Tìm kiếm  
 
Quá trình khởi nghiệp Nguồn vốn Nhân lực Các vấn đề liên quan
Bạn đang ở :  Trang chủ » Kiến thức KD » Khởi nghiệp » Quá trình khởi nghiệp

Tin Tức Kinh Tế - Tài Chính

Saga-Việc Làm

THẾ GIỚI KINH DOANH

CUỘC SỐNG

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Kinh doanh nhỏ- xu hướng của giới trẻ (Phần 1)
5 bước để có bản đề án kinh doanh hiệu quả
Bài học kinh doanh từ những điển tích: Vịt phải biết bơi.
Viết kế hoạch kinh doanh
Kinh nghiệm và bài học thứ nhất... đi làm thuê…
21 nguyên tắc của các triệu phú “tay trắng làm nên”
Kinh điển khởi nghiệp: Tìm chìa khóa dưới chân cột đèn
Khởi nghiệp một mình hay với nhóm tốt hơn ?
Người giàu không làm việc vì tiền
Biến ý nghĩ thành tiền bạc
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Kinh nghiệm và bài học thứ nhất... đi làm thuê…  
  Miến Bồ Câu - Canh bạc cuối cùng  
  Miến Bồ Câu - Sự khởi đầu  
  Bài học kinh doanh từ những điển tích: Vịt phải biết bơi.  
  Chia sẻ những kinh nghiệm cùng các bạn saganor khi khởi nghiệp  
  Viết kế hoạch kinh doanh  
  Kinh điển khởi nghiệp: Tìm chìa khóa dưới chân cột đèn  
  Người giàu không làm việc vì tiền  
  Kinh điển khởi nghiệp: Tại sao không lượm tờ 20$?  
  Quyết định “khởi nghiệp” dựa trên giá trị thanh lý tài sản  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: nguoikhoinghiep  --   24/09/2007 01:48 AM    

Kinh điển khởi nghiệp: Rình mò trên bãi biển

Bài này thuộc sự kiện/chuyên đề: Kinh điển khởi nghiệp

( Bình chọn: 9   --  Thảo luận: 2 --  Số lần đọc: 2917)

Khởi nghiệp và tăng trưởng kinh tế (4)

Bạn có thể tưởng tượng tình huống một người khởi nghiệp quan sát thấy một cơ hội lợi nhuận khá giống trường hợp người đi bộ ngó thấy tờ 20$ nằm lăn lóc bên vỉa hè. Có thể nhiều người đã đi ngang qua chỗ tờ 20$ đó mà không chú ý, cho tới khi một người khá nhạy cảm quan sát thấy và tiến tới lượm lấy phần thưởng 20$ đó.

Mô thức tương tự này phản ánh khá chính xác mô hình của Kirzner về quá trình khởi nghiệp, ở một vài góc độ nhất định. Ở một vài khía cạnh khác thì mô tả như thế chưa đủ. Một rắc rối với phép so sánh tương tự này là hiếm khi chúng ta lượm được tờ 20$ trên hè đường. Vì thế, những con người bận rộn không có động cơ lợi ích để thường xuyên đảo mắt (như rang lạc) tìm kiếm những tờ rơi ở hè đường.

[Cơ hội bên bờ biển]

Ngược lại, cũng chẳng phải hiếm ví dụ chúng ta bắt gặp những người chuyên nghề rình mò với những máy dò kim loại hoạt động tích cực trên bãi biển. Họ tìm kiếm những vật dụng kim loại bị bỏ quên như đồng hồ, nhẫn và cả những thứ có giá trị khác. Nếu như có nhiều người làm rơi tiền trên hè đường hơn, sẽ xuất hiện nhiều người "nhạy cảm" hơn với cơ hội lượm các tờ 20$ từ đường phố (thực tế là không như thế!) Ý tưởng ở đây là, chúng ta (con người) sẽ trở nên nhạy cảm hơn khi đứng trước các cơ hội tạo ra lợi nhuận một khi các cơ hội đó xuất hiện nhiềubeachfindmoney.jpg hơn, và điều này giúp giải thích lý do vì sao các cơ hội làm giàu được nắm bắt nhiều hơn trong các nền kinh tế đang tăng trưởng tốt. Tăng trưởng kinh tế tạo ra các cơ hội sinh lợi.

Khi các nền kinh tế được tổ chức hoạt động xung quanh những chiều hướng truyền thống đã có, vai trò kinh tế của con người trong xã hội đã phân định rõ nét và có rất ít khả năng cho nhiều người tận dụng cơ hội sáng tạo-đổi mới. Nền kinh tế Trung Quốc cổ thực ra có nhiều vốn hơn các nền kinh tế đương đại khác. Trung Quốc lúc đó cũng có hệ thống pháp luật khá phát triển, sở hữu trí tuệ định nghĩa rõ, và hệ thống tri thức tương đối tiến bộ hơn nhiều vùng đất khác trên thế giới. Song, cái bản chất truyền thống bám chắc trong nền kinh tế cũng mang ý nghĩa rằng các cá nhân trong xã hội xác lập nghề nghiệp và công việc của mình do các nhân tố của lịch sử vượt ra ngoài khả năng tự kiểm soát của bản thân, và quan trọng hơn cả là, họ không tìm thấy được thay đổi nào về chỗ đứng xã hội-kinh tế của bản thân mình suốt cả hành trình cuộc đời mình.[10]

[10] Heilbroner (1962) chia các hệ thống kinh tế thành truyền thống, kế hoạch hóa, và thị trường, chính là cách phân biệt sử dụng ở đây khi bàn luận về các nền kinh tế xây dựng trên các truyền thống.

Khi mà thân phận chẳng có gì thay đổi mấy suốt cuộc đời, một cá nhân đánh mất khả năng thể quan sát thấy một cơ hội khởi nghiệp ngày hôm nay xuất hiện, mà ngày hôm qua chưa có. Thậm chí cả một cơ hội lớn cũng có xu hướng bị hòa trộn vào chính cái thân phận hiện tại, và bởi vì nó lại có cảm giác gần gũi (truyền thống) cơ hội đó lại hầu như không được chú ý nữa. Đây là một lý do vì sao các nền kinh tế chỉ xoay quanh các yếu tố truyền thống có xu hướng không tiếp tục vận động, sáng tạo, ngay cả khi nền kinh tế đó chứa đựng những phẩm chất thừa hưởng đáng kể quan trọng cho quá trình sản xuất, ngay cả khi đó là nền kinh tế tương đối tiến bộ về công nghệ, và ngay cả khi lực lượng lao động dồi dào có thể trở thành nguồn vốn con người trọng yếu.

Quan sát vừa rồi không chỉ đúng với nền kinh tế kiểu truyền thống, mà ngay cả những nền kinh tế thị trường cũng vậy, nếu nền kinh tế thị trường đó đang trong trạng thái không vận động. Hãy xét tư tưởng tân cổ điển về điểm cân bằng tổng quát trong đó tất cả các công ty định giá thành ở mức trung bình thấp nhất và không có lợi nhuận kinh tế. Ngay từ định nghĩa, các nhà khởi nghiệp đã không tìm thấy cơ hội lợi nhuận cho riêng mình; do là các cơ hội đó đều đã có ai đó khai thác mất rồi. Xuất phát từ điểm cân bằng này, ta thấy rằng nếu như lại xuất hiện một sự thay đổi sáng tạo, khiến cho điểm cân bằng mất ổn định, sự mất ổn định đó góp phần tạo ra các cơ hội lợi nhuận trong các khu vực khác của một nền kinh tế.

kirzner.jpg
 Dr. Israel M. Kirzner
Nếu một hàng hóa mới được tung ra thị trường, người tiêu dùng sẽ dịch chuyển hành vi tiêu dùng của mình hướng tới sản phẩm đó, tạo ra lợi nhuận cho một số hãng và lỗ của một số hãng khác. Những công ty mà bán loại hàng hóa ăn theo hàng hóa mới đó cũng phát hiện ra một loại thị trường mà trước đó chưa từng tồn tại. Các quá trình sản xuất mới mẻ cũng được sáng tạo nên chỉ vì loại hàng hóa mới đó, và các cơ hội sáng tạo đổi mới cứ thế diễn ra tiếp tục.

Ví dụ vừa nói chỉ ra 2 nhược điểm rất quan trọng của phân tích tăng trưởng kinh tế dựa vào mô hình điểm cân bằng tổng quát. Trước tiên, các mô hình không ăn nhập gì lắm để có thể mô tả tốt quá trình tung ra các sản phẩm hàng hóa mới trong nền kinh tế. Trong mô hình tân cổ điển, tăng trưởng xảy ra chỉ vì yếu tố tiếp tục sản xuất các hàng hóa cũ, đã từng tồn tại. Thứ đến, bởi vì bản chất chúng là các mô hình điểm cân bằng, chúng không chủ tâm mô tả các cơ hội lợi nhuận cám dỗ chúng ta phải sáng tạo-đổi mới. Vì thế, sáng tạo thường hay bị gộp cả vào hoạt động R&D, sản sinh ra do đơn thuần là đưa đầu vào tới hàm sản xuất, chẳng còn chút bóng dáng nào của cả một quá trình phát hiện đầy tính khởi nghiệp.

Nếu như ta tưởng tượng hoạt động của người điều khiển cái hộp đen kỹ thuật là các công ty trong mô hình đó, người điều khiển đó hẳn là các giám đốc, công việc chính của giám đốc là gom các vật tư đầu vào được liệt kê sẵn, chuyển biến chúng thành các đầu ra được định dạng sẵn, theo quy tắc hiệu quả Pareto, chứ không còn là những nhà khởi nghiệp đang đổi mới sáng tạo bằng cách tiến hành sản xuất theo những cách thức mà trước đó chưa ai từng thử làm, nhằm tạo ra những hàng hóa-dịch vụ mà trước đó chưa từng tồn tại trong nền kinh tế, nhắm tới khai thác những thị trường trước đó chưa hề xuất hiện.

Chúng ta có động cơ lợi ích để xét R&D là một phần của đổi mới và khởi nghiệp, giống như cách một người nào đó cân nhắc việc mua máy dò kim loại để kiếm chác trên bãi biển.[11]

[11] Tuy nhiên, cũng lưu ý rằng Kirzner (1973) phân biệt rõ giữa kiến thức khởi nghiệp mà người dò kim loại có thể dùng máy để phát hiện cơ hội lợi nhuận chưa bị phát hiện trước đó, không cần nhiều nguồn lực với việc đầu tư để sản xuất ra máy dò kim loại, quá trình cần dùng tới nguồn vốn trong khi sản xuất.

Nếu không có nhiều cơ hội khởi nghiệp, việc cứ ngó ngoáy tìm kiếm cũng chả đem lại tích sự gì, nhưng khi các cơ hội khởi nghiệp xuất hiện, thì việc đầu tư cho quá trình tìm kiếm các cơ hội đó trở nên hợp lý. Thế nhưng, việc dồn sức vào R&D như một thành phần chủ chốt của sáng tạo và tiến bộ công nghệ đã bỏ lỡ mất một yếu tố rất quan trọng. Trong hầu hết các trường hợp, máy dò kim loại chẳng giúp người ta tìm được các thứ đồ bị thất lạc-đánh rơi, vì thế hiếm thấy ai sử dụng các máy dò kim loại tìm đồ bị mất trong các trung tâm mua sắm, tòa nhà chung cư hay ở trường học. Tuy thế, trên bãi biển, các đồ kim loại bị thất lạc có nhiều khả năng bị vùi dưới cát, và vì những người dạo bãi biển cũng hay làm thất lạc đồ, việc sử dụng máy dò kim loại rất có khả năng khui ra những món đồ rất giá trị. Tương tự vậy, hoạt động R&D diễn ra trong những mảng mà lợi nhuận khởi nghiệp có vẻ như thường đem lại nhiều hứa hẹn (chứ không phải mọi nơi.) Chi tiêu R&D không phải là nguyên nhân dẫn tới các cơ hội khởi nghiệp. Ta thấy người ta chi tiêu nhiều cho R&D trong công nghiệp điện tử hơn trong công nghiệp may mặc bởi vì có nhiều cơ hội lợi nhuận trong ngành điện tử hơn là trong bản thân ngành may.

Như thế, mặc dù ta có thể xem R&D là một nhân tố thúc đẩy các tiến bộ công nghệ sản xuất, nhưng bản thân R&D lại không phải là nguyên nhân dẫn đến tăng trưởng, mà nó là một "sự đáp lại" trước các cơ hội tăng trưởng thì đúng hơn. Vậy câu hỏi đặt ra là, điều gì giúp tạo ra các cơ hội? Câu trả lời là: Quá trình khởi nghiệp.

Trong bối cảnh tĩnh, ít có những thay đổi đáng kể, thì cũng có rất ít cơ hội khởi nghiệp. Những thứ nằm chờ thời thì thường khó có thể quan sát thấy, và vì thế lại càng chẳng mấy cơ hội được phát hiện ra, thế thì một môi trường tĩnh ngăn cản việc tạo ra các cơ hội lợi nhuận mới. Hơn thế nữa, với một số ít cơ hội, chúng ta lại có ít động lực lợi ích để bỏ công sức ra tìm kiếm chúng. Trong một môi trường đầy thay đổi về kinh tế, các cơ hội mới sẽ liên tục tự xuất đầu lộ diện. Khi các nhà khởi nghiệp tận dụng một số cơ hội nhất định, môi trường kinh tế lại tiếp tục vận động thay đổi, lại sản sinh các cơ hội mới bổ sung. Như thế, quá trình khởi nghiệp lại tự nó dẫn tới khởi nghiệp.

(Còn nữa...)

Bài viết cùng chủ đề:

===========================

© SAGA 22/9/2007 – www.saga.vn

Bài viêt bản quyền, © SAGA, đề nghị ghi rõ nguồn khi trích dẫn lại nội dung.

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 40/ 9 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 2)
  ici (25/07/2008 01:06 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Rất đáng chú ý -  Thật là tuyệt hấp dẫn. Những quan điểm đầy tính phân tích thực sự cuốn hút. Chẳng hạn, "sự mất cân bằng lại có thể tạo ra cơ hội ở một khu vực khác..." có vẻ giống tình trạng giá xăng tăng làm các ngành hi-tech không liên quan tới dầu như Công nghệ thông tin trở nên vững chắc và thịnh vượng hơn một cách tương đối.

Các phân tích về R&D cũng hết sức đáng chú ý. Việc tác giả tách biệt giữa vai trò tác nhân có tính phản ứng trước biến đổi và động lực trực tiếp tạo ra cơ hội-tăng trưởng là "quá trình khởi nghiệp" cũng hết sức đáng ngạc nhiên.

Rất cảm ơn Saga đã cung cấp bài nghiên cứu rất giá trị.

 
   
     
  TranTriDung (01/10/2007 01:02 PM) Có ích: 4/4    
 

Tác giả Việt Phương trên báo điện tử Dân trí có bài viết theo nguồn Fr-online.de, giới thiệu câu chuyện một người đàn ông Braxin 32 năm sống bằng nghề "rình mò trên bãi biển."

=====

Dù sao thì nơi làm việc của ông Jorge Ribeiro cũng thuộc diện đẹp như mơ. Bằng một cái cào tự chế ông Jorge Ribeiro chà sát bãi biển ở Rio de Janeiro để tìm đồng hồ, tiền xu và đồ trang sức mà những người tắm biển đánh mất. Ông nói, nghề này sống được và tuổi nghề của ông đã tới 32 năm.

Ông Jorge Ribeiro không gặp may, đã 6 giờ liền mà không tìm được một vật gì đáng giá. Vật duy nhất ông tìm được là một đồng 10 Centavo han gỉ, ông dùng đồng tiền đó tặng người phóng viên theo ông suốt cả ngày làm kỷ niệm.

Ông ngồi cạnh một quán giải khát ven bờ biển ở Recreio, một vùng ngoại ô của Rio. Trời trong xanh tràn ngập ánh mặt trời, ông lặng lẽ ăn một suất Hamburger và nói nhỏ với người phóng viên: "Hôm nay không ăn thua. Thời tiết thì quá đẹp".

Ông Jorge Ribeiro, 59 tuổi, đã có thời ông là thợ phụ ở lò mổ gia súc, sau đó là nhân viên liên lạc rồi là người bán hàng rong. Với công việc hiện nay ông có thu nhập  gấp 4 lần so với hồi bán hàng, được hít thở không khí trong lành và ông thực sự hài lòng với cuộc sống này. Ông tự gọi mình là  "Garimpeiro", nghĩa là người đi tìm vàng.

Thực ra số vàng mà ông thu nhặt được cũng chẳng kém so với nhiều người làm nghề đào đãi vàng ở vùng rừng rậm Amazon. Trong 32 năm làm cái nghề này, cách đây 11 năm, ông Jorge Ribeiro đã có một lần “thắng đậm”, ông vớ được một cái nhẫn đính 16 viên kim cương và ông đã bán của quý đó với giá 1.600 USD.  Thực ra nghề này chỉ làm theo mùa, thu nhập hàng tháng từ 1.200 đến  1.500 Reais (khoảng 10 đến 12 triệu đồng VN). Với khoản tiền này ông có thể sống khá đàng hoàng ở Brazil.

Từ năm 1985, ông là người đầu tiên ở Copacabana sử dụng cào để săn tìm của quý. Ông mang một cái cào tự tạo bằng kim loại nặng khoảng 7-8 kg, răng cào làm bằng thép không gỉ cùng với một cái lưới kim loại có lỗ khá thưa. Cán cào gồm nhiều khúc có thể dễ dàng tháo lắp mỗi khi ông mang cào lên xe buýt ra biển.

Dù thời tiết như thế nào, hàng ngày ông dậy từ 5 giờ sáng lên xe buýt ra bãi biển. Riêng thứ bẩy ông nghỉ, buổi sáng ông chơi bóng đá, buổi tối  tham gia ban nhạc dân gian, ông là danh ca. Các con ông đã lớn và ông có một cô bạn gái khá trẻ làm nghề sơn sửa móng chân móng tay.

Bẩy rưỡi sáng trên bãi biển Copacabana. Thành phố đã tỉnh giấc, mấy cụ nghỉ hưu đi dạo, mấy cô gái chạy hoặc đi bộ, tai nghe iPod, những người quét rác mặc đồng phục mầu da cam cũng đã xong công việc thu gom rác trao bãi biển lại cho những người bán kính mát hoặc mũ cho cầu thủ bóng bầu dục. Ông Jorge Ribeiro quẳng cái túi nhỏ ngay trên bãi cát, điều mà không  một khách du lịch nào dám làm. Ông nói chậm rãi: “Ở đây không ai không biết tôi và không một đứa kẻ cắp nào đụng vào đồ đạc của tôi”.

Trên bãi biển này không chỉ có ông Jorge Ribeiro hành nghề tìm kiếm của quý, hàng chục người làm nghề tìm của như ông. Họ trước đây là thợ in, môi giới nhà đất, làm nghề rao hàng... nay nhàn rỗi mong kiếm thêm chút đỉnh. Ông Jorge  nói: “Không có chuyện cạnh tranh, kèn cựa đâu, bọn họ đều là bạn tôi cả”.

Jorge.jpg

Jorge Ribeiro trên bãi biển. Ảnh: FR

Thông thường những chỉ đồng hồ mà ông tìm thấy chỉ cần phơi khô, thay pin mới là lại hoạt động như thường, riêng điện thoại cầm tay, khi đã ngâm trong nước biển thì coi như chết luôn. Có khi hội tìm của vớ được răng vàng, răng giả, chứng minh thư quần áo lót, ống tiêm, bao cao su và trăm thứ linh tinh khác.

Ông Jorge Ribeiro nói làm nghề này phải có kinh nghiệm, mực nước, dòng chảy, thuỷ triều, độ dốc bãi biển đều có ý nghĩa đối với kết quả tìm kiếm. Thường ông phải cân nhắc giữa cào và lặn. Ông chọn rất kỹ những vị trí để cào, thường ông chỉ cào ở độ dài chừng 40 mét, điều cần chú ý là chỉ cào ở những nơi sóng ngừng hoạt động. 

Theo ông thì khi thời tiết đẹp thì kết quả thu lượn giảm, khi thời tiết xấu hoặc thay đổi đột ngột, nhất là sau các cơn bão, biển giận dữ tung tất cả những gì ẩn náu trong lòng nó lên bờ, khi đó nhiều khi những người như ông vớ bở. Ông  Jorge khẳng định sẽ tiếp tục làm cái nghề này cho đến tuổi 70: "Cho dù bắt đầu từ ngày mai  mọi người hết sức đề phòng, quyết không để mất cái gì, thì ông vẫn tiếp tục tìm thấy một cái gì đó từ biển cả."

 
   
     
 
Thảo luận (0) Thành viên ưa thích (4)
Trang trước   -  1/0  -   Trang sau
 
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
Kinh điển khởi nghiệp: Tại sao không lượm tờ 20$?
Kinh điển khởi nghiệp: Khi nào càng làm càng nghèo?
Kinh điển khởi nghiệp: Tìm chìa khóa dưới chân cột đèn
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Kinh điển khởi nghiệp: Tại sao không lượm tờ 20$?
Kinh điển khởi nghiệp: Khi nào càng làm càng nghèo?
Kinh điển khởi nghiệp: Tìm chìa khóa dưới chân cột đèn
Khởi nghiệp ngay cả khi bạn vẫn đang làm thuê
21 nguyên tắc của các triệu phú “tay trắng làm nên”
Người giàu không làm việc vì tiền
Các bạn giúp tôi lập bản KHKD
 
 
 
 

Đăng ký:140401 (Vàng: 18 - Bạc:11)

Thảo luận:38206

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:1904

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1388

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tâng 6, 25 Vũ Ngọc Phan, Đống Đa – ĐT: (04) 39446509
Đà Nẵng: Tầng 6, 76 Bạch Đằng – ĐT: (0511) 2466926
TP HCM: VietGlobe Office Building. Số 1 Đặng Dung, Quận I – ĐT: (08) 54041388
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.