|
Người gửi:
--
19/05/2007 02:22 AM
Suy nghĩ tiếp với bài viết của hacker Nguyễn Thành Công - DanTruongX
(
Bình chọn:
--
:
--
Số lần đọc:
7913)
Trước hết, dù Nguyễn Thành Công và những bạn đã từng là hacker không
đội mũ trắng, nhưng với bài viết của Công và cả nhiều bạn khác mà tôi
có biết, ở cả saga và nhiều site khác, tôi thực sự cảm ơn và trân trọng
các bạn.
Tôi không phải là một người làm về CNTT, nhưng tôi may mắn sao được sát
cánh và tham gia với một đội ngũ xây dựng lên những hệ thống mà mục
đích là cống hiến cho sự phát triển của thanh niên Việt Nam. Tôi không
biết coding, tôi chỉ mới 4 tháng trước thôi, không biết host, không
biết server, không biết bandwith, không biết SQL và càng lạ lẫm với
những khái niệm như DDos. Nhưng tôi biết một vài điều mà người nếu
không làm CNTT sẽ rất khó biết - đó là mồ hôi, là những đêm thức
trắng, những ngày quên ăn, những đam mê và nhiệt huyết, những mơ ước và
cả ước mắt, nỗi đau, lo lắng không làm sao nuốt nổi cơm khi có gì trục
trặc với sản phẩm của mình.
Từ sản phẩm nói nghe đơn giản lắm, nhưng các bạn, đặc biệt là các bạn
làm CNTT, sẽ đồng ý với tôi nếu tôi so nó - một sản phẩm, có thể là
website, forum, cổng thương mại điện tử, portal,... - với một đứa trẻ
mà ta là cha, là mẹ. Bạn hãy nhìn những người cha, người mẹ với đứa con
mới lọt lòng, nhìn những ông bố gạt nước mắt nhìn con khóc để đi ra
đường kiếm tiền, nhìn những bà mẹ xanh ngắt, mắt thâm quầng bồng con
qua nhiều đêm mà không thể ngủ, nằm trên giường mà luôn sẵn sàng bật
dậy vào nửa đêm khi nghe tiếng con ho khẽ.
Với sản phẩm mà tôi có may mắn tham gia, sao giống lắm các bạn ạ. Tôi
làm sao mô tả để các bạn hiểu sự sung sướng của toàn đội khi nhìn thấy
đứa con mình thành hình trên Internet Explorer khi gõ địa chỉ và enter.
Nước mắt các bạn ạ, những cánh tay dang lên ôm chầm lấy nhau, như đã
lâu lắm không gặp mặt, những nụ cười, và thấp thoáng đâu đó nét lo của
những người đang ... nghĩ làm gì tiếp.
Rồi đứa con ấy khóc oe oe, rồi nó ốm, phải may áo, phải mua sữa,... Tôi
không lan man đâu. Sản phẩm CNTT cũng vậy, ít nhất là theo cảm giác của
tôi. Những anh em của tôi đã có lúc ngồi trân trân nhìn nhau, mặt thất
sắc, khi cái site đứng khựng lại, nhìn thấy No page found; những anh em
tôi đã có lúc cởi trần ngồi từ sáng đến chiều tối, cười vì quên ăn trưa
để rồi vài người ngồi vật ra vì nhớ là chưa ăn - chưa ngủ từ tối qua;
những anh em tôi đã chạy hàng chục cây số trên đường, phơi nắng, dầm
mưa chỉ để mong có một tờ giấy thông hành cho sự tồn tại của website
trên internet.
Tôi không thể quên những cuộc điện thoại lúc 2-3h sáng, D ơi, T ơi, H
ơi,... site ngừng rồi, dậy mau, kiểm tra mau... Những giờ phút nín
nặng, mỗi người ngồi cách nhau hàng cây số, nhưng cùng hướng lên màn
hình chờ đợi một phiên bản nâng cấp mới. Tôi làm sao quên những tin
nhắn nửa vòng trái đất chỉ để thông báo site chạy tốt, thành viên tham
gia vui lắm, mọi người thích lắm, những con số thống kê ngắn cũn nhưng
là động lực làm việc quên mình.
Như Saga này và bao website cống hiến cho cộng đồng khác. Tôi biết ơn
những con người đang thổi hồn vào nó. Không có họ chúng ta sẽ lấy sân
chơi nào, những bạn đang băn khoăn trước ngưỡng cửa cuộc đời sẽ lấy
được ý kiến từ đâu, những con người mới thất bại trên con đường kinh
doanh sẽ vào đâu để chia sẻ,...
Với các bạn hacker, tôi đã từng và ngày càng tôn trọng tài năng của các
bạn, chưa cần biết mục đích, nhưng việc các bạn có thể chọc thủng công
sức của nhiều người làm ra cho thấy tài năng đó. Chỉ có điều, như những
con người, tôi tin các bạn hiểu, khi một website sụp xuống, thì nó cũng
đồng nghĩa với mồ hôi, nước mắt của những người bạn của các bạn, đồng
nghĩa với bạn "chà đạp" (tôi có quá lời không?) lên những điều đó. Nó xót
xa như câu chuyện về những người Việt Nam không đồng vai sát cánh chống
de dọa từ bên ngoài mà quay lại đối đầu nhau. Thanh niên Việt Nam, tôi
tin, sẽ không thể chấp nhận điều đó.
Hacker là một phần quan trọng của thế giới công nghệ, mong sao những
con người tài năng ấy hãy cống hiến cho một tương lai sáng của công
nghệ Việt Nam. Cũng giống như những website đang hàng ngày, hàng giờ
cống hiến cho cộng đồng, các bạn hacker cũng có thể làm điều ấy - công việc thực sự mang ý nghĩa nhân văn cao cả.
Cùng là thế hệ trẻ, cùng có những đam mê và hoài bão, những khao khát
được chứng minh, tôi mong sao hacker trở thành một yếu tố xây dựng văn
hóa mạng, thành những người bạn không thể thiếu bên cạnh cồng đồng
internet Việt Nam, những con người thực sự đáng tôn trọng về tài năng
và đóng góp như Công và nhiều bạn khác giống thế.
Một chút suy nghĩ trong lúc tôi thực hiện công việc trực chiến bên sản
phẩm của chúng tôi. Tôi mong sao sẽ bỏ đi được từ "trực chiến" vì một
cộng đồng internet lành mạnh và văn hóa.
TP.HCM - 2h15 AM
Tâm sự với cộng đồng mạng
|