Tôi lấy ý tứ của cái bài thơ được nhiều người ưa thích, ngay cả trên Saga này cũng được các bạn đọc khá nhiều (http://www.saga.vn/Vui_Truyen/tho_van/1632.saga). Bài thơ đó như sau:
|
Em bảo anh đi đi Sao anh không đứng lại Em bảo anh đừng đợi Sao anh vội về ngay
Lời nói thoảng gió bay Đôi mắt huyền đẫm lệ Sao mà anh ngốc thế Không nhìn vào mắt em?
|
Nếu chỉ là bài thơ tình "thổn thức" thôi thì việc hưởng thụ tác phẩm đã rõ. Không cần bàn thêm. Khổ một nỗi, nó lại rất giống tình hình giao thông đường bộ, đặc biệt ở các đô thị lớn Việt Nam, như Hà Nội và TP.HCM.
Tôi xin mô tả cái tình hình giống ấy như sau. Bất kể đèn đường, các "cục người vón hòn" vẫn xảy ra ở chỗ ngã 3, 4, 5... n. Lúc ấy, "tôi bảo anh đi đi" nhưng anh mà đi thì cứ cẩn thận, tôi rồ ga cái vù, đỡ nổi không anh?! Vậy thì có hất hàm bảo đi, nhưng cứ ráng chờ cho chắc nhé... Việc bảo đợi cũng khó. Thử sử dụng xe cơ quan, tại điểm XYZ và nhắn bác tài chờ xe xem sao. Chỉ chừng 1 phút, bác không thoát nhanh thì bác cũng mệt. Bác tài phải "vội về thôi, xa chúng em thôi."
"Lời nói" có thể thay cho cái lườm, nguýt, còi hiệu, đèn... của hệ thống giao thông và người điều khiển (anh cảnh sát). Nói chung là đúng gió bay. Chúng mình nhìn anh ấy đắm đuối lắm, còn thực hành thì là việc khác. Chấp hành luật trong tư tưởng và vi phạm luật trong thực tế.
Cuối cùng thì giải pháp đã có. "Sao mà mi ngốc thế, không nhìn vào mắt tao." Giao thông trên đường bộ Việt Nam là cả một sự thỏa hiệp. Muốn biết họ có rẽ hay không, đừng có nhìn cái đèn xi-nhan nhé, cố mà vượt lên, nhìn vào đôi mắt bồ câu mơ màng của họ mà biết họ có định rẽ hay không. Thậm chí còn có thể phát hiện ra mơ màng chính là đang ngủ gật vậy.
Tóm lại đúng là phải nhìn vào mắt nhau để đi cho đỡ va quệt! Bài thơ này hay thật, cảm ơn tác giả nhiều lắm. Chân lý lắm khi được phát hiện rất tình cờ.