Tôi là một người thích vẽ và vẽ cũng tạm được, đủ để cái mũi muốn nổ tung mỗi khi bạn bè thích thú trước một bức họa mới. Khi vào đại học, tôi ít có thời gian hơn để chăm chút tỉ mỉ cho những bức họa trên giấy, và thay vào đó là những nét vẽ hồn nhiên, trẻ con trong cửa sổ chat Yahoo, sáng tác tuỳ hứng rồi gửi ngay cho đứa bạn.
Tôi quen Nhóc khi tôi mới vào đại học năm thứ nhất. Đến khi Nhóc là sinh viên, hai anh em tôi thường online lúc 23 giờ. Ngày nào cũng thế, Nhóc luôn đòi tôi một bức vẽ "thật ngộ nghĩnh". Nhóc bảo " Em muốn ngày nào cũng được ngồi xem anh vẽ từng nét một. Điều đó làm em thấy hạnh phúc." Nhóc thích thú reo lên khi tôi vẽ biển, một con thuyền ở phía xa xa và mặt trời đang ửng hồng; nơi bờ cát hằn in những dấu chân của một cô bé với hai bím tóc đang chạy ra phía biển, theo sau là một cậu bé. Nhóc bảo "cảnh đẹp và sao mà lãng mạn quá".
- Em có biết hai đứa nó đang nói gì không? -Tôi hỏi Nhóc
- Anh lại còn viết cả lời thoại cho nhân vật trong tranh nữa cơ đấy. Chúng nói gì thế anh?
- Con bé vừa chạy, vừa nhảy cẫng lên vui sướng:" Thuyền!Thuyền kìa! Nó đang đi về phía chúng ta kìa". Thằng bé vừa chạy, vừa hét: "Đừng có hòng mà chạy trước, mày có chờ tao không thì bảo?!"
Nhóc cười khúc khích " Anh đặt lời thoại thế thì hỏng hết cả bức tranh rồi còn đâu?"
Nhóc lại tròn xoe mắt xem tôi vẽ một con đường đất dốc thoai thoải, dọc hai bên đường là hàng rào gỗ dây leo mọc hoa đỏ lốm đốm. Cô bé với mái tóc đuôi gà đang rướn cả thân người hối hả đạp xe trên con đường ngược gió, tóc dựng hết cả lên. Theo sau là một cu cậu cũng đang cong mông đạp, vạt áo bay ngược lại phía sau phấp phới.
- Anh ơi ngộ nghĩnh quá!
- Đương nhiên rồi. Ơ mà em không nghe thấy hai tên ấy nói gì à?
-Ha... anh lại viết lời thoại nữa rồi.
- Con bé: "YAHOOOOOOO.......................". Thằng bé hét với theo " Đừng có điên...Đi bốc đầu thế thì chết có ngày......."
Nhóc cười giòn tan: "Chịu anh rồi đấy!"
Đến khi du học, tôi vẫn giữ thói quen online khi nửa đêm nhưng thời gian cho các bức vẽ cứ ít dần, ít dần. Tôi bận tối mắt, chỉ nhắn tin hay kể qua loa về cuộc sống của mình với bạn bè. Nhóc thì vẫn thế, vẫn hỏi han quan tâm tới tôi và vẫn yêu các bức vẽ của tôi như ngày nào. Nhưng mỗi ngày qua, tôi vẽ cho Nhóc vội hơn, cẩu thả hơn và thứ tình cảm trìu mến ở những nét vẽ kia có lẽ cũng nhạt dần. Tôi bắt đầu thấy bực dọc.
- Anh vẽ cho em một bức nhé.
- Thôi, anh không vẽ đâu. Để lần khác đi...
Hình như "để lần khác" đã hơi nhiều. Rồi một ngày:
- Hôm nay anh vẽ cho em nhé. Chỉ cần một bức thôi anh ạ. hi`hi`
-Không em ạ, anh không vẽ. Lúc nào đấy anh vẽ cho em tận 10 bức, được chưa?
- Nhưng em chỉ cần một bức thôi. Anh vẽ trong vòng một phút thôi cũng được. Anh vẽ rất nhanh mà phải không?
- Anh đã bảo là không rồi. Để khi khác anh vẽ.
- Thế bao giờ thì đến "khi khác" hả anh? Lâu rồi em không được ngồi nhìn anh vẽ. Tại sao anh không vẽ cho em xem?
-......
- Tại sao thế?
- Tại vì anh-không-thích. Được chưa?
-......Vâng, thế khi nào anh thích thì anh vẽ thật nhiều cho em nhé. Lâu rồi em không có bức tranh nào của anh để biết tâm trạng anh thế nào. Hôm nay là sinh nhật anh, anh không nhớ à? Em muốn thấy anh vẽ để biết chắc là anh vẫn khỏe và vẫn yêu đời như trước...
*****
Thời gian sau đó, thỉnh thoảng tôi nhận được mail của Nhóc bảo rằng Nhóc vẫn khoẻ và việc học tập thì nặng lắm, nên Nhóc ít có thời gian online gặp tôi. Mấy lần tôi muốn vẽ cái gì đó nhưng chẳng thấy Nhóc đâu, tôi lại buồn buồn lôi giấy tập và màu ra vẽ: Nhóc đang nhe mấy cái răng sún hết cỡ, nhắm tịt cả mắt lại, miệng ngoác rộng đến tận mang tai:"ANH -CÓ- VẼ- KHÔNG?". Tôi phì cười.
Một năm sau , tôi nhận được một bưu phẩm gửi từ Việt Nam. Là Nhóc gửi, vậy mà Nhóc chẳng mail cho tôi gì hết. "Anh thử đoán xem cái đĩa này có gì nào? hi`hi`...". Tôi bật đĩa xem....Kìa! Cái thằng cu kia hình như là tôi đang nhồm nhoàm nhai miếng bánh mì patê đã nửa ngày "Thông cảm nha, anh đang thi mừ, đói chết!"; lại tôi, mặc cái quần đùi hoa sói nở loang lổ, cái thân hình đếm thấy bốn cái xương sườn mỗi bên, cắm trên hai que tăm khô mà trên đó thấy bao nhiêu cái gạch dài dài đâm ra được chú thích là "lông -chân" -"Rồi một ngày ta sẽ là Lý Đức 2. Hehe"... Những bức vẽ của tôi! Là những bức vẽ ngày xưa tôi hì hụi vẽ cho Nhóc. Cổ họng tôi nghèn nghẹn...Tôi vẽ! Không, không phải trên Yahoo, cũng không phải trên giấy tập, tôi vẽ nét vẽ hạnh phúc đầu tiên lên trái tim mình-nét vẽ mang tên em....