Tìm kiếm  
 
Lý thuyết quản trị Văn hóa kinh doanh Tổ chức Lãnh đạo Điều khiển Kế hoạch - Chiến lược
Lãnh đạo vs Quản lý | Khuyến khích và động lực | Nhóm làm việc | Giao tiếp - Đàm phán
Bạn đang ở :  Trang chủ » Kiến thức KD » Kỹ năng quản lý » Lãnh đạo » Giao tiếp - Đàm phán

Tin Tức Kinh Tế - Tài Chính

Saga-Việc Làm

THẾ GIỚI KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Tranh chấp thương mại: Trọng tài hay Tòa án
Bảy tính cách của người bán hàng vĩ đại
BÍ QUYẾT GIAO TIẾP CỦA ABRAHAM LINCOLN
Biểu đạt ý tưởng
Để trở thành sếp được nhân viên yêu mến
Lý Luận vừa là Một Môn Khoa Học và Môn Nghệ Thuật
Những thủ thuật trong đàm phán và triết lý của ông trùm bất động sản Donald Trump
Nghệ thuật thương thuyết: Tâm lý chiến
Tiềm thức và đàm phán kinh doanh
Xây dựng không khí đàm phán
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  BÍ QUYẾT GIAO TIẾP CỦA ABRAHAM LINCOLN  
  Tranh chấp thương mại: Trọng tài hay Tòa án  
  Biểu đạt ý tưởng  
  Tiềm thức và đàm phán kinh doanh  
  Ba phút cho bài phát biểu lôi cuốn  
  Những thủ thuật trong đàm phán và triết lý của ông trùm bất động sản Donald Trump  
  Nghệ thuật thương thuyết: Tâm lý chiến  
  Xây dựng không khí đàm phán  
  Để trở thành sếp được nhân viên yêu mến  
  Chuyển xung đột thành cơ hội hợp tác  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: Dr.Napier  --   01/09/2008 03:26 PM    

Biểu đạt ý tưởng

( Bình chọn: 6   --  Thảo luận: 3 --  Số lần đọc: 5349)

Thỉnh thoảng chúng ta không thể làm cho người khác hiểu được hoặc đồng ý với ý kiến của chúng ta - Tôi dám chắc điều đó với cương vị là một giảng viên đại học! Nhưng điều đó cũng thường xảy ra trong các cuộc họp kinh doanh, các cuộc gặp mặt đích thân giữa các cá nhân, khi nói chuyện điện thoại và trong hầu hết các tình huống tương tự. Vậy đâu là những yếu tố giúp chúng ta diễn đạt vấn đề một cách mạch lạc và lô-gíc?

Khi mọi người thực hiện công việc truyền thông kinh doanh, hoặc cố gắng để truyền tải thông tin cho nhau - thông tin tương tác thỉnh thoảng lại bị sai lệch rất nhiều.

Trong giới học thuật, có riêng một lĩnh vực được đặt tên là "Truyền đạt kiến thức." Đầu tiên, một người có thông tin rất quan trọng và muốn truyền đạt hoặc gửi đi thông tin . Để truyền tải thành công thông tin đó, cô ấy phải đạt được hoặc có được những đặc điểm nhất định.

Tiếp theo, phải có một ai đó là người nhận thông tin. Người này phải muốn loại thông tin như vậy và phải hiểu nó - đây hoàn toàn không phải là công việc dễ dàng.

Thứ ba, còn có các hệ thống truyền dẫn thông tin hoặc nói theo cách khác đó là cách mà con người dùng để truyền đi thông tin - giống như thư điện tử hoặc điện thoại hoặc các cuộc họp. Và thông tin cũng có thể được truyền đi thông qua nhiều người và qua nhiều nhiều cấp - quản trị viên cấp cao hoặc những nhân viên ở bậc thấp hơn có thể truyền đi những thông tin giống nhau.

Cuối cùng, đó là "tiếng ồn," giống như tiếng ồn phát ra từ những chiếc ôtô hay từ những người nói chuyện điện thoại... nhưng "tiếng ồn" còn được hiểu dưới dạng các vấn đề gặp phải của tổ chức, như khi mọi người không tin vào thông tin họ thấy hoặc họ điều chỉnh thông tin để phù hợp với khả năng nhận thức hay chủ quan của mình.

Người gửi đi thông tin cần gì?

Bạn có những thông tin mà theo bạn là quan trọng và cần phải truyền đến cho các nhân viên của mình. Bạn có khả năng hoàn thành công việc truyền đạt này không?

Để việc truyền đạt thông tin đạt được thành công, người gửi đi thông tin có ba nhiệm vụ. Thứ nhất, anh ta phải muốn gửi đi thông tin. Ví dụ, tôi có thể biết tất cả về các cơ sở dữ liệu, nhưng nếu tôi không muốn ai biết về các dữ liệu đó, thông tin sẽ chỉ nằm trong tay tôi và không ai khác khai thác được gì từ số cơ sở dữ liệu đó.

Thứ hai, người gửi phải có khả năng truyền đạt thông tin. Đã bao nhiêu lần bạn nhận được một bản ghi nhớ và bạn không hiểu gì về nó? Do ngôn ngữ bị cắt xén, lặp đi lặp lại hay đơn giản chỉ là cách diễn đạt khó hiểu.

Cuối cùng, người gửi thông tin phải nhạy cảm với những gì họ đang truyền đạt tới người khác. Khi tôi làm việc ở Việt Nam, tôi đã học rất nhanh một số dạng thông tin cụ thể rất nhạy cảm khi đề cập đến ở nơi công cộng - như chính trị, các vấn đề cá nhân, hoặc quảng cáo. Ý thức được những gì có thể gây tổn thương cho người nghe hoặc những vấn đề mà họ không sẵn sàng để nghe, do đó, là một việc có tính then chốt.

Người nhận thông tin cần gì?

Quá trình trao đổi thông tin - cần cả hai chiều đó là người gửi đi thông tin và người nhận thông tin. Vậy, người nhận thông tin cần phải có những trách nhiệm gì trong phương trình này?

speaker.gifTrong trao đổi thông tin, người nhận thông tin vô cùng quan trọng bởi vì nếu họ không hiểu được thông tin thì những kiến thức được truyền đạt cũng sẽ bị mất. Vì vậy, họ phải muốn có thông tin đó. Các bạn đều hiểu rõ điều này từ những đứa trẻ. Nếu chúng không muốn học lái xe, thì việc bạn cố dạy chúng cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Tương tự như vậy, để các nhân viên, nhà quản lý, lãnh đạo... ghi nhận thông tin, họ đều phải muốn có thông tin đó.

Thứ hai, mọi người cần có "khả năng lĩnh hội" để ghi nhận thông tin. Khả năng này bao gồm kiến thức đã có trước đó hoặc bối cảnh phù hợp để thông tin thực sự là có ý nghĩa. Ví dụ, khi lần đầu tiên tôi làm việc tại Việt Nam, thật vô nghĩa khi đề cập đến vấn đề thẻ tín dụng bởi vì người ta chẳng có tý khái niệm nào về thẻ tín dụng cả. Tất cả các giao dịch đều bằng tiền mặt bởi vì người dân không tin tưởng vào các ngân hàng.

Cuối cùng, người nhận thông tin phải có khả năng sử dụng những thông tin mà họ nhận được. Giống như việc học một ngôn ngữ vậy, nếu bạn không luyện tập và sử dụng nó thì bạn sẽ quyên hết.

Những phương tiện truyền dẫn thông tin.

Bạn có nhớ khi chơi trò điện thoại làm bằng những chiếc hộp đựng nước cam và sợi dây để nối với những chiếc hộp? Thỉnh thoảng thông tin bị sai lệch một phần bởi chính bản thân phương tiện truyền tin.

Những người truyền tải thông tin cho người khác cần xem xét hai khía cạnh của kênh dẫn thông tin: Phương pháp và cấp bậc trong tổ chức.

illus_WhatWeDo.jpgTrước hết, hãy nói về Phương pháp. Ngày nay chúng ta gửi thông tin đi theo rất nhiều cách - gặp mặt trực tiếp trong các buổi hội thảo trang trọng hoặc thân mật là cách thường thấy, nhưng đôi khi các cuộc gặp gỡ như vậy lại không thực hiện được. Vì vậy, chúng ta dùng các phương tiện như thư điện tử, điện thoại, hội thảo qua băng hình, tin nhắn, hoặc hội thảo qua điện thoại...danh sách các phương tiện được sử dụng để truyền tải thông tin ngày càng tăng. Tất nhiên, vấn đề là ở chỗ việc không được gặp mặt người bên kia làm cho việc đoán nhận sắc thái người nói trở nên rất khó, đặc biệt là khi phải viết cho một người mà ngôn ngữ của họ không giống với ngôn ngữ của chúng ta. Vì vậy, người gửi thông tin cần cân nhắc thật kỹ phương pháp và cách tốt nhất để sử dụng nó trong giao tiếp với người khác.

Thứ hai, có phải là việc giao tiếp hoặc trao đổi thông tin diễn ra theo cấp độ? Thỉnh thoảng thông tin cần phải được chuyển dần qua một vài cấp độ, từ người ở cấp bậc cao xuống các cấp bậc thấp hơn, và thông tin cũng có thể bắt đầu được truyền đi tại cấp của người có nhiệm vụ truyền đạt.

"Tiếng ồn" trong hệ thống - khi thông điệp không phải là nguyên nhân gây ra.

Khi bạn cố gắng truyền đạt thông tin cho người khác, có phải thỉnh thoảng việc này không phát huy tác dụng? Có thể đó là do "tiếng ồn"!

Có ít nhất hai dạng "Tiếng ồn" trong quá trình truyền thông tin.

Thứ nhất, đó là tiếng ồn thực tế - từ đường phố, do người xung quanh đang nói gây ra, hoặc là do âm thanh từ chiếc đài đang bật. Khi tôi sống ở Hà Nội, Việt Nam, tôi dạy một khoá học ở trường Đại học Boise, một hình thức học hội thảo qua mạng. Sinh viên ở Boise gọi cho tôi lúc 6h sáng giờ Boise và tôi ngồi trong nhà ở Hà Nội lúc đó là 7h sáng giờ Việt Nam. Đường phố ở Việt Nam tràn ngập tiếng còi xe máy inh ỏi, tiếng của những người phụ nữ bán trái cây và hoa và tiếng của trẻ con chơi đá bóng. Ồn thực sự. Tôi thấy rất khó để có thể nghe những lời bình luận của các sinh viên ở Mỹ và các em sinh viên cũng khó có thể tưởng tượng được sự bất mãn khi đó của tôi.

Một dạng khác của "tiếng ồn" xảy ra bên trong tổ chức khi mọi người cố gắng trao đổi thông tin với nhau. Đó là mớ hỗn độn điển hình thường thấy trong các tổ chức làm thông tin bị bóp méo. Tiêu biểu là những thứ như các câu chuyện lượm lặt, hoặc thông tin lệch lạc và thiếu trong các thư báo hoặc thư điện tử.

Vì vậy người gửi và người nhận thông tin phải hiểu rõ "tiếng ồn" là gì và "tiếng ồn" có thể ảnh hưởng đến quá trình truyền thông tin như thế nào để có các biện pháp truyền tin phù hợp, hiệu quả.

© www.SAGA.vn l Dr. Nancy Napier - Boise State University

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 Info_transfer_Getting_the_point_ac  - Bạn cần đăng nhập để có thể xem và tải file
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 29/ 6 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 2)
  MBAVietnam (03/09/2008 02:07 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Truyền mà không thông -  Cảm ơn một bài viết rất hay về chủ đề Business Communication của một GS nước ngoài do một ai đó dịch.

Tôi muốn góp thêm một chút ý kiến về những nguyên nhân tại sao, mặc dù chúng ta đã rất cố gắng, rất chú ý trong diễn đạt ý nghĩ của mình nhưng thông điệp của chúng ta lại không được hiểu đúng và hành động chúng ta mong muốn từ đối tượng truyền thông của mình lại không diễn ra hoặc diễn ra theo chiều hướng khác với mong muốn của chúng ta.

Trước hết xin nói một chút về quá trình truyền tin (communication process) theo cách hiểu của tôi.

Chúng ta đều biết, khi truyền đạt thì chủ thể (sender) dứt khoát phải có thông tin (information) mà anh ta muốn truyền đến đối tượng , thông tin đó được chuyển thành thông điệp (message) mà trong đó có ý tưởng, quan điểm và mục đích truyền đạt của chủ thể. Thông điệp này được mã hoá (encode) thành văn bản, lời nói, âm thanh, hình ảnh...đại loại là các tín hiệu mà giác quan chúng ta có thể tiếp nhận. Thông điệp đã được mà hoã sẽ được truyền đi qua các kênh truyền đạt (chanels of communication) như nói trực tiếp, văn bản thư từ, các thiết bị dụng cụ,để truyền đến đối tượng. Đối tượng sẽ mã hoá (decode) chúng  thành  thông tin dưới định dạng mà đối tượng có thể nắm bắt và xử lý, diễn dịch được (interpret) và nó hình thành sự hiểu của đối tượng đối với thông điệp truyền đi.  Như vậy một thông điệp được coi là truyền đạt thành công khi thông tin mà chủ thể gửi đi được nhận lại đúng như vậy và được hiểu đúng như vậy đối với đối tượng và đối tượng sẽ có những phản hồi (feeback) như mong muốn hoặc  như dự đoán của chủ thể. (SAGA: Truyền thông kinh doanh: Những chuyện đáng kể (P1) )

Quá trình đó, thông tin phải đi qua rất nhiều rào cản (communication barier). Rào cản được định nghĩa là tất cả những cản trở, vướng mắc trong toàn bộ quá trình truyền đạt làm thông tin không được đối tượng hiểu đúng như chủ thể mong muốn hoặc làm thất thoát thông tin (communication loss), mất tính chính xác và nguyên vẹn của nó. Quá trình truyền tin bao giờ cũng bị hao hụt (communication loss) và những gì truyền đi so với những gì nhận lại có thể hình ảnh hoá như hình phễu mà phần trên cùng là những gì chủ thể muốn truyền đạt và dưới cùng là phản hồi của đối tượng. (Saga: Những vấn đề về truyền thông)

Hãy ví dụ đơn giản là truyền thông điệp bằng cách nói, giả sử có thể lượng hoá, chẳng hạn như [những gì chủ thể muốn nói] = 10, ta có:

[Những gì chủ thể muốn nói] 10 > [Những gì chủ thể có thể nói] 9 > [Những gì chủ thể thực sự nói ra được] 8 > [Những gì đối tượng nghe thấy] 7 > [Những gì đối tượng lắng nghe] 6 > [Những gì họ hiểu] 5 > [Những gì họ nhớ] 4 > [Và...phản hồi của họ hay những gì họ làm] 3.

Như vậy là chỉ với mỗi bước bị thất thoát 1 đơn vị, ta đã mất đến 70% đơn vị thông tin mà ta mong muốn truyền đạt.

Ở đây ta có thể chia các nguyên nhân thất thoát hoặc sai lệch thông tin làm hai nhóm.

Nhóm thứ nhất là do chủ thể: Bao gồm khả năng mã hoá thông tin thành thông điệp, khả năng biểu đạt và hiệu quả sử dụng phương tiện hay kênh truyền của chủ thể.

Nhóm thứ hai là do đối tượng: Bao gồm hiệu suất sử dụng công cụ tiếp nhận (giác quan), mức độ quan tâm và lọc thông tin, khả năng diễn dịch và cuối cùng là khả năng ghi nhớ và thúc đẩy hành động phản hồi.

Tại sao ở trên lại có hai yếu tố là [Những gì đối tượng nghe thấy] và [Những gì đối tượng lắng nghe]. Đây là hai khái niệm rất khác nhau. Nghe thấy (Hear) là việc nghe một cách bị động, nhiều khi là vô thức còn Lắng nghe (listen) là nghe có tính chủ động và có sự lọc ở đấy, hear rất nhiều nhưng listen nhiều khi chả được bao nhiêu vì đối tượng chưa chắc đã có mối bận tâm chút nào về thông điệp đó, chủ đề đó hay chủ thể đó nên họ không listen, vì vậy mà có “nghe tai phải nó lại lọt sang tai trái”.   Nhiều khi họ listen nhưng khả năng xử lý thông tin, hệ cơ sở dữ liệu trong não họ không đủ nên họ không thể hiểu được thông điệp và vì vậy cũng không thể ghi vào bộ nhớ vì thế mà có “Luôn luôn lằng nghe nhưng không thấu hiểu”.    

Trong quá trình truyền đạt rào cản, tôi cho rằng lớn nhất và khó xử lý nhất chính là yếu tố văn hoá của cả chủ thể và đối tượng.

Noise (theo tôi nên dịch là “Nhiễu” thì chuẩn hơn chứ chỉ dịch là “Tiếng ồn” e rằng nội hàm không đủ) chỉ là một trong số đó. Noise không chi đơn thuần là noise về mặt vật lý học mà phải cả cái noise tâm lý học mới  là cái khó loại bỏ trong quá trình truyền tin, biểu đạt.

Qua ví dụ về Noise trong bài viết trên có thể thấy vị giáo sư viết bài này bị hai cái Noise. Cái thứ nhất, tất nhiên là tiếng ồn, noise vật lý, do môi trường bên ngoài và cái đó làm hiệu quả việc giao tiếp giữa giáo sư và sinh viên bên Mỹ bị giảm đi. Tuy nhiên cái noise thứ hai là noise tâm lý, cái này mới là cái ảnh hưởng lớn đến chất lượng giao tiếp và truyền thông điệp của giáo sư đến sinh viên. Như bài trên có nói giáo sư rất “bức xúc”, tại sao lại bức xúc?? Nếu là tôi, một người sống ở Hà Nội thì chuyện ồn ào như vậy là bình thường, hàng rong hay tiếng xe máy có gì đâu là lạ, ôn lâu rồi cũng quen tai, nó thành cái background về khả năng chịu đựng tiếng ồn của tôi (chẳng hạn như tôi coi 20 deciben  = 0) nên với tôi nó là “no problem” vì vậy nếu là tôi dùng video conference với SV Mỹ thì tôi sẽ rất thoải mái về tâm lý và sẽ làm việc hiểu quả hơn, sẽ có rất ít thất thoát từ những gì tôi muốn nói đến những gì tôi có thể nói ra với SV của tôi hơn. Riêng vị giáo sư này thì cái chuẩn của GS là “đã là trong phòng đóng cửa thì phải im lặng tuyệt đối, không tiếng xe cộ không tiếng rao hàng rong” , đấy là tiêu chuẩn hinh thành nên do GS sống ở Mỹ, với GS, không ồn có nghĩa phải là 0 deciben. Vậy là cái tiếng ồn 20 deciben kia làm GS rất khó chịu mà không sao giải quyết được và bức xúc. Ngoài ra có thể GS Mỹ họ lo lắng cho việc SV của họ nếu bị noise nghe giảng bài không rõ thì ảnh hưởng đến khả năng lĩnh hội của họ và GS là người có trách nhiệm với sinh viên hơn nên càng lo lắng và bức xúc. Với tôi, thứ nhất tôi coi tiếng xe máy và rao hàng rong là 0 deciben. Thứ hai, nếu SV có kêu ồn, tôi có lẽ không có tinh thần trách nhiệm bằng GS Mỹ nên tôi không lo lắng (rất tiếc tôi không phải GS), tôi sẽ nghĩ...SV không nghe rõ thì có thể tìm hiểu lại bài qua cách khác...chúng nó giỏi ấy mà....Vậy là tôi không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ cái noise nào khác  trong việc này.

Cũng một hiên tượng như vậy nhưng có người bị noise, có người không, đơn giản tôi là người VN còn GS kia là người Mỹ. (Saga: Giao thoa văn hóa kinh doanh quốc tế và một vài khác biệt)

Tóm lại, tôi cho rằng, lăng kính văn hoá của cả chủ thể và đối tượng đóng vai trò cốt lõi trong hiệu quả của truyền thông, biểu đạt và tương tác. Nó là cái key để giải quyết vấn đề “truyền mà không thông”.

 
   
     
  dangquangn (02/09/2008 09:43 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Những kẻ nói leo, thích thể hiện -  Cũng đôi khi bạn đã vận dụng đủ mọi lý thuyết từ sách vở, kinh nghiệm từ thực tế... và kể cả những gì mà Dr.Napier đề cập trong bài trên mà vẫn không thành công trong biểu đạt ý tưởng. Khi đó chắc chắn bạn đang hoài công cố gắng bởi đối tượng của bạn là một kẻ luôn thích nói leo để thể hiện và chẳng bao giờ thích nghe ai nói. Tất nhiên nội dung muốn biểu đạt (nói leo) của những kẻ đó sẽ chẳng có cái gì vì có "thu"cái gì đâu mà đòi "phát".
Ức chế!!!
 
   
     
 
Thảo luận (1) Thành viên ưa thích (7)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  nguyennhuquynh (03/09/2008 05:34 PM)  
 
Nhưng có "chiêu" để luyện cho thông không ạ?
 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Lý Luận vừa là Một Môn Khoa Học và Môn Nghệ Thuật
Bảy tính cách của người bán hàng vĩ đại
Tranh chấp thương mại: Trọng tài hay Tòa án
BÍ QUYẾT GIAO TIẾP CỦA ABRAHAM LINCOLN
 
 
 
 

Đăng ký:144561 (Vàng: 18 - Bạc:11)

Thảo luận:38626

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:1927

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1405

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tâng 6, 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa – ĐT: (04) 39446509
Đà Nẵng: Tầng 6, 76 Bạch Đằng – ĐT: (0511) 2466926
TP HCM: VietGlobe Office Building. Số 1 Đặng Dung, Quận I – ĐT: (08) 54041388
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.