Tìm kiếm  
 
Thủ tục Phương tiện Văn hóa Lập kế hoạch đi lại/công việc Sức khoẻ
Bạn đang ở :  Trang chủ » Cuộc sống » Kiến thức đi lại » Văn hóa

KIẾN THỨC KINH DOANH

THẾ GIỚI KINH DOANH

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Ý nghĩa của ngày TẾT ở Việt Nam
Chọn ly cho tiệc rượu và cách uống rượu
Lịch sử Lễ Giáng Sinh, Ông già Noël và cây Noël
Chỉ số IQ cao không đồng nghĩa với thông minh
Nghệ thuật tặng quà
Bản chất của thành công
Du lịch vũ trụ miễn phí !
Hoàng Hậu Nam Phương- vị Hoàng hậu cuối cùng của Việt Nam
Tháng lễ Ramadan trong đạo Hồi
Rượu và kiến thức
Căn bệnh sốc văn hóa
Tên và những cách gọi
Sống thành công
Năm câu hỏi giúp bạn tìm ra định hướng cho mình
Một vài suy nghĩ về vai trò của Phụ nữ Việt Nam trong đời sống xã hội
Ngày Tết của các dân tộc Việt Nam
Tập quán tip ở các nước
Đôi điều về ngày Tết
Rượu Soju
Ẩm thực ngày Tết của một số quốc gia
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Bản chất của thành công  
  Giải mã tục đốt vàng mã  
  Cái duyên của y phục  
  Năm câu hỏi giúp bạn tìm ra định hướng cho mình  
  Xin chữ, sính đời - Nét văn hóa đoạn chừng xuân chẳng đặng trường xuân  
  Thêm chất trí tuệ cho tiếng cười  
  Rượu Soju  
  Lịch những lễ hội đầu năm  
  Chưa đến Tết nhớ bánh tét chiên  
  Căn bệnh sốc văn hóa  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: Sagornist  --   25/02/2010 09:00 AM    

Giải mã tục đốt vàng mã

( Bình chọn: 9   --  Thảo luận: 12 --  Số lần đọc: 5048)

www.SAGA.vn - Cứ đến lễ Tết, giỗ chạp là người ta lại đốt vàng mã cho người chết, cho ông bà tiên tổ, trong đó có cả tôi. Điềm tĩnh mà suy xét thì để có vàng mã đốt, chúng ta mang tiền thật đi đổi lấy tiền giấy, chỉ mong mang lại cho mình sự bình an linh thiêng mà cuộc sống mưu sinh thường nhật ít thấy.
 
Như vậy, nhìn từ khía cạnh kinh tế, dù dưới hình thức nào đi chăng nữa thì hành động đó của con người là đem tiền thật (hay đúng ra mang một phần thu nhập của mình) đi đốt cho cái tâm của mình trọn hưởng sự bình an và hy vọng cha ông, tiên tổ nhà mình được hưởng một chút lợi lộc từ lòng thành kính của con cháu.

20100224_Dot vang ma.jpg

Vậy ai là người đầu tiên đã đốt tiền vàng cho người chết? Rất may tôi đã tìm thấy một tài liệu như sau:

Truyện rằng vào thời Đông Hán, Trung Quốc (cách chúng ta hơn 2.000 năm) có người tên Thái Luân có nghề làm giấy. Thái Luân có người anh ruột tên là Thái Mạc và chị dâu tên là Tuệ Nương sống ở quê. Đôi vợ chồng này thấy được nhu cầu giấy của thị trường, Tuệ Nương bàn với chồng lên Kinh đô theo học nghề làm giấy. Thái Mạc ở với em học làm giấy được 3 tháng thì nằng nặc đòi về quê mở xưởng, Thái Luân là em nên phải tuân theo dù biết rằng Thái Mạc làm giấy chưa được tốt.

Thái Mạc đã rất cố gắng nhưng giấy làm ra xấu và khó viết chữ nên giấy bị ế không tiêu thụ được.

Thấy vậy, Tuệ Nương bèn bàn với chồng một mưa kế rồi hai vợ chồng bảo nhau thực hiện. Một hôm, thấy Tuệ Nương lăn ra chết, gia đình Thái Mạc cùng hàng xóm làm ma cho nàng. Đến ngày thứ 3, trước khi đi chôn, Thái Mạc đem một ôm giấy ra đốt bên cạnh quan tài vợ.
 
Sau khi Thái Mạc đốt giấy xong thì nghe tiếng Tuệ Nương ở trong quan tài kêu to gọi chồng. Mọi người hoảng sợ bỏ chạy. Bình tĩnh lại, họ thấy Tuệ Nương bước ra khỏi quan tài. Vừa đi vừa hát:

Dương gian tiền năng hành tứ hải
Âm gian chỉ tại tố mãi mại
Bất thị trượng phu bả chỉ thiêu
Thùy khẳng phóng ngã hồi gia lai.

Nghĩa là : Trên dương gian đồng tiền có thể làm được mọi việc ở mọi nơi, dưới âm phủ giấy cũng có thể dùng để mua bán. Nếu không phải chồng đốt cho giấy thì ai lại cho tôi quay về dương gian.

Nói rồi lại mang thêm hai bó giấy nữa để đốt.

Những người chứng kiến đều tin là đốt giấy thành tiền cho người âm phủ rất có lợi, mà bằng chứng là Tuệ Nương chết đã ba ngày vẫn sống lại được. Sau đó ai nấy đều về nhà lấy tiền đến nhà Thái Mạc mua giấy.

Tuệ Nương không lấy tiền của hàng xóm mà đều biếu mỗi nhà một bó giấy, với lý do vui mừng vừa được sống lại mà cũng vì tình nghĩa xóm làng. Mọi người đều vui vẻ đón nhận và mang giấy đó đến phần mộ tổ tiên để đốt. Họ không biết rằng cái chết này của Tuệ Nương chỉ là màn kịch hai vợ chồng nàng dựng lên.

Việc này lập tức truyền đi khắp xa gần, một truyền mười, mười truyền trăm, ai ai cũng muốn gửi tiền cho người thân ở cõi âm đỡ khổ cho nên người ở các nơi tranh nhau đến nhà Thái Mạc mua giấy. Không đến hai ngày, bao nhiêu giấy ế của hai vợ chồng Tuệ Nương đã hết sạch, thậm chí không đủ bán.

Ngày “Tuệ Nương sống lại” chính là ngày 1/10 vì thế sau này mọi người cho là ngày 1/10 là ngày Tam Công tào ở địa phủ có thể nhận tiền để giảm bớt công việc nặng nhọc cho người thân của họ. Đồng thời cũng nhân dịp này họ có thể gửi tiền cho người đã khuất nên đều đến phần mộ tổ tiên tế lễ, đốt tiền giấy biểu thị lòng tưởng nhớ.

Truyện đúng sai, chúng ta chưa phân định, nhưng kể từ đó về sau mọi người đều dùng giấy để đốt làm tiền cho người chết. Cùng với sự tiến bộ của khoa học và công nghệ nên vàng mã được in mỗi ngày một đẹp và cầu kỳ. Đi cùng với tiền vàng là quần áo và nhiều vật dụng khác làm cho việc hóa vàng mã trở nên tốn kém.

Theo nhiều nhà nghiên cứu ở Việt Nam, mỗi một năm, chúng ta đốt khoảng vài trăm tỷ đồng tiền vàng mã. Đây là một số tiền không nhỏ mà người sống chúng ta cúng cho người chết chỉ để hy vọng rằng được âm phù sẽ có dương trợ.

Hy vọng câu chuyện trên sẽ giúp cho bạn đọc có suy nghĩ đúng đắn về việc đốt vàng mã. Đã là tập tục thì khó bỏ chỉ trừ có sự đồng thuận của mọi người trong xã hội. Điều tôi muốn nói qua câu chuyện này là mọi người trước khi đốt vàng mã hãy suy ngẫm thật kỹ xem tác dụng thực của việc đốt vàng mã đến đâu, đốt như thế nào để lòng thành kính tổ tiên được giữ đúng nghĩa, đốt như thế nào để tâm được thoải mái, chứ không nhất thiết là lễ to hay lễ nhỏ, tiền nhiều hay ít, tiền đẹp hay tiền xấu.

Bài viết củaTS. Nguyễn Mạnh Cường
 Viện Nghiên cứu Tôn giáo

www.SAGA.vn - Sagornist | ST

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 44/ 9 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 12)
  manho (24/01/2011 10:13 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Nguồn gốc -  Cảm ơn anh Sagornist nhiều nhé. e cũng không hiểu vì sao mọi người lại đốt vàng mã và việc này bắt đầu từ bao giờ. Nay đã có thêm kiến thức bổ ích.
 
   
     
  hang24 (02/03/2010 11:21 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Chia sẻ -  Đúng thế, bản thân tôi cũng không hiểu tại sao, cứ đến ngày rằm, ngày lễ, tết nhất là các gia đình đạo ông bà và đạo phật đều cúng các giấy tiền vàng bạc và nhà cửa, xe cộ, quần áo... cho ông bà tổ tiên đã khuất. Theo tôi nghĩ đó là cái phong tục và tục lệ và người ta thường làm để chứng tỏ lành thành đối với người đã khuất, tục lệ đó thật hay và lưu truyền mãi mãi.
 
   
     
  nguyenvany1248 (01/03/2010 12:03 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Nô lệ? Việt Nam ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa kể cả vấn đề mê tín được giàn dựng một cách lừa đảo -  Kinh doanh lòng tin để tìm kiếm lợi nhuận bất chính. Chúng ta không trách người sản xuất kinh doanh nhưng chúng ta thương cho những người mê tín đem đốt bỏ một số sức lao động, tài sản để mong được... tài sản lớn hơn! Những người lớn này có tính thích nghịch... lửa, phô trương sự giàu sang hay lòng hiếu thảo, có khi là sự hối hận về cách cư xử với ông bà khi còn sống... Nói chung hành động đốt vàng mã đáp ứng (lấp) được một sự trống trải hụt hẫng trong tâm hồn và cũng đôi khi là sự đua đòi thấy người làm được thì mình cũng làm được (giống như đốt pháo vậy). Mong rằng dân ta dần sẽ ý thức và văn hóa trong sáng dựa vào khoa học hơn là sự mê tín làm hại đến tài sản của mình và của xã hội.
 
   
     
  cannasafire (26/02/2010 05:46 PM) Có ích: 0/1    
 
© SAGA - Đốt vàng mã -  Việc đốt vàng mã là tục lệ lâu đời của người Việt Nam, giờ đây xã hội càng phát triển thì mặt hàng này càng phong phú. Mà khi đã phong phú rồi thì việc đốt tràn lan là đương nhiên.
 
   
     
  Bacchus (26/02/2010 02:03 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Sao lại lãng phí? -  Sao các bác lại gọi đốt vàng mã là lãng phí? Nếu lý luận tương tự thì việc cắm hoa, đi du lịch, đi xem ca nhạc... đều là lãng phí hết. Đời sống tinh thần nói chung và đời sống tâm linh nói riêng là lĩnh vực cần được tôn trọng và nuôi dưỡng. Em không cho đó là lãng phí.
 
   
     
  khanhdd (26/02/2010 08:24 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Có từ xưa -  Tục lệ đốt vàng mã đã có từ xưa, cũng không phải là không tốt hay nên xóa bỏ. Chỉ mong ý thức của mỗi người chúng ta tốt hơn 1 chút, đốt sao cho vừa đủ để không gây ô nhiễm môi trường và lãng phí.
 
   
     
  linhnp (25/02/2010 05:52 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Phản đối -  Tôi phản đối việc đốt vàng mã polime hiện nay, rất ô nhiễm môi trường, chưa nói đến việc lãng phí tiền bạc...
 
   
     
  Sagornist (25/02/2010 03:03 PM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Đốt vàng mã - một thói tục mê tín cần hủy bỏ -  Phật giáo, không hề thấy có việc đốt vàng mã cúng tế người chết ghi trong tam tạng kinh điển. Quan điểm của đạo Phật hoàn toàn bác bỏ tục lệ mê tín này. Phật giáo chỉ khuyên các con cái thân thuộc của người chết nên làm các việc như bố thí giúp người nghèo khổ, cúng dường trai tăng, ăn chay niệm Phật và phóng sinh rồi hồi hướng công đức ấy cho vong linh để siêu độ vong linh...

Trong một dịp đi hành hương các chùa nhân dịp đầu năm, chúng tôi có cơ hội chứng kiến việc đốt vàng mã để cúng lễ tại các chùa đền khắp nước Việt Nam. Nay trong một dịp dự tang lễ người quen tại một nhà quàn ở thành phố Westminster Hoa Kỳ, chúng tôi cũng chứng kiến việc đốt vàng mã cúng tế người quá vãng. Thật không ngờ thói tục này lại có thể được thực hiện nơi một xứ được gọi là văn minh tiên tiến nhất thế giới này. Sau khi tìm hiểu, chúng tôi được cho biết là ngay trong cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ và một vài nước khác trên thế giới, vẫn còn việc đốt sớ và vàng mã cho những người đã khuất nhân dịp họ cúng giỗ và cầu siêu tại gia đình hay tại một số chùa.

Tại Việt Nam, tục lệ đốt vàng mã đã và đang phát triển mạnh, không còn ở trong phạm vi cúng giỗ ở gia đình và chùa đền mà còn lan sang các cơ quan công quyền quốc doanh, trở thành một nghi thức không thể thiếu của các công ty xây dựng cầu đường và các công trình thủy điện, trong các buổi lễ động thổ, khởi công các công trình do nhà nước giao phó. Theo Bộ Văn Hoá Thông Tin cho biết khoảng 50.000 tấn vàng mã được sử dụng trong một năm và riêng tại Hà Nội đã tiêu thụ trên 400 tỉ đồng cho việc đốt vàng mã.

Đã có nhiều vị Sư kêu gọi bà con nên bỏ thói tục mê tín này, Hoà Thượng Thích Thanh Từ, viện trưởng Thiền Viện Trúc Lâm, cũng đã có nói trong nhiều bài giảng pháp. Nhân một dịp viếng thăm Thiền Viện, người viết được Hoà Thượng cho biết lỗi lầm mê tín này là do quý thầy không giáo dục Tăng Ni Phật tử. Gần đây Hoà Thượng Thích Thanh Tứ tại chùa Quán Sứ Hà Nội cũng lên tiếng chỉ trích việc đốt vàng mã. Thầy cho biết “nhiều người lúc cha mẹ còn sống thì ngược đãi, đánh đập. Thế mà đến ngày báo hiếu thì những người con ấy lại đốt vàng mã thật nhiều để báo hiếu cha mẹ. Hành vi ngược đãi cha mẹ, luật pháp cũng không dung tha, Phật cũng không chấp nhận lễ của những đứa con bất hiếu đó. Phật dạy, con cái phải thờ phụng cha mẹ, nuôi dưỡng cha mẹ lúc già yếu. Không nên biến ngày Đại lễ Vu Lan trở thành ngày mê tín dị đoan, lãng phí.”

Thật ra tục lệ đốt vàng mã đã có từ lâu đời, đã bén rễ và ăn sâu vào tâm thức của người dân Việt Nam nên rất khó từ bỏ trong một sớm một chiều. Nhiều người cho đó là một trong những nét đẹp văn hoá của phong tục thờ cúng tổ tiên. Nhưng việc này cần nên xét lại, có thể chỉ vì không biết rõ nguồn gốc nên cứ theo tục “trước làm sao nay làm vậy”. Vậy chúng ta cũng nên tìm hiểu nguồn gốc của nó để thấy rõ đó là một thói tục mê tín cần loại bỏ trong sinh hoạt đời sống tâm linh của người Việt.

Sau khi nghiên cứu lịch sử Trung Hoa, chúng tôi được biết, tục đốt vàng mã là của người Trung Hoa, bắt đầu từ nhà Hán. Nguyên do vì nhà vua muốn thực hành lời dạy của Đức Khổng Tử: “Sự tử như sự sinh, sự vong như sự tồn”, nghĩa là thờ người chết như thờ người sống, thờ người mất như thờ người còn. Nên khi nhà vua băng hà, phải bỏ tiền bạc thật vào trong áo quan để vua tiêu dùng. Sau đó quan bắt chước vua và rồi dân bắt chước quan. Ai cũng chôn tiền thật theo người chết. Bọn trộm cướp biết vậy nên đào trộm mồ những người giầu có, như mộ vua Hán Văn Đế bị quân trộm khai quật lấy hết vàng bạc châu báu. Về sau từ quan đến dân thấy việc chôn tiền bạc thật quá tốn kém nên mới nảy sinh ra dùng giấy cắt ra làm tiền giả, vàng giả để thay thế. Dần dà người dân bắt chước và trở thành tập tục. Đến năm Khai Nguyên thứ 26 (738 DL), vua Đường Huyền Tông ra sắc dụ cho phép dùng tiền giấy thay cho tiền thật trong việc cúng tế cầu siêu. Việc sử dụng vàng mã chính thức bắt đầu từ đấy và sau đó du nhập qua Việt Nam theo dấu chân những người Trung Hoa đi chinh chiến.

Nguồn gốc chỉ vì một ông vua Tàu tuân hành lời dạy của ông Khổng coi người chết như còn đang sống, chứ ai cũng biết người chết không thể nào tiêu xài số tiền vàng chôn theo ấy. Ngày xưa chôn tiền bạc thật theo người chết như thế, không có ích lợi gì mà chỉ làm khổ người thân, thì việc đốt vàng mã tức toàn đồ giả thời nay có ích gì. Huống hồ nếu xét kỹ thấy toàn những chuyện nghịch lý đến khôi hài. Như có người (ở Hà Nội) cúng người chết cả máy điện thoại cầm tay bằng giấy, Honda Dream bằng giấy và máy vi tính bằng giấy nữa. Khi còn sống không hiểu người chết ấy có biết sử dụng máy vi tính, điện thoại cầm tay hay xe Honda không? Còn nữa chưa hết, người viết xin ghi lại một đoạn tường thuật ngắn của phóng viên báo VnExpress khi đi thăm phố Hàng Mã nhân dịp ngày Vu Lan năm ngoái. Xin trích “Tại phố Hàng Mã (Hà Nội) điểm "phân phối" hàng mã cho những người bán rong trên các đường phố luôn đông nghịt người mua sắm, bộ cúng thần linh rẻ nhất cũng 15.000 đồng, cúng chúng sinh giá tương tự. Chúng tôi chen chân hỏi mua đồ cúng với giá "bình dân" đã không được các chủ hàng bán. Tôi chứng kiến một phụ nữ trung niên cùng cô con gái đến mua nhà lầu, xe hơi, điện thoại di động, tivi, xe máy, quần áo, tiền USD. Họ còn mua thêm một cô gái bằng giấy, nhưng cũng giày cao gót, cũng váy ngắn, áo lửng. Khi bà mẹ cầm "cô gái" trong tay thì cô con gái cầm ngay chiếc kéo nhỏ đâm lia đâm lịa vào mặt hình nhân thế mạng. Giải thích cho những người xung quanh về việc làm kỳ quặc của cô con gái, người phụ nữ trung niên nói: "Bố cháu làm tổng giám đốc, nay xuống dưới ấy cũng phải gửi cho ông ấy cô thư ký, nhưng phải làm cho nó xấu xí để khỏi trở thành bồ của bố cháu".

Thật là khôi hài, lễ Vu Lan và các lễ tết truyền thống của người Việt chúng ta là những ngày để con cháu nhớ tưởng đến cha mẹ, ông bà, tổ tiên, đã bị biến thể một cách lạ lùng. Nếu bảo rằng “sự tử như sự sanh” thì thử hỏi những đồ vàng mã ấy khi còn sống có ai tiêu xài được không.

Với Phật giáo, chúng tôi không hề thấy có việc đốt vàng mã cúng tế người chết ghi trong tam tạng kinh điển. Quan điểm của đạo Phật hoàn toàn bác bỏ tục lệ mê tín này. Phật giáo chỉ khuyên các con cái thân thuộc của người chết nên làm các việc như bố thí giúp người nghèo khổ, cúng dường trai tăng, ăn chay niệm Phật và phóng sinh rồi hồi hướng công đức ấy cho vong linh để siêu độ vong linh; khi mai táng, không nên dùng quan tài đắt tiền, không nên để cho người chết mặc quần áo đắt tiền, không nên phung phí quá nhiều công và của cho việc tang lễ. Trái lại, nên mặc cho người chết quần áo bình thường, sạch sẽ, còn quần áo tốt đẹp và mới thì nên đem bố thí cho kẻ nghèo, nếu có tiền thì nên in kinh sách để Phật pháp lưu hành và bố thí cho người nghèo bớt khổ. Chỉ có làm như vậy, vong linh người chết mới thật sự được lợi ích; còn nếu đem các đồ vật quý cùng mai táng với người chết, hay đốt vàng mã để người chết tiêu dùng dưới âm phủ, thì đó là hành vi thiếu trí tuệ, không xứng đáng là một Phật tử chân chánh.
 
   
     
  novorchid2112 (25/02/2010 02:58 PM) Có ích: 3/3    
 
© SAGA - Nguyên nhân tục đốt vàng mã -  Phàm ở đời, cái gì cũng phải có nguyên nhân mới có kết quả, dưới đây sẽ biện bạch rõ cái nguyên nhân của tục đốt vàng mã.

Đọc kinh Dịch nhà Nho, chúng ta thấy rằng: Tục chôn người chết của nước Tầu về đời thượng cổ, một khi có người chết cứ để thế đem chôn, không quan không ván, lại cũng không khanh phần mộ chi cả. Đến đời vua Hoàng đế (2679 trước Tây lịch) cho rằng: Con cháu đối với ông bà, cha mẹ trong việc mai táng cẩu thả như thế là thiếu bổn phận, mới sai ông Xích Xương sáng chế ra quan, quách để chôn cất. Trải qua đời Hoàng đế đến đời Đường Ngu, cái lệ tục chôn cất người chết chỉ có thế thôi.

Nối nhà Ngu là nhà Hạ (2205 trước Tây lịch), người Tầu mới bắt đầu dùng đất sét nặn làm mâm bát, dùng tre gỗ làm nhạc khí, như chuông khánh, đàn sáo v.v... để đem theo người chết. Các đồ vật đó được gọi là minh khí, hoặc gọi là quý khí, tức là những đồ vật đem chôn theo cho thần hồn người chết dùng ở âm phủ, lễ nhạc đối với người chết bắt đầu có từ đấy. Rồi đã chế ra đồ dùng cho người chết, tất phải có người hầu hạ người chết, người ta mới lại chế ra người bù nhìn bằng gỗ đem chôn theo với người chết.  Đến đời nhà Ân (1765 trước Tây lịch), lại không dùng mâm bát đồ đất và nhạc khí bằng tre gỗ để chôn theo người chết nữa. Thay vào cái đồ tế khí, dùng toàn đồ thật chôn theo.

Đời nhà Chu (1122 trước Tây lịch), người Tàu đã bắt đầu văn minh; Cố nhiên lễ nhạc đối với người chết cũng được ăn nhịp mà tiến bộ, giữa người chết với người chết đã được người sống phân ra giai cấp sang, hèn trong việc lễ nghi chôn cất. Số là từ vua cho đến các quan lớn khi chết đi, sẽ được dùng cả đồ vật giả theo lệ nhà Hạ, đồ vật thật theo lệ nhà Ân để đem theo các vua chúa đã chết, còn từ hạng sĩ phu tới bình dân, khi chết chỉ được chôn theo độc một thứ đồ giả thôi. Nếu người hèn hạ nào mà dùng nghi lễ ngang với người sang tức khắc phải tội “ Tiếm lễ”. Không những thế mà thôi, dã man nhất, độc ác nhất là người ta còn bịa đặt ra những TUẪN TÁNG, nghĩa là khi các vua và các quan lớn chết đi, từ vợ con đến bộ hạ của các vua, các quan lớn, đồ yêu quý khi còn sống, sẽ phải đem chôn sống để làm đồ dùng khi đã chết. Việc này chúng ta được thấy sự thật đã chép ở sách TẢ TRUYỆN rằng: “ Đời vua Văn Công thứ 6, vua Tần Mục Công tên là Hiếu Nhân chết, ba anh em họ Tứ xa là Yểm Tục, Trọng Hành và Chàm Hổ đều bị chôn sống theo Mục Công, vì Mục Công khi còn sống, yêu quý nhất ba anh em họ Tứ-xa. Người trong nước tỏ lòng thương tiếc ba anh em họ Tứ-xa là người hiền đức, mới làm ra thơ Hoàng Diệu để tỏ ý than vãn, mỉa mai. Trong thơ đại ý nói: “Ba anh em họ Tứ-xa đều là người hiền đức gấp trăm nghìn người khác, trời đất ơi! Sao nỡ đem chôn sống để đi theo với người đã tận số là Mục Công. Nếu ba trăm người như chúng tôi này được chết theo Mục Công để thế mệnh cho ba người hiền đức ấy, chúng tôi rất vui lòng mà chết thay”. Về sau người ta cũng biết đem người sống chôn theo với người chết là vô nhân đạo, mới chế ra người cỏ “Sô-linh”, sau vì người cỏ không được mỹ thuật, người ta lại dùng đồ gỗ “Mộc ngẫu” như trước. Sách Trang Tử chép rằng: Vua Mục vương nhà Chu (1001 trước Tây lịch) có người tên là Yến-sư chế ra người cỏ để chôn theo người chết. Đức Khổng Tử đọc đến chuyện này liền nổi lòng phẫn uất mà thống mạ rằng: “Kẻ nào sinh ra tục chôn người gỗ theo với người chết là bất nhân”. Thầy Mạnh Tử cũng ác cảm với tục hình nhân thế mệnh mà nguyền một câu độc rằng: “Kẻ nào dùng người bù nhìn là tuyệt tự”.

Đến đời nhà Hán, giới tri thức Nho học cảm động với nhời tuyệt cự thống thiết của ngài Khổng, Mạnh trong tục lệ dùng người sống chôn theo với người chết, mới bỏ tục lệ TUẪN TÁNG, không dùng người sống chôn theo với người chết nữa, nhưng lại làm ra nhà mồ để cho vợ, con, tôi, tớ người đã chết ra để ấp mộ. Còn các thức đồ ăn, mặc, hành dùng của người chết kia, khi còn sống dùng những thức gì, khi chết cũng đem chôn theo hết. Ngôi nhà mồ kia muốn cho thêm oai vẻ, người ta lại đục phỗng đá, voi, ngựa đá để bài trí chung quanh phần mộ nữa.

Đến đây chúng ta sẽ lại tìm thấy nguyên nhân của tục đốt vàng mã giấy. Đời Hán Hoa đến năm Nguyên Hưng nguyên niên (105), ông Thái Lĩnh bắt đầu lấy vỏ cây dó và rẻ rách, lưới rách đem chế ra giấy, vì đã có giấy, ông Vương Dũ liền chế ra vàng bạc, quần áo v.v.. đều bằng đồ giấy để cúng rồi đốt đi để thay thế cho vàng bạc và đồ dùng thật trong khi tang ma, tế lễ. Sách “Thông giám cương mục” có chép: Vì vua Huyền tôn mê thuật quỷ thần mới dùng ông Vương Dũ làm quan Thái thường bác sỹ để coi việc chế vàng mã dùng trong khi nhà vua có tế lễ. Chúng ta có thể liệt Vương Dũ vào hạng Thuỷ tổ nghề vàng mã được.

Đức Phật Thích Ca Ngài không hề dạy đốt vàng mã để cúng gia tiên. Tại sao ngày rằm tháng bảy là ngày lễ trọng thể của Phật giáo mà thấy một số tín đồ nhà Phật đốt rất nhiều vàng mã để kính biếu gia tiên. Chính nghĩa ngày rằm tháng bảy của Phật giáo là thế này: Ngài Mục Kiền Liên là bực đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca. Ngài đã tu chứng được 6 phép thần thông, mắt trông thấy thân mẫu Ngài là Bà Thanh Đề phải đày đoạ ở địa ngục, mà Ngài không sao cứu được mới cầu cứu đến Đức Phật. Đức Phật dạy rằng: “Dầu ông thần thông đến đâu chăng nữa, cũng không có thể cứu được tội nghiệp của thân mẫu ông, phải nhờ đến công đức tu hành của chư Tăng mới cứu được tội nghiệp cho thân mẫu của ông được. Ngày rằm tháng bảy sắp tới đây, nó sẽ là ngày của chư Phật hoan hỷ, ngày của chư Tăng hành đạo tự tứ. Ông phải chí thành sắm lễ nghi trai đàn đem dâng cúng dàng chư Tăng. Các Ngài sẽ cầu nguyện cho thân mẫu ông được giải thoát”.

Chính ý nghĩa của ngày rằm tháng bảy chỉ có thế thôi, không hơn không kém. Chúng ta có ai thấy Phật dạy đốt vàng mã cúng gia tiên về ngày rằm tháng bảy đâu? Tại sao lại có tục lệ mê tín di đoan ấy? Nguyên nhân đốt vàng mã vào ngày rằm tháng bảy là thế này: Triều vua Đạt tôn nhà Đường (762)  nhằm lúc Phật giáo cực thịnh ở Tầu, vị sư tên là: Đạo-Tăng muốn cho dân chúng Tầu vì ngày rằm tháng bảy mà bồng bột theo Phật giáo, bèn lợi dụng tục đốt vàng mã của nhân dân Tầu vào tâu với vua  Đạt tôn rằng: Rằm tháng bảy là ngày vua Diêm vương ở âm phủ xét tội phúc thăng trầm, nhà vua nên thông sức cho thiên hạ, trong việc lễ cúng gia tiên vào ngày rằm tháng bảy nên đốt nhiều vàng mã để cúng biếu các vong nhân dùng.

Vua Đạt Tôn đương muốn được lòng dân nên rất hợp ý với lời tâu của Đạo tăng liền hạ chiếu cho thiên hạ, thế là nhân dân nước Tàu lại được dịp thi nhau đốt vàng mã vào ngày 15/7 để kính biếu gia tiên. Nhưng chẳng bao lâu lại bị chư tăng công kích bài trừ về việc đốt vàng mã vào ngày trọng lễ của Phật giáo làm cho cái lệ ngày 15/7 không còn có chính nghĩa nữa. Phần lớn dân chúng Tầu hồi đó, hầu tỉnh ngộ cùng nhau bỏ tục đốt vàng mã làm cho các nhà chuyên sinh sống về nghề nghiệp vàng mã gần như bị thất nghiệp, nhất là người Vương Luân dòng dõi của Vương Dũ là đã bịa đặt chế ra đồ vàng mã. Vương Luân mới bàn cùng với các bạn đồng nghiệp âm mưu phục hưng lại nghề nghiệp hàng mã trong bọn họ. Một người giả cách ốm mấy hôm, rồi tin chết được loan ra, còn cái xác giả chết kia lập tức được khâm liệm vào quan tài, đã có lỗ hổng và sẵn sàng thức ăn, nước uống. Đương khi mọi người họ mạc, xóm làng đến thăm viếng đông đúc, Vương Luân với một lũ người tất tưởi đem trăm nghìn thứ đồ mà đến có cả hình nhân thế mệnh nữa. Đem đến để làm gì? Bầy đàn cúng các quan thiên phủ, địa phủ và nhân phủ. Chả! Chả! Phép quỷ thần màu nhiệm quá nhỉ! Thiêng liêng quá nhỉ! Khi mọi người đương suýt xoa khấn khứa, bỗng trăm nghìn mắt như một, trông thấy hai năm rõ mười, cỗ quan tài rung động lên. Bấy giờ, Vương Luân đã đứng sẵn bên quan tài, liền mở nắp quan tài ra. Chàng giả cách chết kia cũng lò dò ngồi dậy, giả vờ lù dù, trông trước, trông sau, mới bước từ Đời nhà Chu (1122 trước Tây lịch), người Tàu đã bắt đầu văn minh; Cố nhiên lễ nhạc đối với người chết cũng được ăn nhịp mà tiến bộ, giữa người chết với người chết đã được người sống phân ra giai cấp sang, hèn trong việc lễ nghi chôn cất. Số là từ vua cho đến các quan lớn khi chết đi, sẽ được dùng cả đồ vật giả theo lệ nhà Hạ, đồ vật thật theo lệ nhà Ân để đem theo các vua chúa đã chết, còn từ hạng sĩ phu tới bình dân, khi chết chỉ được chôn theo độc một thứ đồ giả thôi. Nếu người hèn hạ nào mà dùng nghi lễ ngang với người sang tức khắc phải tội “ Tiếm lễ”. Không những thế mà thôi, dã man nhất, độc ác nhất là người ta còn bịa đặt ra những TUẪN TÁNG, nghĩa là khi các vua và các quan lớn chết đi, từ vợ con đến bộ hạ của các vua, các quan lớn, đồ yêu quý khi còn sống, sẽ phải đem chôn sống để làm đồ dùng khi đã chết.

Việc này chúng ta được thấy sự thật đã chép ở sách TẢ TRUYỆN rằng: “ Đời vua Văn Công thứ 6, vua Tần Mục Công tên là Hiếu Nhân chết, ba anh em họ Tứ xa là Yểm Tục, Trọng Hành và Chàm Hổ đều bị chôn sống theo Mục Công, vì Mục Công khi còn sống, yêu quý nhất ba anh em họ Tứ-xa. Người trong nước tỏ lòng thương tiếc ba anh em họ Tứ-xa là người hiền đức, mới làm ra thơ Hoàng Diệu để tỏ ý than vãn, mỉa mai. Trong thơ đại ý nói: “Ba anh em họ Tứ-xa đều là người hiền đức gấp trăm nghìn người khác, trời đất ơi! Sao nỡ đem chôn sống để đi theo với người đã tận số là Mục Công. Nếu ba trăm người như chúng tôi này được chết theo Mục Công để thế mệnh cho ba người hiền đức ấy, chúng tôi rất vui lòng mà chết thay”. Về sau người ta cũng biết đem người sống chôn theo với người chết là vô nhân đạo, vàng mã ở kinh sách nào? Nếu các ngài tìm thấy, bần tăng này xin cam tâm vào địa ngục để chịu lấy tội vong hữu. Nếu không tìm thấy tục đốt vàng mã do Phật giáo hay Nho giáo truyền dạy, một lần nữa bần tăng thiết tha yêu cầu các ngài bỏ tục đốt vàng mã đi, lại sẽ khuyến hoá mọi người bỏ tục đốt vàng mã đi, vì tục đốt vàng mã là bọn Vương Dũ và Vương Luân đầu độc dân Tàu làm cho dân Việt Nam chúng ta cũng bị hại lây. Nay chúng ta cũng nhau triệt để bài trừ mê tín tục đốt vàng mã, quyết nhiên giữa dân tộc Việt Nam này để dành cho chúng ta viên thành một công nghiệp kiến quốc vậy.

 
   
     
  hahanhdung (25/02/2010 02:20 PM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Lãng phí -  Tục lệ đốt vàng mã này bây giờ nhiều khi bị lạm dụng quá mức. Quả thật là rất lãng phí không cần thiết. Có lẽ nên hạn chế bớt.
 
   
     
  chipxinh006 (25/02/2010 10:50 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Tục lệ -  Tất cả đều tại tâm ở mỗi người. Tục lệ đốt vàng mã cũng một phần giúp chúng ta nhớ về những người đã khuất trong dòng họ.
 
   
     
  fylan84 (25/02/2010 09:59 AM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Vấn nạn? -  Trước đây người ta đốt vàng mã một cách ồ ạt vào ngày rằm mồng 1, ngày giỗ chạp... rồi đi lễ chùa cũng thường xuyên thấy cảnh tượng vàng mã, hình nhân... chất thành đống cao. Chưa kể đến sự lãng phí tiền bạc mà việc làm này còn rất nguy hiểm, gây ô nhiễm môi trường... vì thế bây giờ việc đốt vàng mã có phần bị hạn chế. Đây là một tập tục nên được giữ gìn, tuy nhiên mọi người cũng nên có ý thức khi đốt vàng mã để tránh lãng phí.
 
   
     
 
Thảo luận (0) Thành viên ưa thích (0)
Trang trước   -  1/0  -   Trang sau
 
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Lịch những lễ hội đầu năm
Tết đến, trang trí bàn thờ gia tiên
Chưa đến Tết nhớ bánh tét chiên
Thêm chất trí tuệ cho tiếng cười
"Văn hóa mặc" thời nay... nhìn thấy mà buồn
Cái duyên của y phục
Tết Đoan ngọ
 
 
 
 

Đăng ký:216481 (Vàng: 21 - Bạc:11)

Thảo luận:42710

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:4963

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1494

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tầng 26 Xuân Thủy Tower, 173 Xuân Thủy, Q Cầu Giấy – ĐT: (04) 39446509
TP HCM: Lầu 5, 293 Điện Biên Phủ, P. 15, Q. Bình Thạnh - ĐT:(08) 54042168
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.