận, thất bại đánh gục họ. John D. Rockefeller đã từng nói: “Tôi luôn
cố gắng biến tai họa thành các cơ hội” và tôi rất lấy làm thích thú với câu
nói đó. Thất bại gây cảm hứng cho người chiến thắng và đánh gục người thua trận.
Bí mật lớn nhất của những người chiến thắng là thất bại gây cảm hứng cho sự
chiến thắng, vì vậy mà họ không sợ thất bại.
Fran Tarkenton đã đừng nói:
"Chiến thắng nghĩa lànkhông sợ thất bại.”. Những người như Fran Tarkenton không sợ
thất bại vì họ biết mình là ai. Họ ghét phải thất bại, vì vậy họ biết rằng sự
thất bại sẽ chỉ gây cảm hứng cho họ trở nên giỏi hơn.
Có một khác biệt lớn giữa
việc sợ mất và ghét bị mất. Hầu hết mọi người sợ mất tiền đến nỗi họ mất thật.
Họ bị phá sản vì một căn nhà. Về mặt tài chính, họ quá an toàn và quá nhỏ nhặt.
Họ mua những ngôi nhà lớn và những chiếc xe lớn, nhưng không chịu đầu tư lớn.
Lý do chính mà hơn 90% dân chúng Mỹ phải vật lộn với vấn đề tài chính là vì họ
không muốn bị thua lỗ. Nhưng lối chơi của họ không đem đến chiến thắng. Họ tìm
đến những người lập kế hoạch tài chính, kế toán viên hay người mua bán chứng
khoán và mua một danh mục vốn đầu tư công ty đã cân bằng. Hầu hết đều có tiền mặt
trong các tài khoản, ngân phiếu lợi tức thấp, quỹ công trái chung có thể
buôn bán trong một gia đình công trái, và một số chứng khoán cá nhân. Đó là một
số vốn đầu tư lớn với những người thích được an toàn. Nhưng chơi an toàn và
“cân đối”, danh mục vốn đầu tư này không phải là cách mà những nhà đầu tư thành
công thường chơi.
Nếu bạn có ít tiền mà muốn làm giàu, bạn cần phải “tập
trung” chứ không nên “cân đối”. Nếu nhìn vào điểm khởi đầu của một nhân vật thành
công, bạn sẽ thấy họ không hề cân bằng. Những người cố làm cho cân bằng đều
không đi đến đâu cả. Họ dậm chân tại chỗ. Để tiến lên, đầu tiên bạn phải làm cho
không cân đối.
Cứ thử nhìn cách bước đi của bạn mà xem.
Thomas Edison không
cân đối. Ông rất tập trung. Bill Gates không cân đối. Ông ta tập trung. Donald
Trump cũng tập trung. George Soros cũng tập trung. George Patton không dàn rộng
hàng ngũ xe tăng. Ông tập trung chúng lại và đánh vào những điểm yếu trong hàng
ngũ Đức. Người Pháp dàn quân theo phòng tuyến Maginot và bạn đã biết chuyện gì
xảy ra với họ rồi đấy.
Nếu bạn thực sự khao khát được giàu có, bạn phải có sự
tập trung. Hãy đặt nhiều quả trứng vào ít rổ thôi. Đừng làm như những gì mà
người nghèo và người trung lưu thường làm: đặt thật ít trứng vào nhiều rổ.
Nếu
bạn ghét bị mất mát, hãy chơi an toàn. Nếu những mất mát làm cho bạn yếu đi, hãy
chơi an toàn. Hãy đi cùng sự đầu tư cân đối. Nếu bạn đã quá 30 tuổi và rất sợ
phải mạo hiểm thì đừng thay đổi. Hãy chơi an toàn nhưng hãy bắt đầu thật sớm.
Hãy bắt đầu tích lũy giỏ trứng của bạn càng sớm càng tốt vì việc đó sẽ rất
mất thời gian. Nhưng nếu bạn đang ôm giấc mộng tự do - thoát khỏi vòng Rat Race -
câu hỏi đầu tiên bạn phải tự hỏi mình là: “Tôi sẽ phản ứng lại với thất bại
như thế nào?”?
- Nếu thất bại truyền cảm hứng cho bạn chiến thắng, thì có thể bạn
nên đi theo chúng - nhưng chỉ "có thể" thôi.
- Nếu thất bại làm cho
bạn yếu đi hay khiến bạn cáu kỉnh và nóng nảy - như những đứa bé hư hỏng gọi luật
sư đến để sắp xếp việc kiện cáo mỗi lần có chuyện xảy ra - thì hãy chơi cho an
toàn. Hãy giữ lấy công việc hàng ngày hoặc là mua công trái hay các dạng ngân
phiếu. Nhưng hãy nhớ rằng dù chúng có an toàn hơn thì vẫn luôn có một chút
mạo hiểm trong những
công cụ này.
Tôi nói tất cả những điều này, nhắc đến những
người Texas
và Fran Tarkenton, vì chỉ muốn bạn nhớ rằng: sắp xếp cột tài sản là một việc
rất dễ dàng. Nó thực sự là một trò chơi đòi hỏi ít năng khiếu. Nó không cần phải
học hỏi nhiều, chỉ cần điểm 5 là đủ. Nhưng dấn vốn cho cột tài sản là một trò
chơi đòi hỏi rất nhiều sự can đảm, kiên nhẫn và một thái độ hào hiệp khi thất
bại.
Những người thua trận luôn né tránh thất bại. Nhưng thất bại lại biến
người thua trận thành
người chiến thắng. Hãy nhớ lấy Alamo!
Lý do thứ 2. Hãy vượt qua sự hoài nghi.
“Trời sắp sập! Trời sắp
sập?” Hầu hết chúng ta đều biết câu chuyện về “chú gà con”, chạy quanh sân gà
vịt thông báo một sự tận số sắp đến.
Sâu thẳm trong tâm hồn của mỗi chúng ta đều
có một “chú gà con”, như vậy. Tất cả chúng ta đều là những “chú gà con”,
khi nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ che phủ suy nghĩ của chúng ta. Tất cả chúng ta đều
có những mối nghi ngờ, đại loại như: “Tôi không khôn ngoan”. “Tôi không đủ khả
năng.” “Có rất nhiêu người tài giỏi hơn tôi.” ...
Và những mối nghi ngờ này làm
tê liệt chúng ta.
Hoặc chúng ta luôn tự hỏi: “Điều gì sẽ xảy ra nếu nền kinh
tế bị khủng hoảng ngay sau khi tôi bỏ tiền đầu tư?”, “Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi
không làm chủ được và không thể lấy tiền lại?”, “Điều gì sẽ xảy ra nếu mọi thứ
không theo kế hoạch?”…
Hoặc chúng ta có những người bạn hay những người ta
yêu mến luôn nhắc nhở chúng ta về những thiếu sót của chúng ta bất kể chúng ta
hỏi họ chuyện gì.
Họ thường nói: “Sao anh lại nghĩ rằng anh có thể làm được
điều đó chứ?” “Nếu đó là một ý tưởng hay thì tại sao không ai chịu làm?”, “Điều đó
không bao giờ thực hiện được. Anh không biết anh đang nói gì cả”,... Những lời
lẽ đầy nghi hoặc này thường nhiệt tình đến mức chúng ta không thể bắt tay
hành động được nữa.
Trong lòng chúng ta có một cảm giác khủng khiếp, đến độ
chúng ta không tiến được lên phía trước. Vì vậy mà ta đứng lại với những gì an
toàn và để cơ hội vuột qua. Chúng ta nhìn đời trôi đi khi chúng ta ngồi im bất
động với một khối u nhạt nhẽo trong cơ thể. Tất cả chúng ta đều cảm thấy điều
này vào một lúc nào đó trong cuộc sống, một số người thường xuyên hơn những
người khác...
Peter Lynch ở quỹ công trái danh tiếng Fidelity Magenan nói rằng
việc cảnh báo trời sập cũng giống như một thứ “tiếng ồn”, mà tất cả chúng ta
đều nghe thấy. “Tiếng ồn” này được tạo ra trong đầu chúng ta hoặc đến từ bên
ngoài, thường là từ những người bạn, gia đình đồng nghiệp hoặc các phương tiện
truyền thông. Lynch nhắc lại những năm 1950, khi mối đe doạ về một cuộc chiến
tranh hạt nhân phổ biến trên báo chí đến nỗi người ta bất đầu xây dựng hầm trú
ẩn lánh phóng xạ dự trữ thức ăn và nước. Nếu lúc ấy họ đầu tư tiền bạc vào thị
trường một cách khôn ngoan thay vì xây dựng hầm trú ẩn, có lẽ ngày nay họ đã trở
nên sung túc về tài
chính rồi.
Hầu hết mọi người đều nghèo vì cứ hễ nói đến
chuyện đầu tư là thế giới này lại đầy những "chú gà con” chạy quanh và la
lên: “Trời sắp sập! Trời sắp sập?”. Và vì những chú gà con này đều hiện diện
trong mỗi chúng ta, nên phải rất can đảm mới không để cho những lời đồn về sự bất
hạnh u ám tác động lên mối hoài nghi và nỗi lo sợ của bạn.
Một ví dụ khác, tôi
để một phần nhỏ của cột tài sản trong giấy chứng nhận thế chấp nợ thay vì cất
trong tài khoản. Với số tiền này, tôi kiếm được khoản lời 16% một năm, chắc chắn
là nhiều hơn con số 5% do ngân hàng đưa ra. Tờ chứng nhận được bảo đảm bằng bất
động sản và có hiệu lực theo luật pháp bang, còn tốt hơn hầu hết các ngân hàng.
Cách thức mua giúp cho chúng an toàn. Chúng chỉ không có khả năng thanh toán
ngay bằng tiền mặt thôi. Vì vậy mà tôi xem chúng như những tài khoản từ 2 đến 7
năm.
Hầu như mỗi khi tôi kể cho người khác nghe, nhất là nếu họ cất tiền
trong ngân hàng, rằng tôi giữ tiền bằng cách này, họ đều nói như vậy là mạo hiểm.
Họ cho tôi biết những lý do vì sao không nên làm thế. Khi tôi hỏi họ lấy
thông tin từ đâu, họ nói từ bạn bè hay từ một tạp chí đầu tư nào đó. Họ không bao
giờ làm điều này, và họ cho những người đang làm điều đó biết lý do tại sao
không nên làm. Lợi nhuận thấp nhất mà tôi mong đợi là 16%, nhưng những người
đầy nghi ngờ thì luôn sẵn sàng chấp nhận 5%. Sự hoài nghi có cái giá quá đắt. Quan
niệm của tôi là chính những hoài nghi và yếm thế này làm cho người ta nghèo
đi trong khi cả thếgiới đang chờ bạn giàu lên. Chỉ vì nghi ngờ và bám víu vào
sự an toàn mà người ta cứ nghèo mãi.
Như tôi đã nói, xét về mặt kỹ thuật thì
thoát khỏi vòng Rat - Race là một việc rất đơn giản, không cần phải học thật cao
mới làm được. Nhưng chính sự hoài nghi đã làm lụn bại mọi người. Người cha giàu
nói: “Những người yếm thế không bao giờ chiến thắng. Sự nghi ngờ cùng với nỗi
lo sợ chính là hai nhân tố tạo nên một người yếm thế. Những người yếm thế thì
hay phê bình, còn những người chiến thắng thì phân tích mọi việc”.
Người cha
giàu giải thích rằng những lời chỉ trích làm cho người ta mù quáng, còn những lời
phân tích lại giúp con người sáng mắt ra. Sự phân tích giúp người chiến thắng
nhận ra những cơ hội mà người khác bỏ qua, và đây chính là chìa khóa của mọi
thành công.
Trong thị trường chứng khoán, tôi thường nghe người ta nói: “Tôi không
muốn mất tiền”.
À, vậy thì điều gì làm cho họ nghĩ là tôi hay những người khác
thích được mất tiền chứ? Họ không làm ra tiền vì họ đã chọn không để mất tiền.
Thay vì phân tích sự việc, họ từ chối một phương tiện đầu tư đầy quyền lực khác…
Trong thị trường chứng khoán, tôi thường nghe người ta nói: “Tôi không muốn
mất tiền”. À, vậy
thì điều gì làm cho họ nghĩ là tôi hay những người khác
thích được mất tiền chứ? Họ không làm ra tiền vì họ đã chọn không để mất tiền.
Thay vì phân tích sự việc, họ từ chối một phương tiện đầu tư đầy quyền lực khác…
Tháng 12 năm 1996, tôi đạp xe đi dạo với một người bạn ngang qua trạm xăng của
người hàng xóm. Anh ta nhìn bảng báo và thấy giá dầu tăng. (xin nói thêm là anh
bạn tôi luôn ôm một
khối ưu tư lo lắng, hay cũng có thể gọi anh ta là một “chú
gà con”. Với anh ta, bầu trời thường xuyên sắp sập). Khi về nhà, anh ta nói với
tôi về những con số thống kê cho thấy giá dầu sẽ tiếp tục tăng lên như thế nào
trong những năm tới. Những thông tin này tôi chưa bao giờ nghe nói đến, dù rằng
tôi đang sở hữu một số lớn cổ phần quan trọng của một công ty dầu hiện tại.
Với
những thông tin này, ngay lập tức tôi bắt đầu tìm kiếm và phát hiện ra một
công ty dầu mới tinh đang tìm kiếm các mỏ dầu. Người môi giới của tôi rất hứng
thú với công ty mới này, và tôi mua 15.000 cổ phần với giá một cổ phần là 65 xu.
Tháng 2 năm 1997, cũng anh bạn này cùng tôi đi ngang qua trạm xăng ấy, và rõ
ràng là giá tiền mỗi lít dầu đã tăng lên gần 15%. Một lần nữa, “chú gà con” lại
lo lắng và phàn nàn.
Tôi thì chỉ mỉm cười vì trong tháng giêng năm 1997 công ty
dầu bé nhỏ của tôi đã thành công và trị giá 15.000 cổ phần kia tăng lên đến 3$
một phần. Và giá dầu sẽ còn tăng lên nữa nếu như những gì anh bạn tôi nói là
sự thật.
Thay vì phải phân tích mọi chuyện, những “chú gà con” này lại không
chịu suy nghĩ. Nếu hầu hết mọi người đều hiểu được rằng một lệnh
"stop" làm việc như thế nào trong việc đầu tư thị trường chứng khoán, hẳn sẽ có
nhiều người đầu tư để chiến thắng hơn là những người đầu tư chỉ để chuốc lấy thất
bại. Lệnh “stop” đơn giản là một lệnh trong máy tính cho phép tự động bán các
cổ phần khi giá bắt đầu hạ, giúp bạn giảm thiểu việc bị thua lỗ và tăng tối đa
lợi nhuận. Nó là một
công cụ có ích cho những người sợ bi mất mát.
Mỗi khi tôi
thấy người ta tập trung quá nhiều vào chuyện “Tôi không muốn” hơn là những gì
họ thực sự muốn, tôi biết rằng “tiếng ồn” trong đầu họ quá lớn. Những “chú gà
con” đã chiếm lĩnh
đầu óc của họ và đang la um lên: “Trời sắp sập”. Vì vậy mà
họ né tránh những gì họ “không muốn”, nhưng họ phải trả một cái giá quá lớn. Có
thể họ sẽ không bao giờ đạt được những gì họ muốn.
Người cha giàu hay kể chúng
tôi nghe câu chuyện về đại tá Sanders và ông thường kết luận: “Hãy làm như đại
tá Sanders đã làm.”:
Năm 66 tuổi Sanders làm ăn thất bại và phải sống bằng những
tấm ngân phiếu phúc lợi xã hội. Không hề nản lòng, Sanders bắt đầu đi vòng quanh
nước Mỹ bán công thức làm món gà rán. Người ta đã quay lưng lại với ông cả
1009 lần trước khi có ai đó gật đầu “Được đấy”. Và Sanders lại trở thành một triệu
phú ở lứa tuổi mà hầu hết mọi người đều bỏ cuộc. Người cha giàu nói về Harlan
Sanders: “Ông ấy là một con người can đảm và ngoan cường.” Vì vậy, nếu bạn cảm
thấy nghi ngờ và e ngại trước một vụ đầu tư nào đó, hãy làm như đại tá Sanders
đã làm với “chú gà con” của ông : Ông rán nó lên.
Lý do thứ 3. Sự lười biếng.
Người bận rộn thường là những người lười biếng nhất.
Ta đã nghe nhiều những câu
chuyện về một nhà kinh doanh phải làm việc vất vả để kiếm tiền và chu cấp đầy
đủ cho vợ con. Ông ngồi lì trong văn phòng nhiễu giờ liền và đem việc ở công ty
về nhà làm cả những ngày cuối tuần. Một ngày kia, ông trở về và phải đối
mặt với một ngôi nhà
trống. Vợ con ông đã bỏ đi. Ông biết giữa hai vợ chồng đang
có rắc rối, nhưng ông vẫn thích làm việc hơn là củng cố lại mối quan hệ, vì
vậy mà ông để mặc và tiếp tục lao vào công việc.
Mất hết tinh thần, công việc của
ông trượt dài và cuối cùng thì ông mất việc.
Ngày nay, tôi thường gặp nhiễu
người rất bận bịu với tài sản của họ. Và cũng có những người rất bận bịu lo lắng
cho sức khỏe của họ. Đều cùng một lý do cả. Họ bận rộn, và họ xem việc bận
rộn là một cách để né tránh cái gì đó mà họ không muốn phải đối mặt. Không ai biết
điều đó. Nhưng từ sâu thầm trong tâm hồn, họ biết. Thực sự, nếu bạn nhắc nhở
họ thì họ thường trả
lời bằng cách nổi giận hay cáu kỉnh. Nếu họ không bận làm
việc hay bận rộn với những đứa trẻ, họ thường bận xem truyền hình, câu cá, chơi
gôn hay đi mua sắm.Tuy nhiên! sâu trong tâm hồn, họ biết rằng họ đang né tránh
một điều quan trọng. Đó là dạng lười biếng thông thường nhất. Lười biếng
bằng cách giữ cho mình bận bịu.
Thế cách điều trị bệnh lười biếng là gì? Câu
trả lời là: một chút tham lam.
Nhiều người trong chúng ta thường xem sự tham lam
hay thèm muốn là những điều xấu. Mẹ tôi thường nói: “Người tham lam là người
xấu.” Tuy nhiên, mỗi chúng ta đều ao ước có được những thứ đồ đẹp, đồ mới hay
những đồ vật ngộ nghĩnh. Để kiềm chế nỗi ham muốn này, thường thì các bậc phụ
huynh tìm cách ngăn chặn bằng cách xem đó là một tội lỗi.
Mẹ thích la chúng
tôi: “Con chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi. Con không biết là con có các anh chị
nữa hay sao?"
Còn cha tôi thì thích nói: "Con muốn cha mua cho con
cái gì vậy? Con nghĩ cha mẹ đúc ra tiền hay sao? Con tưởng tiền mọc trên cây hả?
Con biết chúng ta chẳng giàu có gì mà.” !
Không phải những lời nói mà chính sự
sai lầm trong cơn giận dữ đi cùng những lời nói đó mới làm tôi nhớ mãi. Có
những câu nói sai lầm theo kiểu khác như: “Cha đã hy sinh cả đời để mua nó cho
con. Cha mua nó cho con vì chưa bao giờ cha có được nó khi còn nhỏ.”.
Tôi có một
người hàng xóm không khá giả gì, nhưng cái gara của ông lại chứa đầy đồ
chơi của bọn trẻ đến độ chừng đậu xe vào đó được. Những đứa trẻ con ông có mọi
thứ mà chúng đòi hỏi.
Lời nói cửa miệng của ông là: “Tôi không muốn chúng phải nếm
trải cảm giác thèm khát như tôi hồi nhỏ.” Ông không có gì để dành dụm cho việc
học hành của chúng hay cho tuổi già của mình, nhưng bọn trẻ thì có mọi thứ đồ
chơi mà người ta chế tạo ra. Gần đây ông vừa có một tấm thẻ tín dụng mới và dẫn
bọn trẻ đi Las Vegas
chơi. Ông nói bằng một giọng hy sinh to lớn: "Tôi làm mọi việc cho
bọn trẻ.".
Người cha giàu thì ngược lại, hiếm khi ông cho không Mike và tôi
cái gì. Thay vào đó, ông hỏi: "Các con sẽ làm thế nào để mua được nó?”?
Kể cả
học phí đại học chúng tôi cũng phải tự chi trả. Điều ông muốn chúng tôi học
chính là quá trình để đạt được mục đích mình mong muốn. Người cha giàu cấm
chúng tôi nói: “Tôi không mua nổi vật đó.” , thay vì thế, ông yêu cầu con cái phải
nói rằng: “Làm thế nào để mua được vật đó?” ?
Lý do ông đưa ra là câu nói “Tôi
không mua nổi” khiến đầu óc bạn ngưng làm việc. Còn câu nói: “Làm thế nào để mua
được vật đó?” sẽ giúp bạn mở trí óc ra, buộc bạn phải suy nghĩ và tìm kiếm
câu trả lời. Nhưng quan trọng nhất, người cha giàu cảm thấy câu nói “Tôi không
mua nổi” là một lời nói dối. Ông nói: "Tinh thần con người rất mạnh mẽ. Nó
biết rằng nó có thể làm được mọi việc.".
Khi đầu óc bạn lười biếng nói rằng:
"Tôi không mua nổi," tinh thần nổi giận, còn đầu óc lười biếng của
bạn thì cố bào chữa cho lời nói dối của nó. Cái tinh thần la lên: “Dậy đi,
hãy đến phòng tập thể dục đi!” và cái đầu lười biếng than vãn: "Nhưng tôi
mệt. Tôi đã phải làm việc mệt mỏi suốt ngày rồi." . Hoặc là cái tinh thần
sẽ nói: “Tôi muốn phát bệnh và mệt mỏi với cái nghèo lắm rồi. Ta hãy đi làm
giàu thôi.” Khi đó cái đầu lười biếng sẽ nói: "Người giàu tham lam lắm. Vả
lại việc đó phiền phức lắm. Như thế không an toàn. Có thể tôi sẽ làm mất tiền.
Tôi làm việc như
thế là quá đủ rồi. Tôi có quá nhiều chuyện phải làm. Hãy xem
tối nay tôi phải làm gì này. Ông chủ muốn tôi hoàn thành nó vào sáng mai
đấy...”.
Câu nói "Tôi không mua nổi” còn mang đến nỗi buồn chán nữa.
Việc không tự lo liệu được dẫn đến sự nản lòng và thường là cả tình trạng trì trệ
cùng tính lãnh đạm nữa. Còn câu nói “Làm thế nào để mua được?” mở ra cả một
triển vọng, sự hứng thú và niềm mơ ước. Vì vậy mà người cha giàu không quá quan
tâm xem các con ông muốn mua cái gì mà là “làm thế nào để mua được nó”, ông tin
rằng có như thế mới tạo ra một đầu óc mạnh mẽ và một tinh thần năng động.
Tôi
hiểu được rằng ngày nay có hàng triệu người đang mang mặc cảm tội lỗi vì lòng
tham lam của mình. Đó là một quy định cũ kỹ hình thành ngay từ khi họ còn nhỏ, khi
họ ham muốn có
được những thứ tốt đẹp hơn...
(còn tiếp)