Tìm kiếm  
 
Bạn đang ở :  Trang chủ » Kiến thức KD » Nghiên cứu tình huống

Tin Tức Kinh Tế - Tài Chính

Saga-Việc Làm

THẾ GIỚI KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Chiến lược cạnh tranh theo phân khúc tiêu dùng của PepsiCo.
Nói trước đám đông
Quy trình niêm yết chứng khoán
Nghệ thuật ăn mày (khác chi nghệ thuật kinh doanh?)
Lợi thế cạnh tranh chỉ có nhờ môi trường kinh doanh tốt
Khách hàng có phải lúc nào cũng là thượng đế ?
Thị trường chứng khoán Việt Nam, liệu có sụp đổ?
Tự sự của một người khởi nghiệp thất bại
Nghiên cứu một vụ tranh chấp trong ngoại thương
Sự thay đổi phương thức quản lý trong nền kinh tế tri thức
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Nghệ thuật ăn mày (khác chi nghệ thuật kinh doanh?)  
  Nói trước đám đông  
  Chiến lược cạnh tranh theo phân khúc tiêu dùng của PepsiCo.  
  Thị trường chứng khoán Việt Nam, liệu có sụp đổ?  
  Này, ăn lắm thế là tôi cắt... phở đấy!  
  Nghiên cứu của SAGA trên EconPapers "The financial storms in Vietnam’s transition economy: A reasoning on the 1991-2008 period"  
  Lời giải cho chiếc nón bảo hiểm  
  Tự sự của một người khởi nghiệp thất bại  
  Khách hàng có phải lúc nào cũng là thượng đế ?  
  Câu chuyện "Gà đại bàng" - Đừng bao giờ dừng tìm kiếm  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: NguyenTriDat  --   07/04/2007 02:54 PM    

Tự sự của một người khởi nghiệp thất bại

( Bình chọn: 13   --  Thảo luận: 17 --  Số lần đọc: 22319)

Chẳng mấy ai đủ can đảm kể lại câu chuyện khởi nghiệp thất bại của chính mình, nhưng tác giả của bài báo dưới đây đã làm được điều đó. Sau lần thử thay đổi thời vận không thành, anh đã quay lại công việc cũ, mỗi ngày tám tiếng ở văn phòng và viết bài này cho mục Khởi nghiệp của TBKTSG, mong mang lại chút kinh nghiệm cho những ai sắp bước vào kinh doanh...

26.jpgHồi đó, đang từ một viên chức bình thường, tôi đột ngột quyết định chuyển sang làm kinh doanh. Tôi chọn hướng mở quán ăn vì đã nhiều lần… đi ăn quán, đã phần nào hình dung được công việc kinh doanh. Và quan trọng hơn nữa là tôi tự tin vì mình cũng biết chút ít về nghề bếp. Người thân can ngăn “chớ thấy người ăn khoai vác mai đi đào”, nhưng tôi bỏ ngoài tai.

TỪ QUYẾT ĐOÁN ĐẾN… GÀN

Trong kinh doanh rất cần phải cố chấp, tôi nghĩ thế. Cố chấp, trong một chừng mực nào đó, là quyết đoán, bản lĩnh, dám nghĩ dám làm.

Công việc đầu tiên của tôi là tìm thuê mặt bằng. Việc này tôi không có kinh nghiệm nhưng vẫn quyết làm một mình, bởi không muốn tiếp tục nghe những lời can ngăn. Đọc báo thấy đăng “nhà cho thuê nguyên căn, sân để được xe tải, giá thuê vừa phải, hẻm xe hơi vào được…”, tôi liên hệ ngay với chủ nhà. Xem xong căn nhà cảm thấy vừa ý, tôi quyết định đặt cọc, làm hợp đồng… ngay trong ngày.

Tôi sợ nếu không quyết định sớm sẽ có người khác đến thuê, quên việc phải thương lượng giá. Mẹ tôi biết chuyện cứ cằn nhằn suốt, bởi khi bà đi hỏi chuyện mấy ông xe ôm đầu hẻm và dò la người dân sống gần đó thì hiểu ra tôi đã thuê hớ giá khá nhiều. Lúc này thì đành chịu, tôi đã ký hợp đồng, đã đặt cọc ba tháng, và đóng trước một tháng tiền nhà. Sau đó tôi còn phát hiện ra một số điều kiện về mặt bằng chỉ có trên… mục rao vặt. Chẳng hạn, “hẻm xe hơi vào được” nhưng lại không ra được, vì đầu con hẻm rộng tới 12 mét nhưng vào đến căn nhà tôi thuê thì chỉ còn 4 mét! “Sân để được xe tải” có nghĩa là sân không có mái che, giữa trưa trời nắng mới thật là khủng khiếp. Tiếc là lúc xem nhà và khi ký hợp đồng tôi lại đi vào buổi chiều tối nên cứ thấy mát rượi!

Ngày khai trương, quán phở rất đông khách. Tôi đắc ý cho là mình quyết định đúng mà không để ý đến một điều là lần đầu tiên ở khu vực này xuất hiện một quán phở. Người ta đến ăn vì tò mò chứ chưa hẳn vì nhu cầu. Sau vài ngày đông vui, khách đến quán cứ thưa thớt dần. Tôi lại phải động não tìm nguyên nhân thất bại. Đây là một khu dân cư đông đúc, nhưng hầu hết đều là viên chức nên sống khá khép kín. Sáng họ vội đi làm nên không kịp ăn, chiều về ăn cơm tối với gia đình. Rốt cuộc khách hàng chính của quán tôi ở con hẻm chỉ là mấy ông bà nghỉ hưu. Nhưng khổ nỗi họ lại sợ cao huyết áp nên chẳng mấy ai đụng đến phở. Vậy là  tôi đành trông chờ vào khách vãng lai.

Con hẻm mà tôi mở quán ăn thông sang nhiều hẻm và đường lớn khác nên suốt ngày tấp nập người qua lại. Tôi thấy đây là ưu điểm và bỏ qua lời cảnh báo từ người thân rằng “đây là con đường chết, người qua lại tuy tấp nập nhưng đó là vì công việc, vì… tránh kẹt xe, chứ không phải để tìm một điểm ăn uống”. Hơn nữa, như nhiều người phân tích, quán của tôi chẳng có gì hấp dẫn để thu hút khách vãng lai. Quán không có bảng hiệu, chỉ có mỗi hộp đèn gắn tít trên trời. Thêm nữa, hộp đèn chỉ mở vào buổi tối, còn ban ngày khách đi từ xa chỉ thấy mỗi tên quán (là tên tôi!) còn quán bán gì thì không rõ, vì chữ “phở” tôi để quá nhỏ.

Kinh doanh phở ế ẩm, tôi đột ngột chuyển sang bán cơm, vì nghĩ món này “thiết thực” hơn. Một lần nữa quyết định quá nôn nóng của tôi đã gây họa. Có khách vào quán gọi phở đã phải sượng sùng quay ra, vì tôi bán cơm mà vẫn treo hộp đèn quán phở! Thậm chí, chiếc xe phở còn được tôi “cải tiến” thành tủ kiếng bày thức ăn bán với cơm! Nhưng điều đó cũng chưa “nghiêm trọng” bằng việc tôi quyết định quay trở lại bán phở lần nữa. Do bán cơm không đắt khách như mong muốn, và lại có nhiều khách gợi ý tôi nên bán phở trở lại. Lúc này không ai còn hiểu nổi quán tôi thực sự bán gì!

Vì cố chấp, tôi đã bằng mọi cách quyết phải đạt được thành công. Cũng vì cố chấp, tôi cứ sợ mọi người cười chê thất bại của mình. Chính những suy nghĩ này đã dẫn đến một đường lối kinh doanh không nhất quán, làm tôi ngày càng lún sâu vào thất bại.

“SÁNG TẠO” QUÁ MỨC

Sau một thời gian loay hoay từ “phở” sang “cơm”, hết “cơm” đến “phở”, tôi chuyển sang bán nước uống. Nếu như ở hàng ăn đòi hỏi phải nghiêm ngặt trong công thức chế biến, thì với thức uống tôi lại thấy hợp với đầu óc “sáng tạo phong phú” của mình.

Lần này rút kinh nghiệm chuyện làm bảng hiệu lúc bán phở quá mờ nhạt, tôi cho làm lại hộp đèn, vẽ lại bảng hiệu với cái tên… rất Tây: “Hi there, buddies!”. Sợ cái tên này nghe lai căng quá nên trong tờ rơi đi phát ở trường học, tôi đã cẩn thận chuyển ngữ sang tiếng Việt, nghe thật… kêu: “Chào nhé, bạn mình ơi!”.

Rồi tôi bắt tay vào nghiên cứu công thức pha chế các món uống. Tôi “sáng tạo” bằng cách thêm vị này, bớt vị nọ. Vì quá “sáng tạo”, tôi đã tạo ra một thực đơn dài dằng dặc hàng mấy chục món giải khát, chưa kể cũng ngần ấy món trái cây và sinh tố. Tên gọi các món lại được đặt quá bay bổng, đến nỗi khách không thể hình dung mình sắp được “thưởng thức” món gì với những cái tên như “Hây hây má hồng”, “Mắt ai mãi tìm”, “No 4 go”… Cũng vì tôi tạo ra quá nhiều công thức nên lúc pha chế cho khách tôi không thể nào nhớ xuể. Vậy là vừa pha chế tôi phải vừa… cầm giấy ghi công thức nhẩm đọc. Việc này đôi khi cũng dẫn đến nhầm lẫn trong pha chế khi quán đông khách.

Tôi đã cố hết sức nhưng vẫn không thành, chỉ còn biết rút ra bài  học cho chính mình:

  • Kinh doanh rất cần sáng tạo nhưng không phải là phi thực tế.
  • Và điều quan trọng hơn là không thể chủ quan khinh suất.

Tôi vốn thích yên tĩnh nên khi kinh doanh đã chọn hẻm để mở quán. Ngoài lý do đó, tôi còn bị thuyết phục bởi nhiều quán ăn dù mở trong hẻm mà vẫn rất  thành công. Nhưng tôi lại quên rằng những quán thành công đó rất khác biệt so với tôi. Đó là những quán chuyên bán đặc sản vùng miền, quán cà phê vườn lãng mạn… Chứ bán hàng ăn uống bình thường như tôi mà tìm nơi tịnh vắng thì chỉ có thất bại. Lẽ ra tôi phải biết vận dụng câu “buôn có bạn, bán có phường” khi chọn địa điểm mở quán.

Tôi cố cầm cự hơn một năm thì đành đóng cửa. Tôi chạnh nghĩ mình không có khiếu kinh doanh! Đi ăn quán thường xuyên, làm bếp thuần thục chưa hẳn đã có thể kinh doanh quán ăn giỏi!

Thời báo kinh tế SG

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 52/ 13 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 15)
  huyngo_neu (16/02/2012 12:55 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - lê huy ngọ -  cái sai lầm lớn nhất của bạn đó là kinh doanh định hướng theo nhà sản suất ,bạn chỉ quan tâm và thực hiện cái bạn nghĩ chứ không quan tâm đến nhu cầu,thị hiếu của khách hàng.Sản phẩm của bạn chỉ dược gọi là khác biệt ,chất lương ,sáng tạo khi và chỉ khi khách hàng chấp nhận.Và còn rất nhiều sai lầm khác nữa.Dù sao cũng đã cảm ơn tác giả,đây cũng là 1 bài học để chúng tôi rút ra kinh nghiệm,chúc tác giả thành công.
 
 
File gắn kèm:lê huy ngọ
 
     
  huyngo_neu (16/02/2012 12:52 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - sai lầm -  cái sai lầm lớn nhất của bạn đó là kinh doanh định hướng theo nhà sản suất ,bạn chỉ quan tâm và thực hiện cái bạn nghĩ chứ không quan tâm đến nhu cầu,thị hiếu của khách hàng.Sản phẩm của bạn chỉ dược gọi là khác biệt ,chất lương ,sáng tạo khi và chỉ khi khách hàng chấp nhận.Và còn rất nhiều sai lầm khác nữa.Dù sao cũng đã cảm ơn tác giả,đây cũng là 1 bài học để chúng tôi rút ra kinh nghiệm,chúc tác giả thành công.
 
   
     
  khongthudao (03/08/2011 11:07 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - MB rất quan trọng -  Tôi cũng đang kd trà sữa take a way, công việc cũng tốt nhưng "Mặt Bằng" không tốt vì vậy dù có khách nhưng không đông như mong muốn. Quả thật khi kd thì việc chọn mb rất quan trọng, không thể xem thường được.
 
   
     
  phatbibikute (21/02/2011 08:44 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - học tập từ thất bại -  Cảm ơn ban Dat đã gửi bài viết này, tuy bài viết có hơi "ảo" chút và mình thấy cậu vẫn chưa đủ nghiêm túc trong dự án này. nhưng mình thực sự thích bài viết của bạn, mình thấy mình học được nhiều hơn từ những thất bại hơn là học từ những thành công. tuy là có hơi đau sau mỗi cú té, nhưng nếu có thể đứng lên từ những thất bại thì mình tin chúng ta sẽ thành công và một điều nữa nó không đến sớm như bạn nghĩ đâu, cần phải kiên nhẫn! " thất bại sẽ virut của kẻ thất bại nhưng là vacxin của người thành công " of me.
 
   
     
  huypv101 (14/01/2011 11:56 AM) Có ích: 0/0    
 
Cảm ơn bạn.Tuy thất bại nhưng bạn đã rút ra được nhiều bài học,tôi thật sự khâm phục bạn mạnh mẽ với quyết định của mình và chịu trách nhiệm về nó.
 
   
     
  vns_hl (23/11/2010 10:16 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Gửi bác! -  Thứ nhất, cám ơn bác đã gửi bài này, nó rất có ích cho mọi người khi quyết định khởi nghiệp.
Thứ hai, tuy cám ơn bác đã truyền lại kinh nghiệm cho mọi người nhưng em thật sự thấy những gì bác viết có phần "ảo" (như bác lshoangtran đã nói), và ý kiến của em cũng gần giống như bác ls...
Tuy nhiên, điều thứ ba mà em muốn nói: Không cần biết những lời bác nói thế nào, nhưng em thấy bác đã nhận ra sai lầm của mình, mà cũng đã rút ra được kinh nghiệm rối đấy chứ. Vậy tại sao lại từ bỏ "cuộc cách mạng Thay thời đổi vận" của mình?  Sao không học hỏi từ những sai lầm đó mà làm lại một cuộc cách mạng ấy thêm nữa? Dù bác đã "tạm thua", nhưng kiểu gì ngẫm lại bác cũng sẽ thấy những điều mình đã làm được và học hỏi được, bác cứ ngẫm mà xem
Em hi vọng việc quay lại đi làm thuê chỉ để bác học hỏi thêm và tích lũy vốn liếng, kinh nghiệm để lần sau thành công hơn!
"Nghèo là mãi mãi, phá sản chỉ là tạm thời"

 
   
     
  luthithuyvan (16/05/2010 10:06 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Tôi cũng từng kinh doanh như thế -  Chào mọi người! Hôm nay đọc bài viết này, tôi nhớ thời SV, tôi cũng đã từng kinh doanh như thế! Và sau khi thất bại tôi rút ra rất nhiều kinh nghiệm và tư tưởng của tôi cũng thay đổi. Ngày ấy, tôi và 2 người bạn nữa muốn kinh doanh và trong đầu luôn nghĩ đến một "màu hồng", chạy đi thuê cái mặt bằng (được cái ngay khu kinh doanh rất được) nhưng không chú ý vấn đề quán ngay ngã 3 đường (không tốt) và buổi chiều bị nắng chiếu vào ngay mặt tiền rất nóng. Mới đầu, chúng tôi bán món bún chả giò, hột vịt lộn (luộc, xào me...), gỏi cuốn! Nói chung là nhỏ bạn "đầu bếp" nấu ngon, bán rẻ nên đông khách nhưng lợi nhuận thì ít quá! 2 tháng trôi qua, việc học quá nhiều, làm quán ăn hết nổi nên chuyển qua cafe. Quán nhỏ, không có cây cảnh gì hết (chỉ được cái trang trí dễ thương - do nhóm bạn SV design), mở nhạc Trịnh, cafe có sách nên đèn sáng (sau nay biết là khách cafe không thích sáng), tiếp viên thì mặc đồ giản dị nên cũng chẳng ai thèm vào quán! Cuối cùng được 3 tháng thì lên đường! Vấn đề tôi muốn chia sẻ là Mặt bằng rất quan trọng, đừng bao giờ kinh doanh theo sự ảo tưởng và phải biết lắng nghe ý kiến của người khác để hoàn thiện mình.
 
   
     
  lshoangtran (25/09/2009 03:45 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Kinh doanh ảo -  Đoc bài viết tôi có cảm giác hình như những việc bạn viết ảo ảo thế nào đấy, ko thực tế chút nào. Xin lỗi vì đã nhận xét như vậy, nhưng những điều bạn nêu ra chỉ mang tính sáng tạo. Có thể tôi đang cần tìm một sự chia sẻ về thất bại để rút ra kinh nghiệm cho mình nhưng hình như bạn cũng như tôi chỉ biết mình thất bại nhưng chưa học được bài học của sự thất bại.
 
   
     
  DienMnA (16/07/2009 12:46 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Kinh doanh theo cảm giác đã đánh lừa chính mình -  Tôi thì không quan tâm đến nội dung của bài viết, nhưng tôi muốn nói đến ý của anh Đạt trong câu chuyện này. Đó là việc kinh doanh theo "trí tưởng tượng" sẽ giết chết bất cứ ai, dù người ấy thật sự có tài năng và tâm huyết, bởi vì cái "cảm giác" của mình, cái "nhận thức" của mình và cái "muốn" của mình đôi khi rất khác xa so với cái mà "thị trường thực sự cần", và trên hết cái "tôi" quá bé nhỏ so với cái "chúng ta" để có thể tự mình làm tất cả mọi việc. Trân trọng.
 
   
     
  hangkhin (11/05/2009 10:41 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Bài viết đơn giản -  Tôi thực ra cũng không có đầu óc kinh doanh nhưng tôi rất thích kinh doanh. Đọc bài viết này tôi cũng biết thực ra có rất nhiều điều người kinh doanh này gặp phải nhưng không thể nói ra được. Thực ra thì bài viết quá đơn giản, đơn giản hơn khi tôi nghĩ mình sẽ ra kinh doanh!

 
   
     
  hangmedia (09/03/2009 09:45 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Phải nhìn vào sự thật -  Cám ơn bài viết của anh, đúng là không phải ai cũng dám nhìn vào sự thật, mình đã thất bại trong kinh doanh, bởi cái gì, tại sao?
Theo tôi nếu chừng nào chưa nhìn thấy nguyên nhân của sự thất bại thì mãi mãi mình sẽ vẫn bị đi tiếp vào con đường đó.
 
   
     
  __nara__ (09/03/2009 05:07 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Cám ơn người đi trước -  Bản thân nhân vật tuy không phải là 1 người thành công trong công việc kinh doanh của mình, nhưng theo mình, việc anh ta dám thừa nhận những sự chưa hợp lý của mình  và tự rút ra được những lý do khiến mình không thành công và hơn thế nữa là anh ta đã đem sự từng trải đó của mình cho mọi người tham khảo - anh ấy đã là 1 người tuyệt vời lắm rồi đó!

Bản thân mình cũng đang ấp ủ cho mình dự án khởi nghiệp trong tương lai, xin cám ơn nhân vật trong bài viết này vì đã cho mình thêm 1 sự tham khảo kinh nghiệm từ 1 người đi trước mặc dù lĩnh vực kinh doanh của mình không giống anh ấy !

 
   
     
  Nhoc_Banana (18/10/2007 08:44 AM) Có ích: 1/1    
 

Cảm ơn vì bài viết rất thú vị, tôi đã cười rất vui khi đọc những tên các món mà bạn gọi là "sáng tạo quá mức" vì tôi thấy nó giống hệt hôm tôi ngồi ăn cơm và tự đặt tên cho mấy món ăn của mình và mọi người đã cười phá lên. Tôi thấy mình cũng là kẻ nhiều "sáng tạo," nhưng tôi thực sự muốn kinh doanh để mai này về già không hối hận.

 
   
     
  heocon174 (04/09/2007 11:10 AM) Có ích: 1/1    
 

Qua câu chuyện của hai bạn mình rút ra một bài học đã đọc trong sách: Khi kinh doanh đừng bao giờ tiếp xúc với những người không có khái niệm ấy. Họ có thể là người thân, bạn bè của mình á! Những cái bàn ra bàn vào của họ làm chúng ta thiếu sự tỉnh táo cần thiết.

Nhà mình cho mình 4 triệu để tập tành kinh doanh. Nhưng mới xài được 2 triệu thì đã bị bắt ở nhà! Báo hại bây giờ cứ nghía mấy cái tủ kiếng mà lòng nôn nóng dễ sợ! Nhưng ngẫm lại cũng có cái hay! Gần một tháng bị nhốt ở nhà, buồn tình lấy Rich Dad ra đọc, mình thấy có nhiều cái hay thật. Thấy mình sẽ mắc nhiều sai lầm chết người. Vậy càng thấm thía hơn câu mà Robert đã dạy: hãy đi tìm một người cha giàu để học hỏi.

Mình sẽ không bỏ cuộc và hy vọng anh ấy cũng vậy! Nghèo là mãi mãi, nhưng phá sản thì chỉ tạm thời!

 
   
     
  Victor (07/04/2007 03:40 PM) Có ích: 3/3    
 
Tôi thấy bài này khá hay, một số điểm có thể hư cấu và tác giả không mô tả hết nhưng tôi sẽ ghi vào sổ tay. Kinh nghiệm đọc được cũng hay, tôi cũng gặp nhiều người thât bại kiểu này.

Dưới đây tôi xin kể một câu chuyện khác:
Tôi có một anh bạn nối khố. Chung nhau cái quần đùi, đèo nhau xe đạp đi học, ăn cơm nhờ, đá bóng sân bùn và kéo nhau đi tán gái, cái gì cũng có nhau. Lên ĐH, tôi học kinh tế còn anh ta học kĩ thuật. Ít gặp nhau nhưng ấn tượng nhất khi có lần anh bạn tôi mời qua trường anh ta uống nước là việc hình như tôi đang đi cạnh một "đàn anh", phản ánh qua cái nhìn khép nép và cách mà mấy cậu đàn em chạy ra xin ý kiến. Nghĩ lại sinh viên cũng buồn cười.

Ra trường, bặt vô âm tin. Một ngày kia anh bạn lên tận nhà tôi, gõ cửa gọi bắt đi uống nước, mà lúc đó 10h đêm mới khổ. Anh ta kể lể là đã đợi tôi cả ngày ở sân, nhưng khổ, tôi đi làm thì đợi ở nhà tôi làm gì. Ngồi xuống ghế, anh ta hào hứng nói vừa mở một cửa hàng quần áo. Địa điểm là một khu dân cư "mới khai phá" - tức trước đây gần như là "quê". Anh ta nói nhiều lắm, dự định và kế hoạch, cả về mấy cậu bạn góp vốn, toàn mấy anh em hảo hớn một thời ở trường kia.

Cũng phải công nhận cậu bạn tôi là người năng động, chịu khó và biết làm. Sau 2 tháng tôi gặp lại, anh bạn tôi cười to lắm, kể về lãi, kể về hàng họ, về những chuyến đi lấy hàng, về những vận may và cách anh ta tổ chức cửa hàng - là tổ chức bởi anh ta vẫn là đại ca mà. Tôi cũng vui lây, có anh bạn thành công thì còn gì vui hơn nữa. Câu chuyện dài kỳ và nhiều đoạn, đã 1h sáng và tôi xin phép về với cái đầu hơi nhức vì rượu trắng. Tôi góp ý nhiều, và có nói với anh ta một điểm về khả năng xung đột lợi ích khi phải tính đến việc chia lãi bởi ban đầu họp tiền nhau hầu như chưa ai nghĩ, nhưng có lời rồi sẽ có nhiều suy nghĩ. Cái đó một người có kinh nghiệm có lẽ sẽ biết, nhưng với anh bạn tôi thì khá lạ và tôi vui khi thấy anh gật gù vẻ ghi nhận lắm.

Một tháng sau, vẫn tại quán nước, anh bạn tôi vẫn cười. Nhưng anh ta nói đã ko làm nữa. Lý do chính là vì điều tôi nói lần trước. Có lãi, người muốn chia, người muốn rút, người muốn làm tiếp, đập lại vốn - trong đó có bạn tôi. Rồi họ cãi vã, đỗ lỗi, bạn tôi có lỗi là ôm nhiều việc, cái gì cũng làm không cho ai biết cách làm. Khổ thế đấy.

Anh bạn tôi quyết định rút, ko cần tiền, bỏ hẳn (tôi quên không nói là nhà anh ta giàu gấp 10 lần nhà tôi, nhưng cừa hàng đó là lần đầu tiên anh ta dùng tiền nhà để làm ăn).

Thất bại, nhưng tôi thấy cũng tiếc. Cửa hàng vẫn tiềm năng, anh ta, ít nhất qua vài tháng, chứng minh khả năng và tố chất, nhưng lại ra dáng đàn anh bỏ lại tất cả cho đàn em. Có thể tôi chưa quen cuộc sống giang hồ. Lâu rồi không nghĩ lại nhưng tôi vẫn chưa giải thích được thất bại đó. Anh bạn tôi giờ đã cưới vợ, mở hai cửa hàng mỹ phẩm. Tôi vẫn độc thân, thích vỗ tay khi bạn mình thành công.
 
   
     
 
Thảo luận (2) Thành viên ưa thích (15)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  tuanhqc (17/03/2009 10:46 AM)  
 
© SAGA - Hic -  Tôi đọc thấy bài viết quá đơn giản, không có chiều sâu... các bạn nên nhìn công việc trên nhiều khía cạnh, bình tĩnh, tự tin và khôn khéo.
 
   
     
  mrcuong (16/03/2009 08:27 PM)  
 
Đọc bài viết tôi học được nhiều điều, vì tôi rất mong muốn được kinh doanh,.qua đây tôi tự thấy mình còn phải học hỏi nhiều hơn nữa. Cám ơn tác giả.tôi mong tác giả đừng nản chí hãy tiếp tục.vì mình đã học được nhiều điều khi thất bại.cố gắng lên tôi tin bạn sẽ thành công.
 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Wikipedia: Sự thất vọng lớn dần
Quan điểm của Herb Kelleher về văn hóa doanh nghiệp
Tại sao người giàu sống lâu hơn
Peter Druker: Kiến thức là nguồn lực quan trọng nhất
Trái phiếu Chính phủ: cơ sở lý thuyết, hiệu quả và thực tế Việt Nam áp dụng
8 sai lầm nên tránh trong kinh doanh
Thị trường chứng khoán Việt Nam, liệu có sụp đổ?
 
 
 
 

Đăng ký:216481 (Vàng: 21 - Bạc:11)

Thảo luận:42710

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:4963

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1494

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tầng 26 Xuân Thủy Tower, 173 Xuân Thủy, Q Cầu Giấy – ĐT: (04) 39446509
TP HCM: Lầu 5, 293 Điện Biên Phủ, P. 15, Q. Bình Thạnh - ĐT:(08) 54042168
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.