Tìm kiếm  
 
Thế giới tự nhiên Con người Cuộc sống Đất nước con người Phiếm đàm Cuộc sống-Kinh doanh
Bạn đang ở :  Trang chủ » Cuộc sống » Điều lý thú » Phiếm đàm Cuộc sống-Kinh doanh

KIẾN THỨC KINH DOANH

THẾ GIỚI KINH DOANH

THUẬT NGỮ

 

SỰ KIỆN - CHUYÊN ĐỀ

BÀI HAY

Thư pháp: chữ Nhẫn
Tên Thời Xưa Theo Ngày Tháng Năm Sinh
Slogan - ý nghĩa cực kỳ
Chùm ảnh: Chữ ký của những người nổi tiếng
Làm thế nào để giàu có?
Chuyện đồng hồ, cuộc sống, kinh doanh
Suy nghĩ khi lựa chọn và bắt đầu sự nghiệp
Tôi phải giấu bằng đại học
Tầm quan trọng của tiền
Suy nghĩ về “Văn minh làm giàu” và …hồi ức!
Cho những trái tim tan vỡ
Điều kì diệu của chúng ta
Thế giới đồng hồ của các chính khách
Hệ thống phân phối lớn nhất Việt Nam sẽ ra sao?
Đừng bao giờ bỏ cuộc
Ông Đoàn Nguyên Đức- người Việt Nam đầu tiên sở hữu máy bay riêng
Bản chất của thành công
Tương phản thu nhập trên thị trường lao động Việt Nam
Vì sao chọn thái độ "co rút"?
Đạo kinh doanh của người Việt
... Xem toàn bộ

BÀI BÌNH CHỌN

  Tâm sự Chủ nhật: Ngày chứng khoán thảm  
  Điều kì diệu của chúng ta  
  Suy nghĩ về “Văn minh làm giàu” và …hồi ức!  
  Cho những trái tim tan vỡ  
  Bản chất của thành công  
  Tầm quan trọng của tiền  
  Tên Thời Xưa Theo Ngày Tháng Năm Sinh  
  Suy nghĩ khi lựa chọn và bắt đầu sự nghiệp  
  Ra đền giữa biển... cầu chứng khoán  
  Thư pháp: chữ Nhẫn  
... Xem tất cả
 
ĐĂNG NHẬP
  Tên truy cập:
  Mật khẩu:

Quên mật khẩu

Tại sao Saga?

1 Bài viết vàng / 17 Bài viết bạc

  Liên hệ nóng:
YM: sagarina 
sagavietnam 
     Email: info@saga.vn

 

Người gửi: nguyenvany1248  --   18/11/2007 01:47 PM    

Suy nghĩ về “Văn minh làm giàu” và …hồi ức!

Bài này thuộc sự kiện/chuyên đề: Sách của cộng đồng Saga

( Bình chọn: 14   --  Thảo luận: 14 --  Số lần đọc: 10623)

Sau khi đọc xong “Văn minh làm giàu” của Dr.Vương và xem nhiều dữ liệu cũng cùng với những phản hồi tranh luận và góp ý trên Saga, mình thấy xã hội bây giờ thật “thoáng”, cơ hội tiếp cận ý tưởng thật phong phú, tạo ra nguồn vốn lớn lao cho các bạn trẻ có hoài bão khởi nghiệp, nhớ lại 38 năm về trước, thầy tôi nói: “Hãy thu nhặt tất cả, nếu không bây giờ, thì sau này, sẽ có lúc con dùng đến".

Nếu các bạn không bận, tôi xin kể các bạn nghe một chuyện “cổ tích”.

“Ngày xưa … Có một đứa trẻ nghèo khó, nó chẳng có bạn, chẳng ai muốn làm bạn với đứa không bao giờ cho mình cái gì ! Có gì mà cho, nó có gì mà cho và người ta nói:

Người ta chỉ cho được những gì mà người ta có!

Mà nó thì có cái gì đâu, ngoại trừ một cái quần ngắn mà nó đang mặc để che thân ...

Một hôm, nó lang thang một mình, vào rừng, vừa đi nó vừa hát – thì ra nghèo khó cũng có lúc hạnh phúc, chỉ cần không khát vọng hạnh phúc của người khác và bằng lòng với hạnh phúc của mình! Nhưng đã là giống loài ăn thịt, dễ mấy ai làm được!

Thằng bé cũng vậy, nó miên man nghĩ đến đủ thứ trên đời... Nó chợt kêu lên và vội vàng cúi xuống, một cái gai nhọn vừa làm chân nó tóe máu, cái chân nhỏ bé đang chập chững, thật đáng tội nghiệp, nó ngồi xuống...

Bỗng nó ngẩng lên, nhìn quanh, hình như có ai đó vừa cất tiếng cười và vẳng đâu đây lời nói của mẹ nó: ”Con ạ, đường đời chông gai nhiều hơn bằng phẳng“! Nó cúi xuống nhổ phăng cái gai, khi nhìn lên đã thấy trước mặt nó một ông già trang phục “xuề xoà”, râu tóc đã bạc cùng với nụ cười hiền lành và thông cảm.

Sau một hồi chuyện trò cùng ông lão, thằng bé chợt hỏi: ”Tại sao cháu và ông đều nghèo thế”!

Ông già đáp: Ông nghèo vì lúc bằng tuổi cháu, ông đã không hỏi ai câu mà cháu vừa hỏi ông.

Thằng bé lại hỏi: ”Thế còn cháu”?

Ông già trả lời: Cháu nghèo vì lúc đẻ cháu ra, trong tay cháu có một đồng tiền vàng mà nay cháu đã đánh mất...

Thằng bé phân vân lắm, nó ân hận trách mình sao có thể tệ đến thế, làm mất cái đã nắm được trong tay từ nhiều năm trước...

Nó chẳng kịp chào ông lão, nó ù chạy một mạch thẳng về nhà để hỏi mẹ nó xem, nó đã đánh mất cái giàu tự lúc nào? Nó chợt nhớ, có lúc ai đó đã bảo: ”Cái gì càng qúy khi đã mất, càng khó tìm“!

Mẹ nó cũng thường nói: “Cái gì mất đi vĩnh viễn, cái ấy trở nên vô giá“!

Nó gạn hỏi mẹ nó cho ra lẽ nhưng mẹ nó chỉ mỉm cười, chép miệng và xoa đầu nó.

Hôm nay, nó khác mọi khi, nó vô cùng khó chịu về nụ cười và vẻ yêu thương trìu mến của mẹ nó, bởi vì đấy không phải là cái mà nó đang tìm kiếm!

Giận dỗi, nó lại chạy tìm ông già, ông vẫn ngồi đấy, hiền lành và thản nhiên với thiện cảm dành cho nó, lần này, nó đã khôn ngoan hơn, nó chào hỏi ông già và xin lỗi ông về những thái độ và hành động kém tế nhị của nó đối với ông lão.

Cũng giống như mẹ nó, ông lão chỉ mỉm cười và không nói gì...

Lần này nó quyết không nhân nhượng, phải hỏi cho ra lẽ, phải nói cho hết lòng. Nó kết tội cái nghèo này, của ông và của nó chỉ có thể là tại ông hay tại mẹ nó chứ nó không có tội!!!

Ông già lại bảo: Có ai nói con có tội đâu!

Nó nói nó quyết sau này không để con cái nó phải nghèo như nó, nó bàn bạc và xin ý kiến ông già về cách làm thế nào để giàu.

Ông già nói với nó, ông không có kinh nghiệm về giàu vì ông không phải là người giàu nhưng ông có kinh nghiệm về nghèo vì ông đang rất nghèo và ông nói, nếu bằng nó mà ông có hiểu biết của ông bây giờ thì ông không thể nghèo.

Người ta có lý khi nói : Người ta chỉ mất những gì mà người ta có và người ta không thể mất những gì mà người ta không có !

Ông già truyền đạt kinh nghiệm đau đớn mong thoát khỏi cái nghèo của ông cho nó, và người ta nói :”Không ai hiểu rõ bằng người trong cuộc.”

Chỉ có điều mà người ta chưa nói ấy là: Người trong cuộc thường không hiểu rõ vị trí của mình, giống như viên tể tướng uy quyền thường quên rằng một câu nói cũng có thể làm tan đi quyền uy của mình.

Ông lão cũng không quên dặn thằng bé luôn phải thận trọng với khi thực hiện mơ ước của mình!

Ông nói: Người ta hay tự biến mình thành nô lệ cho chính những ước mơ của mình. Nói xong, ông lão bảo nó nên trở về, tìm kiếm và thực hiện những gì trong ước mơ của nó.

Cúi chào ông lão, lòng hân hoan, nó quay đi vội vã, con đường nắng đẹp đang trải ra phía trước...

10000_yen_note.JPG

Fukuzawa Yukichi (tên dịch ra tiếng Việt là Phúc-Trạch Dụ-Cát, 1835-1901) là nhà tư tưởng tiến bộ, nhà giáo dục có ảnh hưởng rất lớn tới phong trào Khai Sáng ở Nhật Bản vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, tạo tiền đề cho Nhật Bản trở thành một cường quốc trên thế giới.

Hình của ông được in trên tờ 10.000 Yên, tờ tiền có mệnh giá lớn nhất tại Nhật Bản.

Nó trở về với đầy ắp những ước mơ và bao kinh nghiệm mà ông già truyền cho nó. Nó tất tả làm việc, chuyên cần và đôi khi cũng không ngại ngần mạo hiểm, nó lao vào công việc quên cả ngày tháng và những gì quanh nó, nó bỏ lại tất cả phía sau: tuổi xuân, tình yêu và hạnh phúc, bỏ lại tất cả những gì xét thấy có thể phương hại đến sự thành đạt ước mơ của nó, nó bớt ăn, bớt mặc, thức khuya dậy sớm, giãi nắng dầm mưa, nó không có một thú vui nào ngoài thú vui thực hiện mơ ứơc của mình, thậm chí nó còn không nhận ra ánh mắt trìu mến mà trước kia nó vẫn thường sướng run lên mỗi khi nhìn thấy trong đôi mắt của mẹ nó!

Nó làm việc bất kể ngày đêm, trong bữa ăn và tính toán quy hoạch cả trong giấc ngủ, nó nhớ nằm lòng và luôn thực hiện như thể bà tiên đã nói với nó trong cổ tích rằng: Nếu chưa ngủ thì hãy mở mắt ra, nếu đã mở mắt ra thì nên ngồi dậy, nếu đã ngồi dậy thì hãy bước ra khỏi giường và ra ngoài...

Nó luôn suy tư và lẩm nhẩm cả trên đường đi và nó mỉm cười khoái chí khi thấy được nó đang đi gần đến sự giàu có, của cải và đạt thành mơ ước của nó. Tất cả quay cuồng bất kể ngày đêm – Và người ta có lý khi nói: Kẻ tham vọng giàu có luôn có cái... bánh xe quay trên đầu!

Đang thỏa mãn với những thành công và bềnh bồng trên dòng sông mơ ước, chợt ông lão mà nó gặp năm xưa lù lù hiện về trong... tâm tưởng!

Nó nhìn ông và ông nhìn nó, cả hai cùng cười! Nó chợt nhận ra cái cười của ông mới giống nó làm sao! Nó cũng chợt nhận ra mình cũng rất giống ông lão, cũng hình hài chẳng khác gì ông ngày trước, cũng cặp mắt hằn dấu suy tư, mệt mỏi, cũng cái lưng đau đau, nghiêng nghiêng, cũng vầng trán nhăn nheo, thổn thức, cũng râu tóc điểm bạc và đang muốn xa dần giấc mơ ngày nọ. Nghĩ thương ông già quá!

Nó vùng dậy cố tìm kiếm khắp nơi mong tìm gặp lại cố nhân tri kỷ, nhớ lại lời ông nói, nó bật khóc, thương cái thân phận tự nguyện làm nô lệ cho những ước mơ của mình!

Chỉ với công cụ là kiến thức thô sơ cùng vốn liếng là tuổi trẻ, nó lao vào, cấp tập và cuồng nộ để mong tìm được cái mà nó mơ ước, vì quá vội vàng không nghĩ đến yếu tố thời gian nên nó đã qúa bơ phờ và mệt mỏi, lưng đau buốt, còng gập trong từng đêm thao thức, đôi lần quỵ ngã trước con mắt dửng dưng của kẻ đang cai trị mình...

Có một điều mà nó không biết và chẳng bao giờ biết, đó là hôm nay nó chỉ ngót 50 tuổi trong khi ngày mà nó gặp ông già, ông đã ngoài 70 tuổi. 

© Nguyễn Văn Ý - www.saga.vn

 
Bookmark and Share
  File gắn kèm:
 
  File download:
 
Điểm trung bình:           Tổng điểm: 63/ 14 lượt bình chọn
Bình chọn:
 

+ Thêm vào Bài viết ưa thích +   

+ Xóa bỏ việc nhận tin nhắn thông báo khi có thảo luận mới cho bài viết này +   
 
Bổ sung nội dung cho bài viết và tranh luận( 11)
  chau_sa2503 (19/10/2009 01:26 PM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Cái tuổi đeo đuổi những ước mơ -  "Nếu chưa ngủ thì hãy mở mắt ra, nếu đã mở mắt ra thì nên ngồi dậy, nếu đã ngồi dậy thì hãy bước ra khỏi giường và ra ngoài..." Chẳng bít sao e lại thích câu này, chắc do e còn đang trong cái tuổi theo đuổi ước mơ, đang có cái bánh xe quay trên đầu, đang tìm kiếm cái để hưởng thụ trong tuổi già và mệt mỏi.
 
   
     
  nguyenvany1248 (03/05/2009 10:23 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Lời khuyên là cảm nhận... -  Tác giả chẳng dám khuyên ai điều gì, tác giả chỉ là người kể chuyện giúp các bạn "giải trí" trong lúc thư nhàn, tùy ai "thu nhặt những gì có thể" Chủ động tránh hay chấp nhận "tự biến mình thành nô lệ của chính ước mơ của mình?" Phản hồi của bạn giúp tôi nhớ lại chuyện Khương Tử Nha, hôm nào rảnh sẽ kể bạn nghe nhé!
 
   
     
  niagarafall (21/04/2009 01:39 PM) Có ích: 0/1    
 
© SAGA - Chẳng hiểu -  Thú thật là sau khi đọc xong câu chuyện cổ tích này của tác giả thì chẳng hiểu là nó có liên quan gì đến quyển sách "Văn minh làm giàu..." vì mình chưa đọc quyển sách này. Chẳng biết sau khi đọc xong câu chuyện này ý tác giả khuyên là nên "thu lượm tất cả" hay là đừng tự biến mình thành nô lệ của chính ước mơ của mình?
 
   
     
  ldh1368 (28/01/2009 03:04 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Bác làm em áy náy quá -  Xin lỗi bác Gaubo, mắng em em nhận nhưng mà nó khác. Để riêng tý nó có nghĩa khác bảo nó là thơ Chế Lan Viên thì nó có ý khác, thành ra là hỗn nguyên câu nó vĩ đại quá, em không dám đâu. Xin phép copy cả đoạn không dính gì đến mẩu trên nhé, khác hẳn nhau, bác làm em áy náy quá:

Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ
Sóng vô dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở
Xa nước rồi càng hiểu nước đau thương
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
Một mái nhà yên rũ bóng xuống tâm hồn
Trăm cơn mơ không nổi một đêm dầy
Ta lại mặc cho mưa tuôn gió thổi.
Lòng ta thành con rối cho cuộc đời giật dây

Mà cắt cả đoạn thế này cũng chẳng đúng ý của cả bài dài, khổ thân em quá.
 
   
     
  gaubo (28/01/2009 01:14 PM) Có ích: 2/2    
 
© SAGA - Thật ý nghĩa! -  Đọc bài của bác Ý lại nhớ đến câu: "Success is getting what you want; Happiness is wanting what you get." Ngày xuân đọc lại quả ý nghĩa lắm thay.

Bác ldh1368 à, thơ của người ta mà bác lại gọi là "ranh ngôn" thì tủi thân cho nhà thơ quá (đây là một câu trong bài "Người đi tìm hình của nước" của nhà thơ Chế Lan Viên).
 
   
     
  nguyenvany1248 (28/01/2009 10:15 AM) Có ích: 1/1    
 
© SAGA - Trao đổi với bạn thichthathu nhân buổi xuân tàn -  Bạn thân mến, chúc bạn một mùa xuân tràn sức trẻ !

Mình bước vào tuổi 62, ngày xuân, nhớ thầy da diết, nhớ vì chỗ không hiểu sao thầy lại nói với đứa trẻ chỉ vừa 16 tuổi điều mà mãi đến bây giờ vẫn còn có ích cho mình "Hãy thu nhặt tất cả... "

Và chúng tôi ngày ấy, còn bé nên chỉ hiểu đơn sơ rằng: "Tất cả" có nghĩa là những gì trong phạm vi khuôn khổ, được phép trong giới hạn hiện tại của mình và cố gắng trong nỗ lực sàng lọc những gì tốt đẹp nhât... Tất cả trong cái kỳ vọng của một học trò sống mà chưa có ý thức về quyền lực trong quản lý vật chất và tất cả này nằm trong ý thức hệ của 38 năm về trước khác hẳn với bây giờ, ngày mà con Hồng cháu Lạc là vinh dự lớn lao hơn tất cả mọi nền văn minh và sự phồn vinh trên thế giới !

Đấy là những điều trong hồi ức, còn việc bạn nêu là sao đứa trẻ lại biết mình nghèo thì xin giải thích để bạn rõ, có thể ngay từ nhỏ bạn được dạy rằng mình là người Việt Nam với rừng vàng biển bạc... Còn lớp trẻ ngày xưa, luôn luôn được dạy rằng mình đang rất lạc hậu vì trải qua một ngàn năm chịu đô hộ giặc Tàu và một trăm nặm nô lệ giặc Tây... Những cái khác làm cho mỗi điều càng mỗi khác vì những mục đích khác!

Chỉ có một mùa xuân trên quê hương này, nó luôn của mọi người và nó luôn là điểm khởi đầu của niềm tin và hy vọng về tương lai của dân tộc mình của tôi và của bạn !

Chúc mừng năm mới!
 
   
     
  nguyenvany1248 (28/01/2009 07:48 AM) Có ích: 0/0    
 
© SAGA - Gởi yêu thương đến những tấm lòng ! -  Chân thành cảm ơn các bạn RayX, mr Tran, thichthathu, tonyhuy, quochoang760 đã xem bài và tranh luận, bổ sung nội dung cho bài viết.

Nhân dịp đầu năm Kỷ Sửu, chúc các bạn và quý quyến được bình an. Chúc luôn tươi trẻ, chúc an khang. Chúc sang năm mới nhiều tài lộc. Công thành danh toại. Chúc vinh quang!

 
   
     
  RayX (02/12/2008 05:12 PM) Có ích: 5/5    
 
© SAGA - Câu chuyện thật hay -  Hay thật. Đọc câu chuyện này vừa có cảm giác đang được giảng đạo, đạo của cuộc đời vừa như đang nói, tiếng nói của sâu đáy tâm hồn. Có cái gì đó kiến ta suy nghĩ, phải bận tâm, nhưng lòng thì thoải mái. Tôi không phải thằng bé, nghèo đến như thế, hoặc cũng chưa bao giờ cho là mình nghèo, cũng không như ông lão, đã quá già và mệt mỏi, mà tìm thấy một chút của mình, một chút cuộc đời mình trong đó. Vần nhớ nhất đoạn này: "thậm chí nó còn không nhận ra ánh mắt trìu mến mà trước kia nó vẫn thường sướng run lên mỗi khi nhìn thấy trong đôi mắt của mẹ nó! "- nếu ai đó có mẹ liệu có hiểu được không? Tôi yêu mẹ rất nhiều và vẫn đang cố gắng để một ngày trở về bên mẹ.

Cám ơn nhiều lắm!

 
   
     
  mr_Tran (23/11/2007 10:29 AM) Có ích: 1/1    
 

Câu chuyện thật ý nhị. Tôi thấy rất thú vị với tác giả. Trân trọng.

 
   
     
  thichthathu (19/11/2007 09:23 PM) Có ích: 1/2    
 

Em thấy bây giờ mà "thu nhặt tất cả" thì có lẽ là không hợp lý nữa, vì cái chi phí cơ hội của việc "thu nhặt tất cả" theo em hiểu là quá lớn! Chúng ta phải chọn mặt gửi vàng, qua câu truyện cổ tích này thì đúng là hơi Mỹ nhỉ? Mà sao thằng bé lại nghĩ nó nghèo vậy nhỉ?

 
   
     
  tonyhuy (18/11/2007 05:45 PM) Có ích: 2/2    
 

Oh! Chào anh nguyenvany 1248 anh kể chuyện cổ tích thật hay, giống như cái gì đó có thật đang xảy ra trong mỗi con người tay trắng trải qua qúa trình khởi nghiệp đến cuối cuộc đời. Cám ơn anh đã có “chút lưu ý” về Giàu và Đời người. Tôi xem đây như một lời nhắn gởi!

 
   
     
 
Thảo luận (3) Thành viên ưa thích (11)
Trang trước   -  1/1  -   Trang sau
 
  ldh1368 (28/01/2009 09:08 AM)  
 
Em thích câu ranh ngôn "ước mơ con đè nát cuộc đời con".
 
   
     
  quochoang760 (28/01/2009 01:12 AM)  
 
Chân thành cảm ơn tác giả. Bài viết rất hay và sâu sắc tuy có đôi câu mình không hiểu lắm. Thế mới cần tuổi trẻ trải nghiệm đúng không ạ?
 
   
     
  tonyhuy (18/11/2007 05:58 PM)  
 

Cháu tôi cùng xem chuyện cổ tích của anh, nó nói (không phải tôi nói): Hay là cuộc đời của bác ấy đấy.

 
   
     
 
     Gửi thảo luận (Vui lòng gõ Tiếng Việt có dấu. Nếu bạn chưa có bộ gõ Tiếng Việt, nhấn vào đây  
     
Tiêu đề 
   
 
( Tối đa1MB)
 
    (Để tham gia thảo luận, bạn cần đăng nhập)  
 
 
 
:: CÁC BÀI LIÊN QUAN
Cội nguồn của văn minh kinh doanh trong tâm thức người Việt
Tổng kết danh sách 50 saganors nhận sách tặng "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải"
Chữ U đâu rồi?
Thế giới quả là rộng lớn và có nhiều việc phải làm
Văn hóa kinh doanh - Hành trang để hội nhập
"Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải" trong top 5 Best-seller
Thắc mắc về "đường biên hiệu dụng" trong "Văn minh làm giàu" của Dr Vương
Suy nghĩ về Văn minh làm giàu
Sự khác biệt trong sử dụng tư vấn
Thế giới sách-VTV: "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải"- Một triết lý làm giàu
Gõ cửa ngày mới: Gặp gỡ TS. Vương Quân Hoàng
Cảm nhận của GS.TS Đàm Văn Nhuệ về sách "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải"
InfoTV- Văn Minh Làm Giàu & Nguồn Gốc Của Cải
Vietnamnet - Rủi ro lớn nhất là thái độ với rủi ro - trích sách "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải"
Cùng trò chuyện về sách "Văn Minh Làm Giàu"
Cảm nhận và trao đổi của TS. Lê Minh Nghĩa về sách "Văn Minh Làm Giàu & Nguồn Gốc Của Cải"
Nhật kì lạc đà – Phần thứ 4
Nhật kí lạc đà – phần thứ 3
Một vài cảm nhận về cuốn sách "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải"
Nhật kí lạc đà – phần thứ 2
Người giàu không làm việc vì tiền
Vài chia sẻ quanh sách Văn Minh Làm Giàu & Nguồn Gốc Của Cải
Trao đổi của GS.TS Nguyễn Văn Nam về sách "Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải"
DNSGCT- Thương mại là khởi nguồn văn minh
Nhật kí "Lạc đà" - Ngày thứ nhất
Văn minh làm giàu: Kinh doanh là động lực của thế giới hiện đại
Dân Trí - Văn minh làm giàu từ góc nhìn của một người Việt
Báo điện tử ĐCSVN- "Văn Minh Làm Giàu & Nguồn Gốc Của Cải” - Cuốn sách bổ ích cho doanh nhân
Ảnh bìa sách Văn Minh Làm Giàu nói lên điều gì?
Văn Minh Làm Giàu & Nguồn Gốc Của Cải
 
 
:: CÁC BÀI MỚI TRONG NGÀY
 
 
:: CÁC BÀI TIẾP THEO
Lừa đảo qua mạng - cảm nhận và suy nghĩ.
Chứng khoán diễn nghĩa: Hồi thứ chín nhừ: Mã Tốc trái lời khuyên, Thiên Đình thất thủ
Giá cổ phiếu ngân hàng ACB, kỳ quặc
Kén việc - người trẻ đang “giết” dần cơ hội
SEA Bank tăng vốn điều lệ lên bao nhiêu vậy?
"Văn minh làm giàu & Nguồn gốc của cải" trong top 5 Best-seller
Tiếng Việt sao mà khó hiểu
 
 
 
 

Đăng ký:216481 (Vàng: 21 - Bạc:11)

Thảo luận:42710

Thuật ngữ tài chính-kinhdoanh:4963

Hỏi đáp kinh tế-kinh doanh:1494

Counter:
hit counter

Chăm sóc kỹ thuật bởi  NVS

TRANG CHỦ  |  GIỚI THIỆU  |  SITEMAP |  ĐỐI TÁC  |  ĐIỀU KHOẢN  |  Ý KIẾN  |  LIÊN HỆ/QUẢNG CÁO
Liên hệ quảng cáo:
CÔNG TY CỔ PHẦN CÔNG NGHỆ TRỰC TUYẾN IP (IP MEDIA JSC)
Email: info@saga.vn
 
Hà Nội: Tầng 26 Xuân Thủy Tower, 173 Xuân Thủy, Q Cầu Giấy – ĐT: (04) 39446509
TP HCM: Lầu 5, 293 Điện Biên Phủ, P. 15, Q. Bình Thạnh - ĐT:(08) 54042168
Giấy phép số 362/GP-BC do Cục Báo chí, Bộ Văn hoá-Thông tin cấp ngày 05/12/2006.
® Ghi rõ nguồn "saga.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.