Xuất thân từ trường dòng
Vivien Leigh tên thật là Vivian Mary Hartley, sinh ngày 5.11.1913 tại nhà của gia đình ở Darjeeling, Ấn Độ. Cha cô quê quán ở Yorkshire, Anh, nhưng ông đến Ấn Độ năm 22 tuổi để tìm công việc và du lịch. Sau đó ông vào làm việc tại một công ty môi giới chứng khoán và dành thời gian rảnh rỗi để chăm sóc ngựa đua và tham gia Hội Kịch nghệ Calcutta. Gertrude Yackjee, mẹ của Vivien dòng dõi Ai Len, nhưng cũng sinh tại Darjeeling, Ấn Độ. Bạn bè của gia đình Hartley nói bà Gertrude, tóc đen, mắt xanh, màu da ngăm ngăm còn đẹp hơn cả con gái. Quen nhau ở Calcutta, cha mẹ Vivien đến Luân Đôn và kết hôn ở đó năm 1912, trước khi trở lại Ấn Độ và định cư tại Darjeeling, một thành phố cách không xa ngọn Everest. Một năm sau hôn nhân, Vivien ra đời. Được cha mẹ khuyến khích đọc sách sớm, không lâu sau, cô bé Vivien trở thành bạn đọc hâm mộ của các tác giả người Anh như Rudyard Kipling, Hans Christian Anderson và Lewis Carroll. Năm lên 6 tuổi (1920), Vivien có dịp trở về nước Anh với gia đình. Năm 1960, cô mới thăm lại Ấn Độ. Ngày 21.9.1920, Vivien vào học tại trường dòng Convent of the Sacred Heart ở Roehampton, Anh và xa cha mẹ 1 năm rưỡi. Học trường dòng thêm 6 năm rưỡi nữa, nên khả năng sống độc lập của Vivien rất cao.
Vở kịch đầu tiên cô tham gia là vở A Midsummer Night’s Dream của Shakespeare diễn tại trường. Vivien còn học múa ballet, chơi cello trong dàn nhạc trường học và chơi piano xuất sắc tại Viện Âm nhạc Hoàng gia. Thích nghiên cứu ngôn ngữ của các dân tộc khác, cô tìm hiểu lịch sử Ấn Độ và nói thông thạo tiếng Pháp. Dịp hè 1928-1929, Vivien đi nghỉ tại tu viện chính của Sacred Heart ở San Remo, thủ phủ tỉnh Riviera thuộc Ý. Năm 15 tuổi cô đến Paris học một học kỳ tại trường Auteuil để hoàn thiện tiếng Anh, đồng thời trải nghiệm tâm sinh lý của một cô gái dậy thì, chuẩn bị cho cuộc hôn nhân mong đợi. Là học sinh trẻ nhất của ngôi trường có nhiều chàng trai đến tìm vợ tương lai này, vẻ đẹp quí phái của Vivien đã lọt vào mắt nhiều người. Nhân dịp Giáng sinh năm 1929, Vivien được chọn đóng vai nữ chính trong vở kịch của trường. Hai năm cuối cùng thời trung học, cô được gửi đến học tại một ngôi trường ở vùng Bavarian Alps, khi sắp bước qua tuổi 17. Trong thời gian này, Vivien tiếp tục quan tâm đến ngôn ngữ, tiếng Pháp, tiếng Đức và nghệ thuật biểu diễn.
Mối tình sét đánh
Tháng 1.1932 Vivien gặp Leigh Holman khi đến chơi tại nhà bà dì ruột ở Teignmouth, Anh. Holman lớn hơn cô 13 tuổi, nhưng rất quyến rũ và thông minh. Bị tiếng sét ái tình, Vivien phải lòng chàng trai gần như lập tức.
Tháng 5.1932, cô bắt đầu theo học tại Viện Kịch nghệ Hoàng gia (RADA) ở Luân Đôn và chuẩn bị kết hôn với người mà cô khâm phục. Theo đề nghị của Leigh, Vivien bỏ học để lo đám cưới.
Ngày 20.12.1932, đám cưới được tổ chức tại nhà thờ St. James’s Cathedral và đôi tân làng tân giai nhân đi hưởng tuần trăng mật ở Úc. Được Leigh đồng ý, Vivien trở lại trường RADA để tiếp tục học diễn. Một năm sau cô sinh con gái Suzanne (1933).
Ngày 21.8.1934, Vivien đến xưởng phim Lime Grove Studios để đóng bộ phim đầu tiên Things are Looking Up. Công việc tiến triển chậm và khi phim hoàn tất, những cảnh có cô đóng bị cắt bỏ gần hết.
Tháng 9.1934, Vivien đi xem vở kịch Theatre Royal do diễn viên mới đang lên Laurence Olivier đóng vai chính. Cô còn xem đi xem lại vài lần nữa do bị ám ảnh bởi diện mạo và cách diễn xuất của Olivier. Thậm chí cô còn nói với bạn gái: “Đây là người đàn ông tôi muốn lấy làm chồng”. Tuy nhiên, lúc đó cả hai đều đã có gia đình. Những tháng tiếp theo, Vivien vẫn diễn kịch và đóng 2 bộ phim nhỏ The Village Squire và Gentleman’s Agreement. Trong khi đó Leigh Holman muốn vợ bỏ nghề, để tập trung lo cho gia đình.
Năm 1935, tài năng của Vivien nở rộ khi cô đóng bộ phim hài Look Up and Laugh chung với Gracie Fields, vợ của danh hài George Burns. Cô cũng được giao vai chính trong vở kịch The Mask of Virtue.
Ngày 15.3.1935, khi vở kịch công diễn, ngôi sao Vivien bắt đầu tỏa sáng trên bầu trời kịch nghệ và điện ảnh. Nhà sản xuất phim nổi tiếng Alexander Korda có mặt tại đêm khai mạc, bị ấn tượng trước cách diễn của Vivien đã mời cô ký hợp đồng 5 năm để làm 10 phim từ 1935 – 1940 tại Anh (Nhưng Vivien chỉ đóng có 6 phim rồi rời nước Anh đến Hollywood năm 1938).
Thần tượng và người hâm mộ
Bộ phim: Gone with the wind
Năm 1935, Vivien được giới thiệu với Olivier, thần tượng của mình tại nhà hàng Savoy Grill ở London. Olivier lớn hơn Vivien 7 tuổi và đã kết hôn với diễn viên Jill Esmond Moore. Năm Olivier 28 tuổi, anh đến Hollywood đóng 3 phim nhỏ, nhưng thất bại nên qui cố hương năm 1932.
Tháng 8.1936, anh được mời đóng chung với Vivien trong bộ phim Fire Over England. Bộ phim cho phép hai ngôi sao đang lên có thời gian tìm hiểu nhau và quan hệ của họ ngày càng gắn bó. Quan hệ với Olivier ở Rome một thời gian, Vivien trở về hãng phim để đóng vai chính trong bộ phim Dark Jour- ney với Conrad Veidt.
Tiếp theo là Storm in a Teacup, đóng chung với Rex Harrison. Trong thời gian này, Vivien đọc nhiều sách và quyển Gone With the Wind được cô đọc đi đọc lại nhiều lần. Thậm chí cô còn nhờ người đại diện ghi tên mình vào danh sách những người muốn thử vai nàng Scarlett O’Hara khi nó được chuyển thành phim. Trong khi đó, Olivier tiếp tục cộng tác với đạo diễn Alexander Korda, và Vivien tham gia bộ phim thứ 2 Twenty-One Days với anh do Graham Greene biên kịch. Ngày 16.6, sau khi diễn chung với Olivier trong vở kịch Hamlet, Vivien chia tay chồng, dọn đến Chelsea sống với người tình mới. Cuộc tình của họ đã đi quá xa nên không thể quay lại. Đây cũng là thời gian người ta bàn nhiều đến bộ phim Gone With The Wind và các vai diễn của nó. Vì Vivien sống với Olivier, nên con gái Suzanne được giao cho bà ngoại Gertrude chăm sóc.
Trong khi chờ ly hôn, Vievien đóng bộ phim Hollywood A Yank at Oxford cho hãng MGM. Trong khi đó, quyển Gone With the Wind của Margaret Mitchell bán được 326.000 bản trong 6 tuần đầu tiên và đoạt giải Pulitzer năm 1937. Mất 4 năm để viết, sách bán được nhiều triệu bản trong 10 năm, một hiện tượng của thế giới sách. Năm 1938, Vivien đọc lại quyển truyện khi trên đường đến Hollywood thăm Olivier. Tại Mỹ, cô được giới thiệu với nhà sản xuất David O. Selznick ngày 10.12 ngay đêm đầu tiên tại phim trường quay bộ phim. Cả Selznick và đạo diễn bị vẻ đẹp của cô hớp hồn gần như lập tức.
Trong khi chờ đợi, Vivien chơi piano tại ngôi nhà nghỉ gần bãi biển, còn Olivier lúc ấy bận diễn vở kịch No Time for Comedy ở New York. Vivien được giao vai Scarlett O’Hara. Bộ phim chiếu ra mắt tại Atlanta và Vivien lập tức trở thành đề tài bàn tán, ngợi khen của báo chí và công chúng. Ngày 29.1, các giải Oscar được trao tại Ambassador Hotel ở Hollywood. Vivien đến dự với Olivier, lúc 1 giờ sáng, tên cô được công bố cho giải Oscra vai nữ chính. Gone With the Wind công chiếu 2 tháng sau đó tại Anh và chiếu 4 năm liên tiếp ở Luân Đôn.
Năm 1940, Vivien và Olivier đóng chung trong bộ phim Anh That Hamilton Woman, bộ phim thành công về doanh thu và rất được Thủ tướng Anh Winston Churchill ưa thích.
Kết thúc buồn
Khi Thế chiến 2 đang ở cao trào, Vivien tham gia với các diễn viên khác trong vòng lưu diễn động viên quân đội tại Bắc Phi. Cô nghe tin Leslie Howard, người đồng diễn trong Gone With The Wind đã tử nạn khi máy bay chở anh bị bắn hạ lúc vừa rời Lisbon, Bồ Đào Nha. Tháng 8.1940, cô trở về Anh gặp Olivier khi anh đang đóng bộ phim Henry V. Năm 1944, cô ở lại Anh để đóng bộ phim Caesar and Cleopatra chuyển thể từ kịch bản của George Bernard Shaw.
Tháng 9, Vivien bị ngã tại phim trường và sẩy thai không lâu sau đó. Cô cũng bắt đầu trải qua tâm trạng suy sụp tinh thần không tìm ra nguyên nhân. Sau khi Caesar and Cleopatra hoàn tất, Vivien tiếp tục ở lại Anh đóng bộ phim khác. Điều này khiến Selznick bất mãn. Ông đưa vụ việc ra tòa, gây áp lực buộc cô trở lại Hollywood để hoàn tất hợp đồng chưa kết thúc vì chiến tranh. Nhưng Vivien thắng tại phiên xử và hợp đồng bị hủy.
Tháng 11.1948, Laurence và Vivien tham gia đoàn kịch Old VicTheatre Company lưu diễn Úc và New Zealand. Trở về Anh, họ lại tiếp tục diễn vở kịch The School for Scandal nhiều tháng nữa tại Antigone.
Mùa hè năm 1949, khi sống bên con gái, Vivien học vẽ từ cuốn sách Painting as a Pastime của Churchill. Mùa thu đến, cô tham gia vở kịch A Streetcar Named Desire của Tennessee Williams. Muà hè 1950, Vivien chia tay nước Anh để trở lại Hollywood đóng bộ phim A Streetcar Named Desire cùng với Marlon Brando với tiền thù lao 100,000 USD cho 3 tháng làm việc. Phim mang về cho cô Oscar vai chính thứ 2. Tháng 12, về lại Anh, Vivien đóng chung với Olivier trong vở kịch As Cleopatra (1951). Năm 1955, khi Vivien đang điều trị chứng hay quên và trầm cảm tại bệnh viện, bọn trộm đột nhập vào nhà cô lấy đi một tượng Oscar (của bộ phim A Streetcar Named Desire) cùng nhiều món nữ trang khác.
Phải mất mấy tháng xuất viện sức khỏe của Vivien mới cải thiện và cô nuôi hy vọng trở lại Hollywood làm việc. Ngày sinh nhật thứ 40 (1953), Vivien tái xuất hiện trên sân khấu kịch trong vở The Sleeping Prince bên cạnh Olivier. Vai diễn được đánh giá cao. Sau kịch là bộ phim The Deep Blue Sea không thành công về doanh thu. Năm 1957, Vivien phải sống thường xuyên ở nhà khi Olivier đóng vở kịch The Entertainer, The Prince and The Showgirl với Marilyn Monroe.
Lúc đang lưu diễn tại Pháp, bệnh cũ của cô tái phát và cô được nhận huân chương Legion of Honour của Bộ Văn hóa Pháp. Olivier trở lại Anh để cố giữ lại nhà hát kịch St. James’s Theatre sắp bị đánh sập nhưng thất bại. Vivien và Olivier thường xuyên gây gỗ mỗi khi cô bị căn bệnh hành hạ. Bắt đầu có tin đồn về sự chia tay của họ. Olivier quan hệ với diễn viên Joan Plowright, đồng diễn trong The Entertainer còn Vivien thì quan hệ với Peter Finch. Ngày sinh nhật thứ 44 của Vivien, cô đến Glasgow thăm Olivier đang diễn vở The Entertainer ở đó. Cả Vivien và Olivier đều có mặt dự đám cưới của Suzanne.
------------------------------------
Một số cảnh hay của Vivien Leigh & Clark Gable trong phim "Gone with the wind":