Thấy mọi người thơ văn lai láng quá, tôi cũng xin post câu chuyện vui về TTCK. Bài này dựa vào tích Mã Tốc mất Nhai Đình trong lần Khổng Minh ra Kỳ Sơn chinh phạt Ngụy Quốc trong truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung để miêu tả "trận chiến" căng thẳng vừa qua trên TTCK.
Hồi thứ chín nhừ: Mã Tốc trái lời khuyên, Thiên Đình thất thủ
Tư Mã Ý tự là LHH dẫn binh ra khỏi ải rồi mời tướng tiên phong là Trương Cáp tên tự trước là Ớt sau đổi là Va Li, mà dặn :
- Ta chưa nên đánh vội ? Trước hết phải lấy Nhai Ðình Thiên đó là yết hầu của Hán Trung. Hễ Nhai Ðình Thiên lấy được thì tất nhiên Khổng Minh phải trở về Hán Trung. Nếu y không chịu về thì chỉ trong một tháng là hết lương.
Sau đó, Trương Cáp vội vã ra đi.
Khổng Minh đang ở Kỳ Sơn được tin báo thất kinh nói :
-Nay địch đem binh đến Nhai ÐìnhThiên là nơi yết hầu của ta. Vậy chư tướng ai dám ra giữ Nhai Ðình Thiên.
Vừa dứt lời thì Mã Tốc, tự là Hà Bô xin đi.
Khổng Minh nói:
-Nhai Ðình Thiên quan hệ đến cả tính mạng đại binh ta. Mã Tốc tuy thông binh pháp, song nơi đó không có thành quách gì, rất khó mà kiên thủ.
Mã Tốc thưa:
-Sá gì một chỗ Nhai Ðình nhỏ xíu ấy mà Thừa Tướng lại khinh tôi giữ không nổi?
Khổng Minh nói:
-Tư Mã Ý không phải kẻ thường lại có Trương Cáp làm tiên phong, e ngươi cự không nổi.
Mã Tốc thưa:
-Nếu không giữ nổi tôi xin chịu tội.
Khổng Minh nói:
-Không nên nói chơi như vậy!
Mã Tốc thưa:
-Tôi xin viết văn tự cáo thị lên báo.
Khổng Minh xem đoạn văn rồi, nhưng vẫn còn e ngại bèn nói với Mã Tốc:
-Ta phát cho ngươi năm ngàn binh mạnh và một viên Ðại tướng theo giúp. Vậy phải cẩn trọng!
Lại kêu Vương Bình tự là Cổ Bô đến dặn:
-Ta biết ngươi là ngươi rất thận trọng, nên giao việc này. Vậy hãy hết lòng . Hễ đóng trại thì phải lựa chỗ hiểm yếu. Ðóng trại xong phải lập bản đồ gửi về cho ta. Nếu chỗ ấy giữ được, sau khi ta lấy xong Trường An rồi, ắt công ngươi sẽ đứng hàng đầu . Hai người lãnh mạng ra đi.
Mã Tốc dẫn Vương Bình đem binh đến Nhai Ðình xem xét địa thế, rồi cười:
-Thừa Tướng quá lo xa. Một hòn núi chữ W hiểm trở thế này sao địch dám tới.
Vương Bình nói:
-Dẫu sao cũng phải đề phòng cẩn mật.
Mã Tốc nói:
-Ta xem một bên là núi, bốn phía lại không ăn thông vào đâu, gió volume bốc phừng phừng, đây là chổ trời dành cho ta đó!
Vương Bình nói:
-Tham quân nói như vậy sai rồi , đồn binh nơi giữa đường, dọc theo mé núi mà đóng. Dẫu binh có mấy vạn cũng khó qua, chứ đâu có nên đóng chót vót 11xx trên núi. Thảng giặc đốt núi thì sao?
Mã Tốc nói:
- Ngươi thiệt kiến thức của HDQ (đàn bà)!
Vương Bình nói:
-Tôi xem Thừa Tướng đóng binh đã nhiều, chỗ nào ông cũng giảng cho tôi biết. Nay tôi coi nơi này, nếu quân giặc chặn đường MoneyFlow thì chỉ trong một ngày, quân sĩ sẽ chết khát.
Mã Tốc nói:
-Ta đã thông rõ binh pháp, há không biết điều ấy sao?
Vương Bình nói:
-Nếu Tham quân đóng trại trên núi thì hãy chia binh cho tôi, để tôi đóng dưới chân núi. Nếu giặc vây núi tôi sẽ đến cứu ứng.
Mã Tốc không nghe.
-Bỗng có tin báo:
Binh Ngụy đã kéo đến.
Vương Bình xin ra cự.
Mã Tốc nói:
-Ngươi đã không nghe lệnh của ta, ta cho ngươi một ngàn binh, tự đóng trại lấy.
Vương Bình bèn dẫn binh ra khỏi núi đóng trại, lại vẽ họa đồ gửi về cho Khổng Minh.
Còn Mã Tốc dẫn binh lên núi trấn.
Nói về Tư Mã Ý dẫn đạo Trung quân đến nơi, bèn sai con là Tư Mã Chiêu đi thám thính và dặn:
-Nếu Khổng Minh đã cố thủ ở đó thì chớ có đến.
Tư Mã Chiêu đi hồi lâu, về thưa:
- Binh Thục không đóng quân nơi yếu lộ, mà lại đóng trên núi. Con tưởng lấy Nhai Ðình dễ như chơi.
Tư Mã Ý nói
-Nếu quả thế thì trời giúp ta đó.
Nói rồi, bèn cùng Chiêu thẳng đến chân núi mà xem.
Ðêm ấy trời có trăng, Mã Tốc ở trên núi ngó xuống nhủ thầm:
-Nếu chúng bây muốn chết thì đến đây.
Nói rồi truyền lệnh quân sĩ, hễ binh Ngụy tới thì phải coi chừng cây cờ nhỏ, khi thấy dao động thì phải tràn ra bốn phía núi mà giết quân địch.
Tư Mã Ý trở về sai quân đi dò thám thử coi tướng giữ Nhai Ðình là ai.
Quân về báo rằng:
-Tướng giữ Nhai Ðình là Mã Tốc.
Tư Mã Ý cười:
-Thằng đó hữu danh vô thực. Thiệt là tên bất tài. Khổng Minh dùng người như vậy, ta có sợ chi.
Ý lại hỏi :
-Bốn phía núi còn gì chăng?
Quân thám thính thưa:
-Dưới chân núi cách chừng mười dặm có đạo binh đặc kích Penny của Vương Bình đóng nơi đó.
Tư Mã Ý bèn sai Trương Cáp đến chặn Vương Bình không cho ứng cứu. Lại chặn đường 03 đi lấy money, chờ binh Thục loạn rồi mới đánh.
Qua bữa sau, trời vừa hửng sáng, Cáp dẫn binh vòng sau mé núi.
Ý dẫn binh ùa tới vây núi ấy.
Mã Tốc ở trên ngó xuống thấy binh Ngụy đông như kiến, thì cả kinh.
Mã Tốc bèn lay động lá cờ nhỏ, ba quân tất thảy nhìn nhau không dám đánh.
Mã Tốc nổi giận giết hết hai tướng TDH và GMD. Quân sĩ thất đảm, ùa xuống mà đánh quân Ngụy. Hai bên cầm cự không phân thắng bại quanh 1100, Mã Tốc bèn thu quân kiên thủ cửa trại chờ quân cứu ứng.
Vương Bình đem quân đến cứu thì gặp Trương Cáp chận lại.
Bình quân ít phải rút lui. Binh Thục ở trên núi, vừa khát nước vừa đói phải mở đường máu mà thoát thân.
Trương Cáp dẫn quân rượt theo. Chừng vài chục dặm, thì đạo binh của Ngụy Diên SSI ùa ra chân Trương Cáp lại mà đánh. Cáp lui binh chạy mấy phiên. Diên đuổi theo, quyết lấy lại Nhai Ðình. Nhưng chạy được ít dặm thì quân Tư Mã Ý và Tư Mã Chiêu ùa ra đánh. Ngụy Diên bị khép chặt vòng vây, binh hao phân nửa.
Ðang lúc nguy cấp thì Vương Bình đến tiếp cứu. Ngụy Diên bèn hợp sức với Vương Bình đánh ngầu một trận, binh Ngụy mới chịu lui.
Diên và Bình vội trở về trại 1070 thì binh Ngụy đã chiếm rồi. Túng thế, hai tướng phải chạy tới Liệt Liễu Thành 1050, hội quân với Cao Tường DPM. Lúc ấy nghe tin Nhai Ðình thất thủ, Cao Tường lập tức đến tiếp cứu. Vừa ra khỏi thành chừng ít dặm thì gặp Bình và Diên. Cả ba dẫn binh trở về thành thì trên thành đã dựng cờ Ngụy.
Nhai Ðình hoàn toàn thất thủ, ba tướng bèn phải trở về Kỳ Sơn.
Thật là
Cờ nhỏ cờ to không đúng chỗ
Thiên Nhai thất thủ, biết kêu ai?
Muốn biết cuộc chiến tiếp tục thế nào, xem hồi sau sẽ rõ.
Chú thích:
Tên chữ (tự) của các tướng là nick, tên gọi tắt trên các diễn đàn chứng khoán.
Núi W: là mô hình hai đáy double bottom trong phân tích kĩ thuật.
Cờ: một mô hình khác trong PTKT.