Nghĩa cử đẹp của hai người nước ngoài
Một vệt cát xây dựng rất dày và dài hơn 10m nằm trên mặt đường Thảo Điền (P.Thảo Điền, Q.2, TP.HCM) từ rạng sáng 26-6. Nhiều xe hai bánh đã trượt ngã nhưng vẫn không được một ai quan tâm.
Đến 17g, một phụ nữ người nước ngoài đi xe máy chở con gái chừng 13 tuổi dừng lại trước vệt cát. Bà đi vào công trường xây dựng gần đó mượn xẻng và lẳng lặng gom đống cát này đưa vào lề (ảnh do bạn đọc cung cấp). Nhiều công nhân ở công trường thấy vậy đã ra tham gia cùng bà. Khoảng 15 phút sau, vệt cát đã được dọn sạch.
Có người hỏi tên và quốc tịch của bà. Bà cười rất tươi, trả lời bằng tiếng Việt giọng rất sõi: "Việc làm này rất bình thường, ai cũng làm được" và từ chối không cho biết tên tuổi.
Người dân tại đây cho biết thêm tại vị trí này cách đây hơn một tháng vào buổi sáng, một người đàn ông tâm thần vụt chạy qua đường đã bị một ôtô đụng nằm sóng soài trên đường. Tài xế gây tai nạn nhìn thấy nhưng bỏ chạy. Chiếc ôtô đi sau ngừng lại. Cũng một phụ nữ người nước ngoài mở cửa xe bước xuống hối người lái xe cùng đưa nạn nhân vào lề đường để sơ cứu, đồng thời gọi báo công an đưa đi cấp cứu.
*****
Bạn đọc Lê Minh Tiến viết:
Câu chuyện về hai mẹ con người nước ngoài dọn dẹp vệt cát trên đường phố là một dịp để chúng ta nhìn lại.
Ai trong chúng ta khi đọc tin cũng thấy việc người nước ngoài kia đã làm là hoàn toàn bình thường, ai cũng làm được. Nhưng câu hỏi then chốt là vì sao chúng ta không muốn làm việc bình thường đó trong khi có thể làm những việc lớn và khó khăn hơn? Đây chính là điều mà chúng ta cần phải suy nghĩ.
Theo tôi, đó là một kiểu sống và hành xử của bộ phận không nhỏ người Việt trong xã hội hiện nay. Họ chỉ thích hành xử vì "danh" hơn là vì thấy cần phải làm điều đó cho cộng đồng, cho người khác. Chính sự háo danh này khiến những việc nhỏ nhặt, bình thường nhận được rất ít sự quan tâm vì "làm những điều đó thì có ai biết đến tôi không?". Dọn dẹp một vệt cát nhỏ bên đường chắc chẳng ai biết, chẳng ai ghi nhận nên không việc gì phải làm cả.
Chính suy nghĩ vị danh này còn là nguồn gốc của những hiện tượng khác như bệnh thành tích, bệnh phong trào trong các hoạt động và hành xử của cá nhân lẫn tổ chức. Ngay cả chuyện làm từ thiện với nhiều người cũng không còn thuần túy xuất phát từ tấm lòng nữa, mà trong đó chắc chắn có "gương mặt" của danh vọng.
Một nguyên nhân nữa đó là chủ nghĩa vị cá nhân đang ngày càng thắng thế trong suy nghĩ và ứng xử. Khi đó người ta thường chỉ biết quan tâm đến quyền lợi của riêng mình và tất cả những gì "nằm ngoài cá nhân", không ảnh hưởng trực tiếp đến chính mình - tức là những gì thuộc về cộng đồng, tập thể - đều bị xem nhẹ hoặc không được quan tâm.
Cuối cùng là cái nhìn của cộng đồng về các hành vi "Lục Vân Tiên". Thay vì phải tỏ thái độ ủng hộ, khen ngợi thì không ít trong chúng ta lại dè bỉu, chê bai những người có hành động vì lợi ích người khác, vì cộng đồng. Chính vì không được ủng hộ, không được xem là tích cực nên dần dần con người ta thường chọn thái độ "co rút" vào chính mình, thay vì dấn thân trước những vấn đề của xã hội, của cuộc sống cộng đồng.
Sự quan tâm đến lợi ích cộng đồng của mỗi cá nhân không đến từ những lời hô hào, những cuộc phát động rầm rộ mang nặng tính phong trào, mà phải là kết quả của một sự giáo dục đúng đắn và một môi trường xã hội lành mạnh.