Với giấc mơ trường sinh, về nguyên tắc, nếu chúng ta trao cho những tế bào thông thường cái khả năng phân chia bất tận của tế bào ung thư, chúng ta sẽ toại nguyện với giấc mơ bất tử. Với đà tiến bộ của khoa học, có thể còn có nhiều khả năng khác nữa khiến chúng ta có thể bất tử, hoặc chí ít cũng sống thọ thêm hàng trăm năm. Có gì là không thể đâu. Chỉ cách đây chừng vài trăm năm thôi, tuổi thọ trung bình của nhân loại chỉ lẹt đẹt ở mức 40-50 là cùng. Chả thế mà đến tận bây giờ, ai nấy đều vẫn nhớ câu ‘Thất thập cổ lai hy’ – 70 xưa nay hiếm. Hiếm gì đâu, giờ thì ông bà nhà nào mà chả 80-90.
Nhưng sự thật thì sống lâu như vậy có vui không?
Trường hợp lý tưởng nhất là chúng ta có thể sống mãi với tuổi 20, tức là sống ở một mức trưởng thành viên mãn và phơi phới nhất. Giả thiết chúng ta sản xuất được một loại dược phẩm mà chỉ cần uống 1 viên thôi, sẽ không còn khái niệm về sự lão hóa nữa.
Khi đó:
1. Trái đất sẽ đạt mức cực đại về dân số . Tức là mọi người sẽ sinh sản đến khi tổng dân số chừng 50 tỉ người (VD thế) rồi dừng lại. Mọi người sẽ sống trên mặt đất, trong lòng đất, ở trên không, thậm chí các đại gia có thể xây dựng dinh thự trên mặt trăng và những hành tinh có thể sống.
2. Nghịch lý xuất hiện: mọi sự phát triển sẽ bị hạn chế. Tới thời điểm đó, từng cm đất, từng chi tiết của cuộc sống đã được tối ưu hóa rồi nên mọi sự xây lắp, sáng tạo... đều sẽ là gánh nặng với hành tinh. Cuộc sống của mọi người cũng đã được lập trình, sắp đặt để giảm thiểu thay đổi (vì thay đổi thế nào đây nếu như cả guồng máy đã được tối ưu hóa?)
3. Cuộc sống cực kỳ nhàm chán. Do mọi việc đã được lập trình nên không một sự thay đổi nào được khuyến khích. Không thăng chức, không động cơ phấn đấu, không ly hôn, không tình yêu, không lãng mạn, không con cái... Cuộc sống luôn đảm bảo nhưng sẽ không bao giờ có cái gì gọi là bất ngờ cả. Nếu có một biến cố nào đó thì chỉ có thể là chiến tranh hay thiên tai. Nhưng hãy nhớ lại, sự bất tử của con người làm 2 khái niệm này hoàn toàn vô nghĩa.
4. Không còn triết học, toán học, văn học... hay bất kỳ môn khoa học nào nữa. Con người từ hư vô đến và sẽ chẳng đi đâu cả: đó là câu trả lời cuối cùng cho triết học. Mọi tính toán, thiết kế, sắp đặt đã đạt tới tầm hoàn mỹ rồi nên cần gì đến toán học, sinh học, vật lý học, hóa học... nữa?
5. Cuộc sống gần như đóng băng. Con người chỉ có 1 nhiệm vụ duy nhất là làm sao duy trì được thực trạng tối ưu của cuộc sống. Cuộc sống luôn căng như dây đàn với mục tiêu làm sao để duy trì tình trạng ấy. Nếu bạn sống đủ lâu và vẫn là một người nông dân thì vĩnh viễn bạn sẽ là người nông dân thức dậy vào lúc 5g sáng và kết thúc ngày làm việc vào lúc 7g tối. Nếu bạn muốn trở thành 1 kỹ sư chẳng hạn thì 1 tay kỹ sư sẽ thế chân bạn làm nông dân. Nhưng bạn có tin rằng 1 nông dân ưu tú nhất có thể đánh bại một kỹ sư ưu tú nhất hay không?
6. Cuộc sống cực kỳ ảm đạm và không lối thoát. Nếu cuộc sống bạn rơi vào tuyệt vọng vì bất kỳ lý do nào đó thì bạn cũng không có cơ may nào mà tự sát được. Nếu bạn bị giáng chức xuống làm nông dân chẳng hạn, bạn sẽ phải chịu đựng số phận này hàng trăm năm hoặc hơn nữa. Chúng ta sẽ ở trong một tình trạng cực kỳ bức bối: luôn căng thẳng phấn đấu nhưng để tồn tại chứ không phải phát triển.
7. Cuộc sống không còn khái niệm vui chơi - giải trí là gì nữa. Không có động vật, không có cây xanh, không có khoảng không… Mọi cơ sở vật chất chỉ phục vụ duy nhất cho 1 nhu cầu tồn tại của những người đang ‘may mắn’ tồn tại tồn tại trên hành tinh này.
Còn hàng vạn điều buồn cười, nghịch lý khác xuất hiện nếu giấc mơ này trở thành hiện thực (mà nếu liệt kê ra có khi viết được thành một tác phẩm văn học đồ sộ cũng nên). Nhưng điều nguy hiểm thực sự là giấc mơ này có khả năng được hiện thực hóa.
Cũng may, giờ mới là năm 2008. Chúng ta có thể thở phào nhẹ nhõm và biết rằng mình có thể ra đi được sau khoảng vài chục năm nữa.
Thật may mắn là chúng ta có thể đến, và có thể đi.