Tìm kiếm  
 
Nghiên cứu tình huống Mua bán-Sáp nhập Phá sản-Suy thoái Thuế & Trách nhiệm xã hội PEST SWOT
Bạn đang ở :  Trang chủ » Thế giới KD » Sự kiện doanh nghiệp » Nghiên cứu tình huống

KIẾN THỨC KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Khủng hoảng Kinh tế Châu Á 1997 - Một góc nhìn
Bong bóng và sụp đổ - Đại khủng hoảng 1929
Nguồn nhân lực Việt Nam thời kỳ WTO (1)
Bong bóng - sụp đổ và những tình huống kinh điển
Bong bóng và sụp đổ - Sụp đổ thị trường chứng khoán 1987
Ngân hàng thương mại cổ phần tăng vốn điều lệ: hay và dở
Báo điện tử ĐCSVN -- Kinh doanh rau sạch Việt Nam đang phát triển theo hướng nào?
Bong bóng và sụp đổ - Bong bóng South Sea
Liên minh thanh toán nội địa Việt Nam: một câu hỏi lớn
Nếu là kế toán trưởng, bạn sẽ xử lý như thế nào?
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Bong bóng - sụp đổ và những tình huống kinh điển  
  Tản mạn ngày cuối với Lehman  
  Bài học của tôi  
  Đi tìm huyền thoại Internet Việt Nam  
  Bí ẩn đằng sau cuộc khủng hoảng ở Mỹ  
  Khủng hoảng Kinh tế Châu Á 1997 - Một góc nhìn  
  Suy nghĩ và một khảo sát nhỏ về Internet và http://Saga.vn  
  Kinh doanh không như mong đợi - Làm thế nào đây  
  Công cuộc tăng vốn đầy cam go của quỹ đầu tư chứng khoán Việt Nam (VF1)  
  Bài học về "Hợp Tác"và "Cạnh Tranh"  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: MacQuangHuy  --   17/09/2008 01:06 PM    

Tản mạn ngày cuối với Lehman

( Bình chọn: 16   --  Thảo luận: 29 --  Số lần đọc: 5274)

Saga_Copyright.jpg - Hôm nay là một ngày khá đặc biệt, và là một trong số ít ngày mình được trở về nhà sớm hơn thường lệ. Ngày công ty tuyên bố phá sản. Chưa bao giờ mình ở trong hoàn cảnh này và có lẽ cũng chưa chuẩn bị tinh thần cho ngày này đến nhanh như thế. Ngồi trên xe buýt về mà cảm giác khó tả, tâm trạng miên man, với nhiều cảm xúc lẫn lộn, buồn, giận, thương, trông chờ ngày mai. Mọi việc diễn ra nhanh chóng ngoài sức tưởng tượng.
 
Cuộc khủng hoảng tín dụng thật là kinh khủng và dai dẳng. Suốt từ 2007 đến nay, thị trường tài chính luôn bị đe dọa bởi đám mây khủng hoảng tín dụng dẫn đến sụt giảm giá chứng khoán toàn cầu. Hàng loạt ngân hàng đầu tư lần lượt công bố các khoản lỗ khổng lồ. UBS, Merrill Lynch, Citi, Bear Stearns, Lehman và hàng loạt tên tuổi khác đều không nằm ngoài vòng xoáy khủng hoảng. Đã bao lần các chuyên gia phân tích dự đoán cuộc khủng hoảng đã qua, thị trường chứng khoán đã chạm đáy. Mình cũng đã muốn tin như thế nhưng rồi đáy sau lại sâu hơn đáy trước. Bear Stearns chết vào tháng 3 tưởng như đã đặt dấu chấm cho một trong những cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất trong lịch sử tài chính.

Lehman với thế mạnh trong lĩnh vực chứng khoán bất động sản được cho rằng sẽ chịu tổn thất lớn từ cuộc khủng hoảng tín dụng này. Song với kết quả kinh doanh 2007 khả quan, nhiều người kể cả mình đã tin rằng Lehman có thể vượt qua cơn bão này. Nhưng sự tồi tệ lại đến vào năm 2008 khi lần đầu tiên ngân hàng này báo cáo lỗ 2,8 tỷ $ trong Q2 và phải huy động thêm 6 tỷ vốn. Cổ phiếu Lehman đã giảm từ đỉnh $80 vào năm 2007 xuống $15 trong một thời gian ngắn, thấp hơn nhiều so với giá trị sổ sách khoảng 30 $/ cổ phiếu.

Mới chỉ đầu tuần trước khi thị trường đồn đoán Lehman sẽ lỗ khoảng 4 tỷ $ trong Q3, giá cổ phiếu đã sụt không phanh. Thực tế Lehman có hàng tuần để đàm phán với KDB nhằm đưa ra được một kế hoạch tăng vốn trước khi thông báo kết quả Q3. Nhưng rồi mọi nỗ lực đàm phán đi vào bế tắc. Có lẽ lúc đó Ban lãnh đạo Lehman vẫn chưa thể nhận thức được mức nghiêm trọng của vấn đề. Thị trường đã phản ứng tiêu cực làm cho giá cổ phiếu giảm 45% trong ngày thứ 3 còn $7,79. Ban điều hành nhanh chóng thay đổi kế hoạch công bố kết quả Q3 sớm hơn 1 tuần từ 17/9 lên 10/9 nhằm ổn định tâm lý thị trường. Một kết quả thực tế sát với dự đoán thị trường Q3 lỗ $3,9 tỷ. Tổng số dự phòng giảm giá lũy kế cho danh mục đầu tư liên quan đến bất động sản lên tới $8 tỷ. Với một danh mục bất động sản rủi ro lên tới 60 tỷ, chiếm 10% tổng tài sản và gấp 3 số vốn chủ sở hữu, cùng với một kế hoạch tái cơ cấu trên giấy thiếu tính khả thi, giá cổ phiếu đã giảm tiếp còn $7,25 vào ngày thứ 4. 

Điều tồi tệ thực sự đến vào ngày thứ 5 khi giá cổ phiếu tiếp tục rớt 43% còn $4,22. Việc Moody’s đe dọa hạ định mức tín nhiệm của Lehman đã xóa đi mọi nỗ lực cứu chữa. Việc hạ mức tín nhiệm đồng nghĩa với việc phải thực hiện các "margin call" tăng tài sản đảm bảo cho các giao dịch với khách hàng. Đấy là chưa nói các khách hàng sẽ hạ hạn mức giao dịch với Lehman và chi phí huy động vốn tăng cao. Để đáp ứng margin call thì Lehman sẽ phải đặt thêm tài sản đảm bảo lên đến khoảng 3 tỷ USD. Điều này có lẽ là qua xa xỉ với Lehman tại thời điểm hiện nay. Mặc dù khả năng thanh khoản của Lehman được đánh giá là khá tốt song với các khoản lỗ ngày càng tăng từ danh mục đầu tư liên quan tới bất động sản, việc huy động vốn mới gần như không thể thì sớm muộn Lehman cũng rơi vào rủi ro thanh khoản nếu không có giải pháp chiến lược kịp thời.
Liên quan:


Nửa đầu tuần trước mặc dù luôn được cập nhật thông tin nhưng mình và các đồng nghiệp vẫn nghĩ vấn đề là bình thường và có thể giải quyết thông qua M&A. Lịch sử nước Mỹ chưa để một ngân hàng đầu tư như Lehman phá sản. Hậu quả sẽ vô cùng nặng nề. Ai cũng nghĩ như vậy và cho rằng CEO đang tạo áp lực cho FED phải cung cấp vốn giải cứu Lehman.

Nhưng kể từ thứ 5, tâm lý mọi người bắt đầu phân tán và lo ngại. Bắt đầu một ngày mới luôn là cập nhật thông tin trên internet và giám đốc chi nhánh thông báo tình hình. Ngày thứ 6 giá cổ phiếu giảm tiếp xuống $3,56 cho thấy tình hình nguy kịch của vấn đề. Mọi người bắt đầu được chuẩn bị tinh thần. Mặc dù vậy mọi việc vẫn diễn ra bình thường, các công việc cho tuần sau vẫn được xếp đặt. Tất cả trông chờ vào điều kỳ diệu cuối tuần khi thông tin BOA và Barclays sẽ đàm phán mua Lehman. Ông sếp mình còn nói tốt ra thì sẽ làm cho BOA mà tồi nhất thì sẽ làm cho Barclays.

Cuối tuần trôi đi nhanh chóng. Các quan chức của FED và Bộ tài chính Mỹ cùng các CEO phố Wall được triệu tập tới làm việc liên tục không nghỉ. Đến đêm thứ 7 số phận Lehman được định đoạt khi cả BOA và Barclays đều không tìm được tiếng nói chung với Lehman và Chính Phủ. Các bên mua đặt điều kiện Chính Phủ phải bảo trợ cho các khoản lỗ từ việc mua danh mục rủi ro của Lehman, và điều này là không thể được.

Phải nói rằng Chính phủ đặt trong tình trạng tiến thoái lưỡng man khi họ không thể làm gì được. Mới tháng 3, họ tung ra 29 tỷ $ giải cứu Bears. Tuần trước họ mua lại Freddie Mac và Fannie Mae, 2 tập đoàn cho vay bất động sản lớn nhất của Mỹ và cũng là đứa con của họ. Cổ phiếu 2 công ty này rớt còn 70 -75 cent và Chính phủ sẽ phải bơn hàng trăm tỷ. Trong khi đó vẫn đề lúc này không chỉ có Lehman mà còn hàng loạt tập đoàn tài chính đang chết lâm sàng. ML, AIG và Washington Mutual đều đang nguy kịch. Các anh hùng khác trên phố Wall đều đang bị thương nặng và lo hàn gắn vết thương của chính họ. Vấn đề giải cứu của Chính phủ không những đặt ra vấn đề "moral hazard" (tức là khuyến khích các công ty tăng cường các hoạt động rủi ro) mà trong lúc này khi cuộc bầu cử nước Mỹ đến gần thì điều đó càng nghiêm trọng. Đảng Dân Chủ đã gây áp lực đối với Đảng Cộng Hòa về việc lấy tiền thuế của dân đi giải cứu các công ty tài chính. Chính vì thế Chính phủ cũng lực bất tòng tâm.

Với việc đàm phán cứu Lehman đi vào ngõ cụt, BOA được lệnh giải cứu ML và cuộc đàm phán lịch sử mua một ngân hàng đầu tư lớn thứ 3 phố Wall chỉ diễn ra trong ngày chủ nhật với mức giá $29 / cổ phiếu, cao hơn giá đóng cửa thứ 6 tới 70%. Phải nói CEO của ML rất tỉnh táo và nhanh chóng kết thúc được đàm phán một cách thành công. Về phương diện này, Ban lãnh đạo của Lehman thật có lỗi với hàng ngàn cổ đông và nhân viên.

Trở lại chuyện Lehman, đêm qua mình cũng không ngủ được. Tìm thông tin trên mạng rồi đi ngủ lại suy nghĩ miên man. Mình mơ Lehman phá sản nhưng khi tỉnh dậy chỉ đủ thời gian đến văn phòng bắt đầu một ngày đầu tuần bình thường. Việc đầu tiên là tìm thông tin và bắt đầu xuất hiện tin đồn phá sản.

9.15 a.m. Giám đốc chi nhánh triệu tập cuộc họp khẩn thông báo tình hình và chuẩn bị tinh thần cho anh em. Mặt Ông hôm nay trông buồn và nghiêm trọng cho thấy chuyện chẳng lành. Khổ nổi hôm nay lại ngày nghỉ ở Tokyo và Hồng Kông. Trong khi đó NewYork còn đang là buổi tối chủ nhật. Việc xác nhận thông tin là rất khó khăn. Không khí yên ắng bao trùm. Mọi người kiểm tra qua hộp thư email rồi bán tán nhau. Các nhóm to, nhỏ vào phòng họp rồi đi ra, đi vào với các tâm trạng khác nhau. Nhìn vào chat nội bộ thấy mấy đồng nghiệp bên Mỹ vẫn sáng đèn vào tối chủ nhật, mình gửi chat hỏi thăm tình hình nhưng không nhận được hồi âm. Mình chạy sang bên sàn trading hỏi thăm tình hình. Thấy nói các đối tác đã ngừng giao dịch với Lehman rồi. Các trader không được thực hiện giao dịch mới mà chỉ được phép unwind các position hiện tại. Một người nói các đồng nghiệp bên Mỹ đang đến văn phòng dọn đồ. Mọi việc đã an bài. Mọi người bỏ hết công việc chạy ra quán bia nhậu nhẹt, hàn huyên. Câu hỏi đầu tiên ai cũng quan tâm là "Bạn có đang mua nhà trả góp không?" Có lẽ ở nước ngoài người ta sợ nhất khi mất việc là phải trả tiền vay mua nhà. Điều đó cho thấy họ rất lo mất việc.

2 p.m. Công ty mua bia lên văn phòng làm một bữa tiệc chia tay đơn giản nhưng cảm động. Mọi thứ diễn ra hết sức chóng vánh. Không có nhiều phát biểu bởi lúc này công ty như rắn mất đầu. Các bác sếp chi nhánh cũng không thực sự điều gì đang xảy ra với các bác.

Những phút sau đó là việc mọi chìm xuống. Mình nhận được thư chia tay của các bạn văn phòng khác. Mặc dù chưa có thông tin chính thức nhưng mình cũng viết thư chia tay mọi người các văn phòng khác nhau. Mọi người đóng gói và chuẩn bị ra về không biết ngày mai có cần đến văn phòng nữa hay không. Vào đọc báo nhìn cảnh một số đồng nghiệp ở New York chào nhau ra về, đeo ba lô với màu xanh truyền thống của Lehman thật cảm động.

3 p.m. Chính thức có thông tin công ty sẽ nộp đơn phá sản theo Chương 11 Luật phá sản của Mỹ, đánh dấu sự sụp đổ của một định chế tài chính 158 năm tuổi, một sự kiện chấn động giới tài chính toàn cầu. Máu đã chảy lênh láng trên phố Wall. Với mức vốn hoá gần 50 tỷ vào lúc đỉnh cao 2007, bây giờ Lehman đáng giá số 0. Mới tháng trước, các nhà đầu tư còn tự tin đóng thêm 6 tỷ $ vốn vào công ty bây giờ thành tay trắng. Thật không thể tin trong một ngày, 2 trong top 4 ngân hàng đầu tư phố Wall bị xoá sổ. Trong 6 tháng, 3 trong số top 5 bị xoá sổ. Đây sẽ là một ngày trọng đại trong lịch sử của phố Wall và ngành tài chính toàn cầu.

Chỉ sáng mai thôi khi các đồng nghiệp New York, London, Tokyo, Hồng Kông đến văn phòng sau ngày cuối tuần nghỉ, họ sẽ là người mất việc làm. 26 ngàn con người bị thất nghiệp trong lúc thị trường tài chính khủng hoảng. Cùng một lúc hàng ngàn chuyên viên tài chính đi xin việc tại các trung tâm tài chính thật không dễ dàng. Sau lưng họ còn là gia đình, còn tiền nhà trả góp. Giá cổ phiếu sẽ giảm về con số 0, các cổ đông sẽ trắng tay. Các đối tác sẽ có thể không thu hồi được tài sản từ Lehman. Hàng loạt các model, phần mềm, các hệ thống phức tạp và cả một thương hiệu tạo dựng được sau 158 năm sẽ về số 0 tròn trĩnh. Hậu quả thật là khốc liệt.

Mình cũng mới gắn bó với Lehman được 3 năm một khoảng thời gian chưa phải là dài so với quãng thời gian đi làm của mình song Lehman đã để lại cho mình nhiều kỷ niệm. Một công ty với truyền thống văn hoá "One Firm" đã tạo nên sự gắn kết con người tại các văn phòng khác nhau thành một thực thể thống nhất. Chính cái văn hoá doanh nghiệp đã giúp Lehman cùng nhau vượt qua bao nhiêu cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu và trở thành một trong những đế chế già tuổi nhất trên phố Wall. Sự ra đi đường đột thật quá sức tưởng tượng của mỗi nhân viên. Tại thời khắc chia tay, mọi thứ trở nên thân thương và quen thuộc lạ thường. Đúng là "Khi ta ở đất là nơi ta ở, khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn".

Vừa buồn, vừa giận mà thương CEO Dick Fuld. Ông ấy đã gắn bó 2/3 quãng đời để xây dựng Lehman thành một ngân hàng đầu tư thứ 3 phố Wall với nhiều thành tích đáng nể. Ông đã không đủ nhanh nhậy để có thể kết thúc đám phán cứu được Lehman, thành quả của Ông sau 4 thập kỷ gắn bó. Ông sẽ về hưu ở tuổi 62 cùng nắm cổ phiếu không còn giá trị, nhưng hãy nhìn 26 ngàn con người đã cùng Ông làm nên thương hiệu Lehman. Hãy nhìn các cổ đông và khách hàng. Hãy nhìn những tài sản vô hình của công ty. Chẳng nhẽ không còn giải pháp nào tốt hơn cách Ông đã chọn hoặc không còn sự lựa chọn?

Chúc Ông và các đồng nghiệp những điều tốt lành nhất ở phía trước. Cuộc sống là như thế!

Sydney 15/09/2008

© www.saga.vn | Mạc Quang Huy

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 80/ 16 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 24)
  Vinafins (19/09/2008 10:49 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Bổ sung thông tin -  Bổ sung thêm thông tin để không quá bi quan về Thị trường CK chứng khoán Nga đóng cửa. Mặc dù đây là một trạng thái xấu đối với thị trường, nhưng cũng nên hiểu rằng đây là đóng cửa kỹ thuật. Vì theo quy định của CP Nga, khi thị trường rơi đến điểm kỹ thuật thì tự động đóng cửa để các nhà đầu tư trấn tĩnh lại, tránh rơi vào tình trạng hoảng loạn và không có được quyết định sáng suốt. Khác hoàn toàn với đóng cửa theo mệnh lệnh hành chính của cơ quan quản lý thị trường.
 
   
     
  Vuong (19/09/2008 09:45 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Đồng hồ Wall Street đang đếm ngược -  Tất cả các diễn biến đang dần lộ rõ vòng xoáy quan trọng nhất của nó: Thể chế chính trị tiếp theo của Hoa Kỳ. Đồng hồ Wall Street đang đếm ngược về giờ khắc bầu cử chỉ còn tính bằng tuần nữa.

Các bộ não kinh tế gia lừng danh nhất thế giới như Bernanke hay Stiglitz đang căng óc để phục vụ cho những cuộc đấu cân não, và... một cách hiển nhiên, thị trường tài chính-cơ cấu tài chính với tầm quan trọng vĩ đại của nó, đang là những lời giải của những bộ óc này...

Những tài phiệt tài chính cũng đang "vặn ngược đồng hồ" xem kịch bản 1929-33 sẽ giúp họ kiếm lời thế nào, và dân sinh nhân thế dương gian sẽ tồn tại sao sau đó...

Các bạn cùng chờ đón... Saga sẽ tiếp tục bình luận.

 
   
     
  ukbox (18/09/2008 09:00 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Đối mặt... -  Em đồng quan điểm với bác Dũng, giới doanh thương sẽ luôn phải đối mặt với khủng hoảng. Nếu vượt qua được thì đây lại là cơ hội lớn.

Nhìn lại khủng hoảng 97, nhiều chaebol như Samsung đã vọt lên bắt kịp tầm thế giới. Tất nhiên cũng có những tên tuổi như Daewoo phải ra đi (thất bại của chiến lược "too big too fail" đã được thấy từ hồi đó chứ không phải hôm nay).

Vụ LEH không được cứu chắc có thể tìm được nguyên nhân nếu nhìn theo quan điểm tương quan lợi ích - chi phí. Chỉ có điều chi phí nào, lợi ích nào thì vẫn còn là một mớ bòng bong và nhiều tranh cãi...
 
   
     
  xlanh11 (18/09/2008 08:04 PM) Có ích: 1/4    
 
© SAGA - Một sự kiện lịch sử -  Bài viết rất thú vị về câu chuyện của một người trong cuộc!

Tuy nhiên, cuộc sống đã và sẽ luôn như thế. Các đợt khủng hoảng như thế này đóng góp một phần quan trọng trong việc thiết lập một trật tự thế giới tài chính mới, hoàn hảo hơn, tiến bộ hơn.

Những hậu quả to lớn và kéo dài mà nó gây ra có thể sẽ đe dọa vị trí cường quốc kinh tế số 1 thế giới của nước Mỹ.
 
   
     
  TranTriDung (18/09/2008 05:05 PM) Có ích: 5/5    
 
© SAGA - Nào đã hết... -  Cơn chấn động này nào đã hết đâu: Nga: Đóng cửa TTCK, hệ thống ngân hàng lung lay! Nhưng câu hỏi theanhck đặt ra rất đang quan tâm: Tin vào cái gì bây giờ? Nó cũng đồng nghĩa với, ngày mai và rất nhiều ngày hôm sau sẽ ra sao?

Thực tế không tránh khỏi là sẽ rất khó khăn. Khoan bàn tới việc lãi suất, hay tỷ giá, hay chỉ số chứng khoán, riêng việc sức tiêu dùng của thị trường Hoa Kỳ sụt giảm đã đủ lo ngại rồi. Tuy vậy, khổ tận cam lai, ngày nào đó ở phía trước sẽ lại tươi sáng thôi. Làm sao để còn tồn tại và đi nhanh tới ngày đó đây? Thời gian sau khủng hoảng 1997, các quốc gia như Thái Lan, Hàn Quốc, Nga... chả đã từng trải qua chặng đường đầy gian khó, nhưng rồi họ đã vượt qua. Trong lúc thế giới đầy biến động tiêu cực, kinh tế Việt Nam- một thực thế gắn bó với kinh tế toàn cầu, đường đầu với khó khăn là lẽ dĩ nhiên. Nhưng vẫn có quyền tin tưởng vào tinh thần đoàn kết, nỗ lực khởi nghiệp kinh doanhthương học Việt Nam đang dần định hình rõ nét và phát triển.

 
   
     
  theanhck (18/09/2008 03:17 PM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Chẳng ai biết được! -  Rúng động. Đó là từ để mô tả thị trường tài chính toàn cầu trong những ngày vừa qua. Sự sụp đổ của L.B đã gây choáng váng cho giới tài chính toàn cầu. Những hệ lụy của nó chắc vẫn còn hằn mãi trong lịch sử của nghành tài chính. Những kiến thức được tài chính được hệ thống hóa, những dự đoán, dự báo, quản trị rủi ro giờ chỉ là vô nghĩa. Chẳng ai nỡ trách Dick Fuld bởi vì ông và cả tập đoàn với nhiều cái đầu siêu việt đã làm hết. Fed đã không đủ lực để cứu L.B ra khỏi vũng lầy bởi vị họ còn phải nháo nhào tìm đường thoát cho một hệ thống tài chính liên bang đang lung lay dữ dội. Trong danh sách chủ nợ của L.B xuất hiện Citibank & Bony với 138 tỷ USD, liệu Citi Group có bị vạ lây theo ảnh hưởng dây chuyền hay không. Chẳng ai biết được

Ngày hôm qua khi người dân Việt Nam đang ngon giấc thì nửa bên kia bán cầu các quỹ đầu tư cũng như dân chúng đổ xô đi tích trữ vàng khi nghe tin Goldman Sachs và Morgan Stanley cũng đang hắt hơi sổ mũi. Thị trường vàng lên cơn sốt và xuất hiện bước giá khủng khiếp (gần 10%) chỉ trong vòng 1 đêm. Ở Việt Nam sáng ngủ dậy người ta đã thấy vàng tăng gần 1,3 triệu đồng/1 lượng. Ai dám bảo thị trường tài chính của ta không ảnh hưởng bởi thị trường quốc tế. Chỉ yếu tố tâm lý thôi mà sáng nay 18/09, gần như các mã chứng khoán giảm đồng loạt, sàn chứng khoán ngập một sắc đỏ. Chúng ta tin vào cái gì bây giờ?

 
   
     
  nguyenkhoa (18/09/2008 03:05 PM) Có ích: 2/3    
 
Buổi sáng ngày 16/09, vừa mở máy tính đã thấy sếp forward cho bản tin thị trường của LB với message: "ladies and gentlemen, surely one of the last few emails from lehman..........for your historical record keeping!" Buổi chiều cùng ngày, một anh trong công ty forward cho email của anh Huy. Đầy cảm xúc!!! Một cái tên lịch sử đã lùi vào quá khứ.

Trở lại với ý kiến của Vinafins trong trường hợp này mình cũng đồng tình: "too big to fail". Nhưng theo một cách nhìn khác. Với LB ở 1 tuần trước (và nhiều định chế tài chính khác đã và đang trên bờ vực thẳm) có thể nói là một mớ bòng bong (ý kiến cá nhân). Trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay, có lẽ không mấy ai mặn mà với những lộn xộn này của LB (dù đã được chính phủ can thiệp ít nhiều), vì chính các tổ chức muốn mua LB cũng có khó khăn riêng của họ. Bằng chứng là những cuộc thương thảo với Barclay, BofA, KDB đều rơi vào bế tắc. Tuy nhiên, nếu "xẻ thịt" từng phần, mọi chuyện có vẻ dễ dàng hơn là việc phải tiếp quản cả một thân xác rã rời. Barclay đã nhanh tay thu gom bộ phận đầu tư và tư vấn M&A, cùng nhiều phần thịt ngon lành khác (dù sao LB cũng là một thương hiệu lẫy lừng của làng tài chính thế giới). Và đấy chính là cái khắc nghiệt trong kinh doanh: "Tôi chỉ cần thịt gà, không cần xương gà" (tự chế). Nếu là bạn thì bạn sẽ chọn cái nào. Không khó để đoán là chẳng ai muôn mang khúc xương về nhà để tốn củi lửa mà hầm cho đến khi dùng được (nhất là trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng hiện nay). Dẫu sao đây chỉ là những phỏng đoán muốn chia xẻ cùng mọi người. Thực hư ra sao thì chỉ có người trong cuộc mới biết.
 
   
     
  Vuong (18/09/2008 02:59 PM) Có ích: 11/11    
 
© SAGA - Kiến giải của tôi, cũng trả lời luôn cho câu hỏi Asset.vn -  @Vinafins; MacQuangHuy (tác giả) và các bạn quan tâm tới kinh tế vĩ mô:

Tại sao không cứu? Alan Greenspan là người đầu tiên nói không cứu, và quả nhiên, không có vụ cứu chữa nào xảy ra. Tôi đã đọc những bài phân tích hầm bà lằng đủ cả trên mặt báo VN. Nói chung khá tù mù, thiếu căn cứ xác đáng, và không đưa ra được câu trả lời tường minh, phù hợp với trình độ và kinh nghiệm dày dạn của Alan Greenspan.

Câu trả lời chính xác nhất (có thể chưa đầy đủ, nhưng không sai) là như sau. Trước tiên, chính phủ bị ràng buộc ngân sách bởi cái gọi là Government Budget Constraint. Phần cơ bản của nguồn thu là Thuế. Phần đáp ứng bội chi là Trái phiếu. Khi bội chi liên tục phá các ngưỡng an toàn, Trái phiếu sẽ đảm đương nhiệm vụ bù đắp phần hụt, và để gánh nặng đó cho Thuế trong tương lai. Trái phiếu và Thuế là hai câu chuyện luôn gây áp lực cho việc cân bằng GBC.

Việc bán được trái phiếu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Khi bán trái phiếu, CP Hoa Kỳ xem như tương đương với phát hành nợ cho khu vực tư nhân, và cả người dân. Khả năng bù đắp các thâm hụt phụ thuộc vào sự sẵn sàng của người dân, hệ thống tài chính tư nhân chấp nhận ôm giữ trái phiếu CP.

Alan Greenspan đứng trên quan điểm này. Ông cho rằng, nếu cứu Lehman với số tiền khổng lồ, thì một hiệu ứng kép xảy ra. Thứ nhất, một phần tiền thuế của dân sẽ được sử dụng để cứu một hãng for-profits, một cá mập tài chính. Điều này không có căn cứ kinh tế bền vững (những hệ thống như thế có thể quy đổi tương đương sang các Ponzi game, sụp đổ trong ngắn hạn). Thậm chí, kích thích các trò chơi rủi ro. Điều này, một số báo có trích nguồn Tây nói (AP, DJ, AFP...), nhưng rất tiếc, đây chỉ là lý do phụ.

Lý do quan trọng hơn là hiệu ứng thứ hai, liên quan tới cơ cấu lớn kinh tế-chính trị. Đó là, một khi sử dụng ngân khoản lớn cứu Lehman, CP Hoa Kỳ làm hai lần cùng một việc (trước đó là Bears Stearns) và điều đó chưa chứng minh hiệu quả, đồng thời sinh cái gọi là Debt Displacement, giống hệt như một công ty khi mức nợ tới hạn.

Ở ngưỡng này, với những lần tiên tục phát hành các khoản lớn từng đợt 30 tỷ USD, CP Hoa Kỳ đang tiến tới trạng thái Debt Displacement, và ở ngưỡng bùng nổ đó, mỗi khoản thu mới sẽ phải tương đương với một khoản chi ra. Như thế, Net Inflow tài chính chính phủ luôn bằng không: . Nghĩa là chả được cái tích sự gì, mà áp lực thuế thì vẫn cao trong tương lai.

Có cách gì giải quyết? Đó là động viên lòng yêu nước, và tinh thần chịu khổ, chấp nhận đồng tiền áp lực mất giá mà mua trái phiếu. Thế nhưng, mỗi lần động viên, lại tiêu tốn mất một ít "độ tin cậy" của chính sách tài chính chính phủ Hoa Kỳ. (Cái gì cũng có giá của nó).

Điều kiện cần cho một nền kinh tế giữ được cân bằng trong dài hạn là định lý về tính tương đương Ricardian, ở đó các hiệu ứng tương đương của tác động thuế và nợ chính phủ phải bù trừ lẫn nhau. Trong bối cảnh khủng hoảng này, không ai dám chắc.

Như vậy, con bài kinh tế chính trị rất rõ, nhất là khi cuộc bầu cử đến gần. Nói cách khác, CP Hoa Kỳ không cứu Lehman, chính là nó đang cứu chính nó trước khủng hoảng ràng buộc ngân sách.

Từ góc độ này mới thấy việc cứu AIG được tiến hành khẩn trương thế nào. Lý thuyết kinh tế hiện đại cho rằng (xem Free to Choose của cố giáo sư Milton Friedman) CP Hoa Kỳ sẽ làm việc gì mà không cạnh tranh với khu vực tư nhân, hoặc tạo ra những hàng hóa có giá rẻ hơn để tạo sự công bằng cho cư dân, ở mức tiêu dùng hàng hóa dịch vụ cơ bản (cơ bản thôi nhé, chứ không phải là để mua Rolls-Royce giá rẻ).

Như thế, việc cứu AIG là có tác động kép tới giảm chi phí bảo hiểm cho một bộ phận rất lớn xã hội, và tránh việc tái lập hệ thống mới đảm bảo an sinh còn đắt hơn cả việc cứu AIG. Nếu việc tái lập đắt hơn, chi phí chia đầu người cho người dân sẽ tăng lên, và làm cho CP Hoa Kỳ không đáp ứng được chức năng quan trọng nhất của nó.

Đó là chưa kể đến từ sau Thế chiến I, chức năng CP Anh và Hoa Kỳ ngày càng chuyển sang "lấy của nhóm người này, phân phối lại cho nhóm người khác" nhằm mở rộng tầng lớp trung lưu XH, theo lý thuyết Keynes sau này cổ vũ (can thiệp mạnh, và tác động tích cực tổng thể). Lý thuyết của Keynes đã có nhiều phần sai, ai cũng biết. Nhưng ảnh hưởng kinh tế chính trị của nó thì vẫn còn nguyên qua nhiều đời kinh tế gia và chính trị gia Hoa Kỳ. Trong bối cảnh này, việc lấy và chia từ hệ thống bảo hiểm (có vai trò quan trong gấp nhiều lần ở Mỹ và Âu châu, so với Á châu) có thể được thực hiện dễ dàng nhất. Và như thế, sứ mệnh cứu chữa AIG của CP Hoa Kỳ có màu sắc chính trị rõ nhất trước bầu cử, khi các con bài đang tung ra, và CP Gerge W. Bush đang bị chỉ trích điều hành gây khủng hoảng (tôi cam đoan là không phải tại vì ông Bush, một nạn nhân của các chu kỳ kinh tế dài hơn 10 năm, xem Chu kỳ kinh doanh của Thuật ngữ Saga).

Cuộc khủng hoảng mà Fins hỏi, tôi xin trả lời vắn tắt: Lý thuyết kinh tế nào để vận hành chính phủ và tài chính quốc gia sau mô hình New Keynesian.

Đây là thách thức cực lớn, và người ta đang tìm đến cái gọi là Microfoundations of Macro Theory. Điều này loài người bỏ quên khá lâu, tới gần nửa thế kỷ, nay phải lao đầu trở lại. Cuối cùng, các chính sách vĩ mô sẽ bị tác động, phải phù hợp và đảm bảo quyền lợi của các giao dịch vi mô, ở đó, hàng tỷ con người đang sinh sống, vận hành, tiêu dùng, tiết kiệm, đầu tư và cả... đầu cơ.

Những luận điểm này chứng minh bằng toán học khá dễ dàng, nhưng điều đó là không thể trên Saga, mong các bạn tạm chấp nhận ở dạng text.

Còn rất nhiều vấn đề liên quan đều có thể giúp trả lời ủng hộ quyết định này như lãi suất, khả năng tiền tệ hóa các khoản nợ chính phủ, tỉ lệ an toàn của debt-GDP Hoa Kỳ, áp lực vốn quốc tế, v.v.. và v.v.. Nhưng quả thật, không thể đủ chỗ tham vấn với các bạn được.

 
   
     
  Vinafins (18/09/2008 02:27 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Khủng hoảng loại gì? -  Dr.Vương@ Trong một bài trao đổi gần đây về tỷ giá, em có đề cập đến vấn đề là chúng ta đang đứng trước một cuộc khủng hoảng chưa có trong quá khứ, em đã mạnh dạn gọi là dạng khủng hoảng thế hệ thư 4. Chắc là các giáo sư hàng đầu của các trường đang đău đầu để nghiên cứu và mô phỏng dạng khủng hoảng này nhỉ.
 
   
     
  Vinafins (18/09/2008 02:00 PM) Có ích: 2/4    
 
© SAGA - Tại sao FED lại không ra tay cứu Lehman Brothers -  Bên trang asset.vn có một bạn đặt câu hỏi "Tại sao FED không ra tay cứu giúp LM như đã làm với các tập đoàn khác".

Câu trả lời thực sự đơn giản, FED có thể cứu được một LM nhưng không thể cứu được nhiều Ngân hàng đầu tư như LM một lúc. Chính vì nhìn thấy khả năng các Tập đoàn đầu tư khác cũng đang trong nguy ngập nên FED đã buông xuôi đối với LM. Và đêm qua đã chứng minh điều đó khi Morgan Stanley, Goldman Sachs cũng đã được đặt trong tình trạng báo động.

Thế thì một câu hỏi lại đặt ra "Tại sao FED không cứu LM mà lại cứu AIG". Câu trả lời cũng thật đơn giản. Vì AIG có khoản tài sản lớn hơn rất nhiều so với LM, nhưng quan trọng hơn hết AIG là một thể chế bảo hiểm, là căn cứ cuối cùng của ổn định xã hội. Nếu không cứu AIG thì sẽ tạo ra những phản ứng dây chuyển làm xã hội hỗn loạn. Vai trò của AIG trên thị trường tài chính cũng giống như Fannie Mae trên thị trường BĐS.

Điều mà chúng ta hoang mang nhất khi sự sụp đổ của LM sảy ra đó là với hàng trăm năm kinh nghiệm, hàng chục con người có bộ óc ưu việt... đã sống qua nhiều cuộc khủng hoảng, tại sao lại vẫn sụp đổ. Điều này chỉ chứng tỏ rằng quy luật sinh tồn là vĩnh cửu. Chẳng có gì là sống được mãi. Chính những kinh nghiệm và thành tích của LM đã tích luỹ trong 158 năm làm cho ngân hàng chủ quan ngủ quên trên lý thuyết "Too big to fail".

Lý thuyết Too big to fail cũng đã trở nên quá lạc hâu trong bối cảnh thị trường hiện nay. Có lẽ một lý thuyết mới cần được đề cập tới đó là "thuyền lớn sóng lớn", các tổ chức càng lớn thì sự thương tổn càng nhiều. Lấy một ví dụ mà chúng ta đã biết chỉ một sự kiện rất nhỏ về thương hiệu sữa Nutifood cũng đã dẫn đến sự chao đảo của doanh nghiệp này. Chỉ cần một con ốc trong bộ máy trục trặc là cả một cỗ máy tinh vi, đắt tiền có thể trở thành đống sắt vụn.

Việt Nam đang được học rất nhiều mà không phải trả học phí là mấy!

 
   
     
  Casey (18/09/2008 12:44 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Nhiều thắc mắc quá! -  Cảm ơn những điều mà anh Huy đã chia sẻ với mọi người.

Vẫn đang là sinh viên năm thứ hai kinh tế, chưa có được cái nhìn phân tích sâu sắc về vấn đề tài chính, nên khi nghe thấy thông tin Lehman Brothers phá sản, một thắc mắc xuất hiện ngay đó là: Sao thế nhỉ? Một gã khổng lồ trên thị trường tài chính về cả tuổi đời và nội lực, sao lại dễ dàng chấm dứt sự nghiệp?

Nhưng khi đọc một số bài phân tích của các professionals thì câu hỏi trên dần được giải đáp ,mà có thể được hiểu chung vào câu "Too Big to Fail"

Tuy nhiên, em thấy không thực sự bị thuyết phục với cái cách giải thích đó. Hơn nữa, đằng sau sự ra đi của một ngân hàng đầu tư lớn này là bao nhiêu vấn đề hệ luỵ cần giải quyết?

 
   
     
  letramanh (18/09/2008 09:04 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Lehman brothers bị khủng bố! -  Lehman brother sụp đổ như một tòa nhà bị khủng bố đánh sập. Thật sự bất ngờ và gây cho không ít người cảm giác bàng hoàng, miên man và nghi ngờ tất cả. Sáng nay trên đường đi làm khi sắp đến tòa nhà mình đang làm, mình ngước nhìn lên và nghĩ không biết nó sẽ phá sản vào lúc nào? Bi quan quá phải không? đúng vậy? Mấy hôm nay mình suy nghĩ rất nhiều về mọi chuyện, về công việc, về gia đình, và về thế giới này.
 
   
     
  thaiha (17/09/2008 07:57 PM) Có ích: 2/2    
 
Em chỉ là một sinh viên ngành tài chính, nhưng quả thật, em đang cảm thấy rất lo sợ, không thể hiểu điều gì đang diễn ra, một thế giới tài chính ngân hàng nhộn nhịp, sôi động bỗng trở nên u ám. Cảm ơn anh về những tâm sự, cảm xúc và những sự kiện rất thật!
 
   
     
  Vinafins (17/09/2008 07:09 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Xem người mà ngẫm đến ta -  Câu chuyện của anh Mac thật như thật vậy. Fin cũng hình dung ra tình cảnh này và cũng đang chuẩn bị cho mình một kịch bản hậu sự nó êm đềm hơn. Nhưng nói thực, cũng giống mấy lãnh đạo ở Công ty Fin theo giáo phái "Vô vi", cái gì đến nó sẽ đến thôi, nên cũng chẳng lo lắng gì nhiều. What will be will be. Nên lúc nào cũng cảm thấy vui vẻ, yêu đời.

Một ngày nào đó, ông chủ vỗ vai có nói "đến lượt chú rồi đấy", " không phải phiền chú đến cơ quan làm việc nữa" thì cũng thấy đó làm vui mà không thấy áy náy là mình đã đóng góp nhiều như thế, có những năm tháng hoành tráng như thế, tại sao mình lại phải ra đi như thế này.

Tại sao chúng ta lại bị cái 158 năm lừng lẫy trong quá khứ của Lehman nó chi phối tình cảm của mình thế. Mỗi một khắc thời gian qua đi mới là cái quan trọng. Ta phải sống cho khắc thời gian đó. Đó là "Vô vi" đấy. Thuyết này có một đại ca của Fin truyền thụ lại, may mà Fin cũng thụ giáo được ít nhiều, nên cuộc sống thấy thanh thản và tự tại lắm. Xin chia sẻ ít nhiều.

 
   
     
  TranTriDung (17/09/2008 05:10 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Cuộc sống là như thế -  Cám ơn tác giả đã làm một việc rất ý nghĩa là ghi lại sự kiện quan trọng trong lịch sử tài chính thế giới với đầy đủ cảm xúc của người trong cuộc, bức tranh toàn cảnh, thông số thị trường... Anh đã kết thúc bài viết "Cuộc sống là như thế!" Vậy đấy, niềm tin vào ngày mai tươi sáng là động lực để vượt qua khó khăn và tiến bước. Chẳng có lựa chọn nào khác đâu, bởi không ai quay lại ngày hôm qua để sống với quá khứ tươi đẹp được. Nỗ lực và những điều tốt đẹp ở phía trước. Còn có những tình huống tồi tệ hơn trong quá khứ.

Trường hợp các quốc gia phát triển, đặc biệt Hoa Kỳ cho thấy rõ kể từ thập niên 1980 rằng chứng khoán hóa giúp bắc cầu kết nối thị trường tài sản vay dài hạn thông qua các công cụ của thị trường vốn, có quy mô ngày càng tăng trên toàn thế giới.

Thời kỳ khủng hoảng 1933 cũng là kết cục của một quá trình đầu cơ, có sự đóng góp lớn của đầu cơ bất động sản do quá trình tăng trưởng nóng của dân số đô thị cũng như tài sản tích lũy của các công dân thành phố. Herbert Simpson (1933) cho biết sự chênh lệch đời sống đô thị-nông thôn ở Hoa Kỳ thời đó rất đáng kể, đẩy hàng triệu người trong cảnh suy thoái nông nghiệp tìm đến các thành phố, làm phình chúng ra đáng kể.

Giáo sư Fisher có nghiên cứu thời kỳ đó, và có thống kê mức độ đầu cơ như ở Cook County của Chicago. Năm 1928 có 151.000 lô nhà đất được nâng cấp sử dụng và 335.000 bị bỏ trống. Nếu để phát triển tự nhiên, thì phải tới 1960 số lô trống này mới sử dụng đến. Ở Niles Township, dân số có 9.000 nhưng có số lô bỏ trống là 190.000.

Thời kỳ đó, hệ thống cho vay bất động sản Hoa Kỳ đã hoạt đông và được giám sát kỹ. Bảo hiểm khoản vay cũng đã hoạt động. Tuy nhiên, do sự đầu cơ rất mạnh, hầu như toàn bộ nguồn tài chính các ngân hàng đều dồn vào lĩnh vực này, gây ra rủi ro rất nguy hiểm. Do đó, nền kinh tế phát triển tới giai đoạn sinh ra ngành S&L riêng phục vụ nhu cầu phát triển và xúc tiến thương mại bất động sản nhà ở, và thậm chí hình thành cả các liên minh rất nguy hiểm cho tài sản của người gửi tiền.

Cuối cùng tới thời kỳ 1929, các ngân hàng bị lèn chặt các khoản vay bất động sản. Không hẳn tất cả đều xấu, nhưng một tỷ trọng quá lớn bị phụ thuộc vào các vòng quay bất động sản, vào tiền ứng trước liên tục, giá tăng, và tốc độ tiêu thụ\ldots Chỉ cần một mắt xích đứt, chẳng hạn tốc độ tiêu thụ dừng lại hoặc giá không tăng nữa, ngân hàng thấy các bảng tổng kết tài sản chứa toàn ``tài sản đóng băng.''

Thực tế là bất động sản và chứng khoán liên quan bất động sản là nguyên nhân duy nhất gây ra sự phá sản của 4.800 ngân hàng trong giai đoạn 1931-1933. Với các cấu trúc chi tiêu, hàng trăm thành phố và chính quyền địa phương của Hoa Kỳ đã bị vỡ nợ mất khả năng chi trả vào năm 1933 cũng chỉ vì dự báo khả năng nguồn thu dựa chủ yếu vào hoạt động kinh doanh bất động sản, và giả định căn cứ vào lúc tăng trưởng trông có vẻ khả quan nhất.

Thời kỳ này, các ngân hàng khi gặp vấn đề phá sản với hàng đống tài sản đóng băng do vung quá vào bất động sản cũng thường đổ lỗi gán cho tình trạng: ``Đầu cơ quá mức.'' Thực ra theo tác giả Simpson (1933) là cách nói đánh trống lảng, và ngân hàng là người trong cuộc.

 
   
     
  Hungvymeo (17/09/2008 05:06 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Không biết nói gì hơn -  Em đã đọc bài này của anh Huy hai lần rồi. Mỗi lần đọc nó đều gây cho em những xúc động khó tả. Thế giới tài chính thật khắc nghiệt. Nó không chỉ là những con số, những tờ giấy, mà còn là cả những cảm xúc :-(
 
   
     
  maihoa (17/09/2008 03:26 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Công ty 14 tuổi với cái tên 158 tuổi -  Vào thập niên 1980, trong Lehman xảy ra mâu thuẫn nội bộ khá sâu sắc. Khi đó, Dick Fuld, người hiện là CEO của Lehman, còn là người đứng đầu bộ phận giao dịch trái phiếu. Còn bộ phận ngân hàng của Lehman do hai nhân vật có tên Steve Schwarzman và Pete Peterson đứng đầu.

Ở thời điểm đó, Fuld là người cực kỳ thận trọng. Bộ phận ngân hàng chủ trương sử dụng nguồn vốn của chính Lehman để thực hiện các vụ làm ăn có tính rủi ro cao, nhưng Fuld đã kiên quyết phản đối ý tưởng này.

Sau đó, do suy yếu vì mâu thuẫn nội bộ, Lehman Brothers bị bán lại cho hãng thẻ tín dụng American Express vào năm 1984. Fuld tiếp tục ở lại trong Lehman, còn Schwarzman and Peterson ra đi để thành lập quỹ đầu tư Blackstone và trở thành hai tỷ phú.

Vào năm 1994, American Express từ bỏ chiến lược “siêu thị tài chính” của mình. Kết quả, một công ty nhỏ, thiếu vốn tách ra từ tập đoàn này, với tên gọi ban đầu là Lehman Brothers. Đó là lý do tại sao, nhiều người vẫn nói rằng, Lehman không phải là một ngân hàng đầu tư 158 tuổi, mà chỉ là một công ty 14 tuổi với cái tên 158 tuổi.
 
   
     
  ckhanh (17/09/2008 03:26 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Cái chết để bắt đầu cho sự sống -  Chào anh! Hôm nay tôi cũng "dậy sóng trong lòng" (mượn từ bạn Nhuquynh) khi có ý kiến cho rằng đóng cửa CH Vinajuice của mình là "giết" một đứa con(!). Anh ơi, so với Lehman CH tôi bé lắm, nó chỉ mới...06 tháng tuổi thôi! Nhưng chúng ta hãy tự nhủ trong lòng" cái chết (này) là khởi đầu cho sự sống (khác). Biết đâu, sau một thời gian ấp ủ, các "Lehmanor" sẽ khởi nghiệp lại trên nhiều địa bàn khác giữa thế giới toàn cầu hóa hiện nay. Mến!
 
   
     
  QuangNam (17/09/2008 03:21 PM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Chuyện gì đang xảy ra -  LEH dù ở bên kia bờ đại dương, nhưng cảm giác lo lắng, ảm đạm bao trùm rất gần quanh ta. Cảm ơn tác giả chia sẻ một cảm giác thực của người đã và đang trải qua!
 
   
     
  Phuong (17/09/2008 03:08 PM) Có ích: 3/4    
 
© SAGA - Thật nhiều cảm xúc! -  Không biết nói gì lúc này. Mấy ngày qua tôi cũng cảm nhận thấy những thay đổi và xoay chuyển hoàn toàn khác biệt với mọi thứ lý thuyết, phản lại mọi niềm tin và đá văng đi mọi dự báo.

Những cỗ máy khổng lồ cũng có thể break down. Vậy những cỗ máy nho nhỏ xinh xinh ở Việt Nam sẽ ra sao, nhiều cảm xúc nhé. Xin cảm ơn anh Huy đã chia sẽ những dòng viết từ trong lòng này.
 
   
     
  Vuong (17/09/2008 02:36 PM) Có ích: 5/5    
 
© SAGA - "You" -- the One -  Tâm sự với tác giả. Tôi vừa nói chuyện với một bạn ở TP.HCM, có vẻ như biết tác giả và nói: "Bài viết này dám biến anh Huy thành nhân vật của tháng quá!" Tôi chắc là không ai vui với danh hiệu đó, tại hoàn cảnh này, trong không gian này, đang quay quay trong vòng xoáy này...

Mới hôm qua, tôi trao đổi email với Prof. Napier, bà hỏi tôi: "Hoàng, điều gì đang diễn ra với nước Mỹ vậy, theo ý kiến cá nhân..." Thú thực, trả lời khó lắm thay. Cuối thư, bà giáo sư nhiều tuổi không quên đề một dòng, mà trước nay, tôi chưa bao giờ có hân hạnh nhìn thấy: "Một công dân nghèo Hoa Kỳ."

Cách đây 2 giờ đồng hồ, lúc nói chuyện với Dr. Nguyễn Ngọc Anh (Dr.No của Saga đấy), người có những say mê nghiên cứu trong số những người tầm tuổi chúng tôi, Ngọc Anh tâm tư: "Mô hình đâu rồi? Lý thuyết đâu rồi? Phương pháp đâu rồi? Cái gì đang xảy ra? Sao thực tế khác xa những cân nhắc lý thuyết thế?"

Cuối cùng, chúng ta sống vì chúng ta. Cỗ máy lâu đời như Lehman Bros khi văng ra nào bánh răng, nào xích, nào vít... Thật là một bức tranh awfully messy, tưởng tượng ra như cảnh chiếc máy bay rớt với những mảnh vụn có thể văng xa hàng ki-lô-mét vậy.

Tôi thật sự bị tác động tâm lý sau khi đọc bài viết này. Hi vọng lúc tỉnh táo sẽ tiếp tục bàn về những nguyên lý nào đang sắp xếp lại trật tự tài chính thế giới. Forward-looking thay vì chỉ có một nỗi buồn ngự trị...

 
   
     
  MacQuangHuy (17/09/2008 02:20 PM) Có ích: 6/6    
 
© SAGA - Trong lúc tâm trạng thực sự rất mệt mỏi -  Rất cảm ơn những chia sẻ của các Saganors. Mình viết ra những dòng này trong lúc tâm trạng thật sự rất mệt mỏi. Bài gửi lên SAGA đã được chỉnh sửa một chút.

Cám ơn những dòng chia sẻ của mọi người!

 
   
     
  nguyennhuquynh (17/09/2008 02:20 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Sóng ở đáy lòng -  "Hôm nay là một ngày khá đặc biệt, và là một trong số ít ngày mình được trở về nhà sớm hơn thường lệ. Ngày công ty tuyên bố phá sản."

Câu chữ nghe sao bình thản nhưng sang câu thứ 2... "sao có tiếng sóng ở trong lòng".
 
   
     
  dangquangn (17/09/2008 02:14 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Cảm xúc -  Tôi cũng như tất cả những ai quan tâm đến thế giới này đều có những cảm xúc nhất định về cuộc ra đi của Lehman Bros, mặc dù trong chúng ta nhiều người chỉ mới nghe đến tên Lehman qua các bản tin tài chính ở đâu đó. Xin chia sẻ!
 
   
     
 
Thảo luận (5) Thành viên ưa thích (15)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  nguyenchauha (18/09/2008 05:40 PM)  
 
Xin cảm ơn tác giả, cảm ơn các bạn đã đặt câu hỏi và cảm ơn những câu trả lời công phu, ý nghĩa của các Saganors. Em cũng xin đặt câu hỏi ngay khi có thời gian.
 
   
     
  meominhon (17/09/2008 03:19 PM)  
 
© SAGA - Vô tư như em nhưng cũng phải giật mình! -  Dù là một người khá là vô tư, nhưng bài viết của anh thực sự làm em bị tác động mạnh! Em chỉ thật sự "thấm" được một phần nào đó tâm trạng của những người đang vất vả ngày đêm chống chọi với cuộc khủng hoảng này sau khi đọc được bài viết này của anh. Cảm ơn anh MacQuangHuy nhiều.
 
   
     
  crab06 (17/09/2008 01:53 PM)  
 
Một cây đại thụ 158 tuổi mà cũng không thể chống đỡ nổi "cơn bão" tài chính này! Sức công phá của nó thật là kinh khủng! Mình thật sự shock khi nghe tin và đọc những dòng tâm sự này của anh MacQuangHuy.
 
   
     
  Bocau (17/09/2008 01:51 PM)  
 
© SAGA - Xúc động -  Thật xúc động! Cú ngã ngựa của người anh hùng.
 
   
     
  sagapedia (17/09/2008 01:30 PM)  
 
Hết lòng cảm ơn những dòng chia sẻ thời khắc rung động này của tác giả, người trong cuộc.
 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Ngành tài chính Việt Nam cần rút ra bài học gì từ Merrill Lynch
Câu chuyện đằng sau chiến dịch “Dove - Vẻ đẹp thực sự”
Thử dự đoán lạm phát đi về đâu từ nay đến cuối năm
PAvietnam bị tấn công: đơn vị quản lý website không thể chủ quan
03 sự kiện của ngày 24/7/2008
Quản lý rủi ro tài chính trong doanh nghiệp: Cần quan tâm hơn nữa
Những cảnh báo từ sự kiện Fannie Mae và Freddie Mac
 
 
 
 

Đăng ký:124163 (Vàng: 15 - Bạc:11)

Thảo luận:36303

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:1811

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1299

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tâng 6, 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa – ĐT: (04) 39446509
Đà Nẵng: Tầng 6, 76 Bạch Đằng – ĐT: (0511) 2466926
TP HCM: VietGlobe Office Building. Số 1 Đặng Dung, Quận I – ĐT: (08) 54041388
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.