Tìm kiếm  
 
Giới thiệu sách, tài liệu Đào tạo Hội nghị-Hội thảo Học bổng - Nghiên cứu Phương pháp luận khoa học Gương mặt học giả
Bạn đang ở :  Trang chủ » Cuộc sống » Giảng đường » Gương mặt học giả

KIẾN THỨC KINH DOANH

THẾ GIỚI KINH DOANH

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Acsimet - nhà bác học vĩ đại của Hy Lạp cổ
Tự truyện vô cùng cảm động của một tiến sĩ Harvard người Trung Hoa
Cách học ngoại ngữ của Heinrich Schliemann
Adam Smith (1723 - 1790)
David Ricardo (1772 - 1823)
Nữ tiến sĩ trẻ nhất Việt Nam
Eran Katz - Bí mật của một trí nhớ siêu phàm
Albert Einstein-Thiên tài của mọi thiên tài
PETER F. DRUCKER - Người khởi xướng nghệ thuật quản trị
Các nhà kinh tế học đã thay đổi lịch sử của chúng ta như thế nào
Nhà sư phạm Văn Như Cương
Paul Samuelson (1915 - ...)
31 tuổi trở thành GS.TS toán học hàng đầu thế giới
John Maynard Keynes (1883 - 1946)
Karl Heinrich Marx (5/5/1818 - 14/3/1883)
Gương mặt Nobel Kinh tế: 1969-2007
Albert Einstein - Nghịch lý của một thiên tài
Isaac Newton (25/12/1642-20/3/1727)
Ông vua toán học
Schumpeter (1883-1950): Người tôn vinh doanh nhân
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Tự truyện vô cùng cảm động của một tiến sĩ Harvard người Trung Hoa  
  Khắc tên 16 nghìn tiến sỹ - xin can, xin can!  
  Eran Katz - Bí mật của một trí nhớ siêu phàm  
  Nữ tiến sĩ trẻ nhất Việt Nam  
  Gương mặt Nobel Kinh tế: 1969-2007  
  Cô gái Việt bắt bệnh cho kinh tế thế giới  
  Cách học ngoại ngữ của Heinrich Schliemann  
  Albert Einstein - Nghịch lý của một thiên tài  
  Albert Einstein-Thiên tài của mọi thiên tài  
  Karl Heinrich Marx (5/5/1818 - 14/3/1883)  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: Saganor  --   13/10/2008 03:26 PM    

Khắc tên 16 nghìn tiến sỹ - xin can, xin can!

( Bình chọn: 15   --  Thảo luận: 13 --  Số lần đọc: 5674)

Sau khi ý tưởng khắc tên 16.000 tiến sĩ được giới thiệu có nhận được nhiều ý kiến trao đổi. Tôi xin chia sẻ cùng các bạn Saga bài viết của Hoa Lư, được đưa trên Vietnamnet ngày 12/10/2008.

==========

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt Nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian. 

Một đêm thức dậy, "đường đời mở rộng"
Người viết bài này có bằng PTS ở Đông Âu, đề tài về tự động hóa văn phòng, dùng máy vi tính thiết kế hệ thống lập lịch tự động. Nếu ai dùng Lotus Notes hay các loại lịch trên internet của Google, Yahoo và so sánh hệ thống tôi xây dựng cách đây 20 năm sẽ nói đó là mớ…giấy lộn.

Luận án được đóng gáy vuông, hơn trăm trang, trông rất được. Về nước nộp cho thư viện quốc gia một cuốn. Nhưng hình như nó đã bị mối xông hoặc bán cho hàng rong gói xôi. Vài năm trước đến xin lại, không thấy nữa.

Thú thật, tôi nhẹ cả người. Nếu ai không may tìm thấy để tham khảo cũng không sợ vì “biết mình là ai?”. Nhưng tôi biết chắc “tôi tên là gì”. Bạn đọc biết tôi sợ nhất cái gì không? Sợ đọc luận án PTS của chính bản thân(!).

Bằng đỏ được gói trong giấy bóng, cất trong két sắt. Thỉnh thoảng lôi ra ngắm hay mang về cho mẹ già ở quê khoe làng xóm. Cậu sinh viên nhà bên cạnh nhìn thấy vài lần, thản nhiên hỏi: “Chú mua hết bao nhiêu?”. 

Tôi không mua bằng. Vì mối quan hệ ngoại giao giữa nước ta và bạn nên Hội đồng khoa học hàn lâm “thương” người Việt Nam đánh Mỹ, cần nhiều tiến sỹ về xây dựng đất nước. Tôi biết rõ các viện sỹ bạn đã ưu ái bỏ phiếu “đồng ý”, giúp tôi nên danh giá và họ hàng được tiếng thơm.

Cái bằng PTS “ngoại giao” ấy cũng giúp được nhiều việc. Đến hội nghị được giới thiệu “đây là PTS toán lý X”, rất oách!

Rồi một đêm thức dậy, tôi…thành Tiến sỹ vì quốc gia quyết định “không còn học vị PTS”. Đường đời càng mở rộng.

Nhưng thật không may, cái bằng ấy giúp chút danh tiếng nhưng không có miếng. Trình độ có hạn nên đành đổi nghề, đi dạy học kiếm tiền. Thấy tổ chức nước ngoài thi tuyển, tôi đánh liều gửi đơn. Họ nhận vì may mắn trong CV đã không đề Ph.D. Nếu không bị liệt vào loại “over qualified - trình độ quá cao”.

Làm việc một thời gian, nhiều người biết tôi có bằng cấp nên thi nhau gọi đùa “Dr. X” dù tôi chỉ là anh chàng quản trị mạng máy tính. Tôi đã “lạy như tế sao”, xin họ bỏ chữ Dr.

Người ta xứng đáng là tiến sỹ nếu làm trong lĩnh vực đó nhiều năm, có kết quả nghiên cứu được thừa nhận, các trường mời giảng dạy, ứng dụng rộng rãi trong thực tế hoặc ít nhất có các bài báo đăng ở các tạp chí nổi tiếng.

Còn tôi, cái bằng kia đã vứt xó. Bao nhiêu năm nay không có bài báo nào, sống bằng quá khứ “nhầm lẫn” của hội đồng khoa học nước bạn trời Âu.

vanmieu.jpg
Bia tiến sĩ
Xin can, xin can...
Mấy hôm nay nghe chuyện nước ta dự định thành lập Trung tâm bảo tồn di sản tiến sĩ Việt Nam thời hiện đại. Họ định dành mười mấy hecta cho “Văn Miếu” khác, ghi danh các tiến sĩ thời nay, có cả rùa đội bia đá khắc tên các nhà khoa học.

Tôi thấy run. Đàng hoàng là tiến sỹ, tên mình có thể được xét. Bà mẹ già 88 tuổi nghe tin này, sợ cụ không qua khỏi…vì mừng. Vì thế, tôi “cắn cơm cắn cỏ”, lạy các chư vị đừng cho tôi lên lưng rùa vì muốn mẹ tôi sống trăm tuổi.

Để đưa đất nước đi lên như ngày hôm nay, chúng ta có rất nhiều nhà khoa học thực sự giỏi, đóng góp rất lớn cho phát triển, xóa nghèo và bảo vệ đất nước. Họ xứng đáng có bia đá như các vị trạng nguyên thuở trước.

Những tên tuổi lớn như Tạ Quang Bửu, Tôn Thất Tùng, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của hay vài chục người khác nên được khắc ngay vào văn bia Quốc Tử Giám. Nhưng khắc tên 16 nghìn tiến sỹ thì thật khủng khiếp.

Tôi lo thần Kim Quy mang trên vai cả tài sản trí tuệ …rởm. Sự dối trá, nhất là dối trá trong khoa học, sẽ nặng như Ngũ Hành Sơn. Mai của các cụ rùa sẽ gẫy, bia sẽ đổ. Thế hệ tương lai mất công khuân đá để…làm đường.

Những năm cuối 1980, tôi còn nhớ phong trào làm hồ sơ phong giáo sư. Có người ra sức tìm các bài báo đăng đâu đó, rồi những bài đứng chung tên được chia chác. Chủ trì đề tài quốc gia được thêm vài điểm dù ông ta chỉ lĩnh tiền “chủ trì nhưng không làm gì”. Họp tổng kết, ông thường ngồi trên bàn đầu, nơi ống kính TV dễ bắt nhất. Tôi cứ tưởng tượng lúc xét lên bia đá trong Văn Miếu mới sẽ diễn vở kịch tương tự. Dám chắc, ông ta lại đòi ra mặt tiền của dãy bia.

16 nghìn tiến sỹ với 16 ngàn bia và rùa, kể cả công nổ mìn, đục, đẽo, khắc trên đá chắc đủ làm một con đường 16 km cho một vùng quê nghèo Hà Tĩnh hay Hà Nội mở rộng. Gọi đó là “Đường Tiến sỹ Việt Nam” sẽ được người đời nhớ lâu.

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

Vốn ghét sân golf, vì nước mình còn nghèo, nhưng tôi xin chuyển mục đích sử dụng mười mấy hecta đất cho thể thao “lỗ” thay vì dùng cho “Văn Miếu” đương đại. Hoặc kinh phí ấy dùng cho thi hoa hậu cũng thú vị, dù tôi không thích trình diễn áo tắm. Hoa hậu “rởm” về học lực nhưng chân dài và các vòng 1-2-3 của các nàng lại rất “thật”.

Về khoa học, công trình “rởm” biến thành tai họa “thật” cho người nghèo. Lịch sử nhầm lẫn trên "bia đá" dễ trở thành “bia miệng” cho đời sau.

Nhà văn hóa Nguyên Ngọc đã “xin can” trên báo Tia sáng (03/10/2008), trí thức Việt kiều Trần Hữu Dũng cũng viết đùa “Xin can, xin can” khi biết tin này.

Biết không thể khuyên người khác, tôi chỉ biết tự can…mình.

www.saga.vn

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 74/ 15 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 7)
  viethungdhtm (23/02/2010 04:41 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Học giả -  Thảo nào, cháu toàn nghe các cụ gọi là học GIẢ chứ chẳng ai gọi là học Thật bao giờ :((
 
   
     
  hunghp (24/09/2009 07:23 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Ý tưởng lớn quá! -  Việt Nam có nhiều ý tưởng lớn lao quá. Có khi vào Guinness mất thôi!
 
   
     
  thanhdong0310 (17/09/2009 03:50 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Vấn đề là can ai bây giờ -  Các bác ở diễn đàn này đa phần là những người ham học hỏi, chắc cũng không ít người có học hàm học vị cao, nhưng tất cả hẳn cũng phải đồng tình với bác Hoa Lư. Em xin lỗi tất cả các bác đạt được học vị cao bằng đúng năng lực của mình và nhờ tinh thần ham học, ham nghiên cứu. Tại sao em lại xin lỗi như vậy? Bởi lẽ ở đất nước này có rất nhiều người cố gắng giành được học vị cao như Thạc sĩ, Tiến sĩ cũng chỉ để làm cái cần câu cơm, hoặc có người đã có nhiều tiền rồi thì cố chạy bằng được cái bằng để vênh vang với đời. Tâm lý chung của con người là muốn người khác trọng mình. Nhưng càng học và càng chiêm nghiệm nhiều thì con người càng có xu hướng thu nhỏ cái vỏ của mình lại để tập trung vào "chuyên môn" chứ họ không có rảnh thời gian để quan tâm đến người khác nghĩ tới mình ra sao.

Mục đích của những vị Thạc sĩ tiến sĩ chân chính là nghiên cứu khoa học, chứ không phải giành được tấm bằng để mang khoe khoang hoặc để làm tấm bùa hộ mệnh cho quan lộ của mình.

Nhưng tại sao ở đất nước ta lại có nhiều người có suy nghĩ lệch lạc như vậy? Nguyên nhân lại không phải ở mỗi người mà chính ở trong cái hệ thống trọng bằng cấp của Việt Nam ta. Thế mới có chuyện nực cười là Hà Nội (thực ra không phải là Hà Nội, mà là một vị lãnh đạo nào đó của Hà Nội) mong 100% cán bộ Thành ủy quản là tiến sĩ ( http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/doinoi/2009/08/865203/ ). Đọc tin này em đang uống cà phê mà tí chết vì sặc các bác ạ. Cái người đưa ra ý tưởng này chắc chắn không hề hiểu được ý nghĩa của cái học vị tiến sĩ (tiến sĩ là những con người làm công tác nghiên cứu chứ đâu phải những người làm công tác quản lý nay họp chỗ này, mai họp chỗ kia. Mà những hội nghị hay buổi họp đó đâu có mang chuyên đề khoa học).

Vậy nên em dám chắc mấy cái vụ kiểu "Vinh danh" như thế này khó cản lắm các bác ạ. Các bác cứ chờ xem. Bởi lẽ những người có quyền quyết định việc này đang khao khát được vinh danh mà. Bên cạnh đó cũng còn khá nhiều quyền lợi song hành. Vì thế em nghĩ chúng ta hãy cố gắng cứu mình và những người thực sự cầu thị, hoặc những người có hiểu biết hạn hẹp. Chứ chúng ta khó mà cứu được những con người đang khát danh vọng và tiền tại lắm.

Chân thành xin lỗi những bác nào có lối nghĩ  và viết bài nghiêm túc vì em comment không được "nghiêm chỉnh" lắm bởi cái đề tài này nó vốn dĩ rất hài hước.

Em xin hết.

 
   
     
  sagapedia (14/10/2008 10:01 AM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Ghế chéo lọng xanh, ngồi bảnh chọe... (Nguyễn Khuyến) -  Báo Người Lao Động 12/10/2008 đã có bài "bình" rất lý thú: Tiến sĩ giấy, tiến sĩ đá!

Ghế chéo lọng xanh, ngồi bảnh chọe
Tưởng rằng đồ thật, hóa đồ chơi

-- Nguyễn Khuyến

Hai câu thơ trên trích từ bài vịnh Tiến sĩ giấy của cụ Nguyễn Khuyến. Cụ này kinh lắm, ở cái thời ấy mà cụ đã thấy có tiến sĩ giấy rồi. Thế nên cụ viết bài thơ này hay như thần, để rồi cụm từ “tiến sĩ giấy” trở thành thành ngữ luôn!

Thực ra tiến sĩ giấy có từ lâu lắm rồi, nhưng có lẽ nó nở rộ ở thời kỳ hiện đại, khi mà bằng cấp trở thành tấm giấy thông hành trên con đường hoạn lộ, chứ không phải trên con đường nghiên cứu khoa học. Chưa thể thống kê ở ta có bao nhiêu tiến sĩ thật, tiến sĩ dỏm (mà có muốn thống kê cũng không làm nổi) trong số hơn 6.000 tiến sĩ ở VN. Vì vậy cho nên vừa qua có thông tin một công ty đứng ra thành lập một dạng “Văn miếu đương đại” để vinh danh những vị tiến sĩ, lập tức có rất nhiều phản ứng khác nhau, chủ yếu là người ta “xin can”, đừng làm như vậy, vì như thế phải vinh danh cả tiến sĩ giấy thì vinh danh để làm chi! Mà ở ta tiến sĩ giấy nhiều lắm.

TIENSIGIAY.jpg

Hãy tưởng tượng có vị chỉ học đến lớp 9 lại có hai bằng đại học, như báo chí vừa đăng tin, thử hỏi những loại như vậy lọt đến hàng tiến sĩ thì vinh danh cái nỗi gì? Vinh danh cái bằng... “tiến sĩ âm phủ”- giống như tiền âm phủ không hơn không kém! Rồi thì vị tiến sĩ này, tiến sĩ kia ai “vào” trước “vào” sau, nằm ở vị trí nào. Có vị “lưỡng quốc tiến sĩ” thì đặt ở đâu... Lại có vị không được vào thì quậy tưng, làm sao giải quyết... Và liệu có những vị tiến sĩ thiệt, với những công trình nghiên cứu lẫy lừng, tốn biết bao công sức, có chịu “nằm chung” với các vị tiến sĩ dỏm? Cho nên người ta “can”, không nên làm cái “Văn miếu đương đại” ấy. Người ta “can” cũng còn nhiều lý do, tỉ như chúng ta đang có kế hoạch đào tạo hơn 1 vạn tiến sĩ, mà nếu thành tiến sĩ tất thì... đất ở đâu mà vinh danh, rùa đá đúc làm sao cho kịp với tốc độ tăng chóng mặt của số lượng tiến sĩ đại trà?

Ta đã có Văn miếu, vinh danh các vị tiến sĩ tiền bối. Thực ra trong các vị được vinh danh ở Văn miếu Quốc Tử Giám, có bao nhiêu vị có công với đất nước, để tiếng thơm ngàn năm? Tất cả chỉ có tính tương đối. Văn miếu ấy chỉ để tôn vinh cái sự học, mà cái sự học là học cho bản thân. Cái đáng vinh danh là những công trình cho đất nước, cho nhân loại của các nhà khoa học, nhà văn hóa... chứ không phải vinh danh cái bằng tiến sĩ.

Con người có tính háo danh kỳ lạ. Cũng vì cái tính háo danh mà khối vị bị lừa để được tôn vinh, vinh danh. Ở Mỹ có cả một công ty kinh doanh cái chuyện “vinh danh”- công ty Academy. Chính công ty này đã từng lừa được một nhà khoa học của ta, khi đưa vị này vào chức danh “viện sĩ” trong Academy of science, làm vị này tổ chức ăn mừng 3 ngày liền! Cách lừa theo kiểu “Who is Who” cũng đã từng xảy ra nhan nhản! Chính vì vậy mà người ta sợ cái “Văn miếu đương đại” tổ chức nên có thể cũng để kinh doanh cái hư danh! Nghe đâu cái dự án này mới nhúc nhích, đã có vị tiến sĩ nọ đến đăng ký để được vinh danh tắp lự! Lại nhớ, cách đây vài năm có công trình về “các tiến sĩ VN” xuất bản bán chạy ầm ầm, vì vị tiến sĩ nào có tên trong ấy cũng mua vài cuốn để làm oai. Đó cũng là một cách vinh danh... trên giấy! Còn bây giờ là vinh danh trên bia đá - kiểu “tiến sĩ... đá”!

Vinh danh những nhà khoa học, nhà văn hóa có công với đất nước, với nhân loại thì nên làm, và nên chọn hình thức nào hợp lý, chứ chơi cái kiểu vinh danh đại trà thì chẳng có ý nghĩa gì!

Cụ Nguyễn Khuyến, đỗ “tam nguyên”- đại khoa - một nhà thơ ưu thời mẫn thế như vậy mà cũng “tự trào” về mình: Nghĩ mình cũng gớm cho mình nhỉ/ Thế cũng bia xanh, cũng bảng vàng, thì các vị tiến sĩ của ta cũng nên suy nghĩ kỹ trước khi nhập hộ khẩu vào “Văn miếu đương đại”!

TÚ CỐT

 
   
     
  nthuphuongktqd (13/10/2008 11:08 PM) Có ích: 3/5    
 
© SAGA - Đôi lời của lớp "măng nhỡ" -  Em là người đứng dưới nhìn lên nhưng mà thấy đề tài "nóng" quá cũng xin có đôi lời gọi là của lớp "măng nhỡ" với các "măng non" hơn.

Các bác thật dũng cảm khi đứng ra "xin can, xin can" như vậy.

Hồi sinh viên em cũng có lên thư viện quốc gia 1 lần để xin vào phòng đọc luận án tiến sĩ kinh tế - quả là em chưa viết được như thế nhưng thú thật, em thấy nếu viết thế mà thành tiến sĩ thì... chưa xứng đáng. Chỉ nhớ mang máng vài bài luận án về thị trường chứng khoán và mấy giải pháp phát triển thị trường - ngắn và giản dị hơn cả bài luận thầy cô giáo bắt tụi sinh viên làm thảo luận trên lớp.

Thú thật là bệnh thành tích vẫn chưa thể hết vì đến ngay như bản thân em vốn cũng gọi là thích sự công bằng ở đời. Ấy vậy mà cũng không tránh khỏi việc ham thành tích. Em được mệnh danh là "người sưu tập bằng cấp"- hay như bạn bè gọi đùa"bằng đè chết người". Cũng chẳng nhiều gì, tính em ham học, mỗi thứ học một ít.

Cũng muốn học bài bản nhưng khổ nỗi, em muốn học thêm các kỹ năng, các kiến thức theo đúng như quảng cáo ở các trung tâm tiếng Anh, thẩm định giá, bất động sản,... Nhưng có vẻ cái chất lượng cũng chả biết thế nào mà lần. Có buổi học hay vì may mắn có ông thầy giỏi, tâm huyết, nhiều thực tế. Có buổi thì chỉ muốn về nhà ngủ mà tiếc tiền đành ngồi lại học, sau cùng phí cả tiền và thời gian.

Nhưng có bằng cấp cũng còn có cái để khoe, Thạc sỹ rõ là hơn Cử nhân rùi, ít nhất cũng là học nhiều hơn, tốn thời gian hơn, tiền của hơn, công sức hơn. Em cũng tính khéo đi ôn thi cao học, sang năm thi cho bằng bạn bằng bè. Chứ nhiều khi cũng tủi, thua thầy một vạn không bằng kém bạn bằng cấp mà.

Cuối cùng là dù sao có học vẫn có hơn. Năm sau em sẽ thi cao học, trượt thì thi năm nữa, thi cho tới khi nào đỗ thì thôi...
 
   
     
  crab06 (13/10/2008 10:52 PM) Có ích: 4/4    
 
© SAGA - Thay vì đục đục khắc khắc... -  Thay vì ngồi đó đục đục khắc khắc, sao họ không để tiền đó mà giúp dân thoát nghèo đi nhỉ?
 
   
     
  zVuong (13/10/2008 03:46 PM) Có ích: 11/12    
 
© SAGA - Lòng tự trọng -  Là người có lòng tự trọng, chắc ai cũng sẽ nghĩ như PTS. Hoa Lư. Vấn đề ở chỗ, chưa chắc đã có nhiều lòng tự trọng như thế. Nếu lấy phiều biểu quyết, chắc các tấm bia sẽ được dựng lên.

Ở Tây Âu thời đầu 2000, chúng tôi còn hay nói một loại tiến sỹ khác, gọi là "tiến sỹ mái ấm tình thương" hoặc lịch sự hơn thì là "đốc-tờ dự án" là nhóm được cấp tiền hữu nghị đi học và cho ra "quả bói" càng nhanh càng tốt. Cũng không khác bao nhiêu tình trạng tác giả Hoa Lư vừa kể rõ chân tướng sự thật.

Nỗi đau của những người nghiêm túc lao động khoa học là nhìn thấy "cá mè một lứa" với đám chưa bao giờ biết lao động KH là gì, nhưng danh xưng ghê gớm, thậm chí còn hơn cả "đồ thật". Trước kia, tôi có đưa ra một mệnh đề mà sau đó nhiều người cũng đồng ý: Cách giết nhà khoa học tử tế nhanh nhất là cho sống chung với trí thức rởm. Lòng tự trọng sẽ giết họ, không cần đến vũ khí nào khác cả.

Bản thân tôi được vinh hạnh một lần một tay Phó tiến sỹ (sau nâng hạng tiến sỹ, mà còn không được như tác giả Hoa Lư là ở Đông Âu đâu, đây chỉ loanh quanh cái làng Hà Nội thôi), ra "vỗ vai thân mật" và tâm sự mở đầu: "Những người làm khoa học như tớ với cậu..." Cảm giác thực của tôi là xây xẩm mặt mày... Mình hết lòng cố gắng vì khoa học và sự nghiệp nghiên cứu mà chỉ tới đến ngưỡng đồ rởm, và vào cùng một rọ với tay PTS "nội địa" nâng cấp, trông y hệt một anh phòng thuế này thôi sao. (Xin lỗi, từ "phòng thuế" là của một học viên cao học thốt lên khi nhìn thấy vị PTS này, và do tôi trót nghe, ấn tượng choáng váng vì... đúng quá, chứ thực tình tôi không định chê gì.) Trót quen biết quá nhiều giới "khoa học gia" cho dù đặc biệt quý trọng một số người, nhưng cảm giác chung của tôi thì giống hệt PTS. Hoa Lư.

Làm ơn cũng xin chừa tôi ra! Trí thức có thể làm việc, không cần đánh đổi gì và sống với lòng tự trọng của bản thân, của nghề nghiệp. Không biết tự trọng, thực ra, họ không tồn tại.

Hãy để lại những tác phẩm và cống hiến tử tế. Thế đã là quá đủ.

 
   
     
 
Thảo luận (6) Thành viên ưa thích (8)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  khongchi (07/11/2008 03:51 PM)  
 
Đúng là cười ra nước mắt với chuyện khắc tên ...
 
   
     
  meominhon (13/10/2008 10:56 PM)  
 
Dự án này cũng hay phết, có khi lại giúp những người làm nghề chạm khắc có thêm công ăn việc làm cũng nên!
 
   
     
  trantc10 (13/10/2008 10:39 PM)  
 
Một trận địa của các học giả! Thật thú vị!
 
   
     
  luuminhduc (13/10/2008 09:01 PM)  
 
Sao có những ý tưởng khôi hài vậy!

Nhiều trong số ấy vẫn chưa thấy xấu hổ khi đất nước còn kém phát triển sao?

 
   
     
  tuonglien (13/10/2008 07:02 PM)  
 
Kể ra nếu được đúc bia thì cũng oai ra phết.
 
   
     
  Saganor (13/10/2008 03:39 PM)  
 
Cười ra nước mắt!
 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Tự truyện vô cùng cảm động của một tiến sĩ Harvard người Trung Hoa
Một ấn phẩm quốc tế vinh danh nhà khoa học lỗi lạc Việt Nam, 12/2007
Karl Heinrich Marx (5/5/1818 - 14/3/1883)
Alfred Cowles - Cha đẻ của chỉ số Standard & Poor's 500
Newton và định luật đòn bẩy
Max Planck: Người làm cách mạng trong vật lý
Edward Lorenz - Cha đẻ thuyết hỗn mang hiện đại qua đời
 
 
 
 

Đăng ký:216481 (Vàng: 21 - Bạc:11)

Thảo luận:42710

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:4963

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1494

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tầng 26 Xuân Thủy Tower, 173 Xuân Thủy, Q Cầu Giấy – ĐT: (04) 39446509
TP HCM: Lầu 5, 293 Điện Biên Phủ, P. 15, Q. Bình Thạnh - ĐT:(08) 54042168
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.