Mới 5 giờ chiều, chúng tôi đã tìm đến quán café để
ngồi vì sợ hết ghế. Chờ mãi cũng đến lúc mở màn, cả quán café vỗ tay
hoan hô đón chào cầu thủ mặc dù vẫn biết các cầu thủ Việt Nam đâu có
thấy chúng tôi. Trận đấu bắt đầu, không ai rời mắt màn hình. Dõi theo
trái bóng lăn, tim tôi như lăn theo trái bóng.
Không ai bảo ai, nhưng tất cả thật hợp ý cất vang giọng “Việt Nam cố
lên!” mỗi khi bóng gần đến khung thành sân bạn. Và như nín thở, ú tim
khi thấy đội bạn gây sóng gió trên sân nhà của mình. Tôi như cảm thấy
đau và ngồi im lặng khi cầu thủ Việt Nam bị chấn thương, và uất ức thét
lớn đòi quyền lợi công bằng khi trọng tài không thấy lỗi của đội bạn để
xử phạt.
Khi tuyển Việt Nam để lọt lưới bàn thắng đầu tiên, cả khu Bắc Hải bỗng dưng im lìm,
tôi nhìn thấy rất rõ những khuôn mặt im lìm, buồn và lo lắng. Sốt ruột
quá, chúng tôi thật sự sốt ruột vô cùng khi thấy các cầu thủ đã gắng
hết sức mình mà vẫn chưa san bằng tỉ số. Những pha gây cấn, hồi hợp
quá, “Việt Nam cố lên”, chúng tôi đồng thành hô to, và tất cả đều đứng
lên nghiêng mình, dõi theo quả bóng.
Thi thoảng mọi người lại hát vang câu hát “ Việt Nam Hồ Chí Minh…, Việt
Nam Hồ Chí Minh”. Tất cả chúng tôi nhìn đồng hồ, phút 89 đã sắp trôi
qua, rồi 90 lại qua, những tiếng thở dài, không khí nặng nề thật, chắc
là thế rồi!... Nhưng thật không ngờ, cú phạt định mệnh trong 3 phút bù
giờ đã giúp Việt Nam lần thứ hai sau 49 năm đoạt vô địch Đông Nam Á.
Lúc ấy, tất cả đứng bật dậy hò reo: “Dzô đi! Dzô đi! Dzô... Rồi vào
rồi, dzô rồi các bạn ơi. “Công Vinh”, “Công Vinh!”…
Vỡ òa với niềm vui chiến thắng (Ảnh: TTXVN)
Đúng là chiến thắng bất ngờ, niềm vui nhân đôi. Vì chúng tôi đã phải
thắt ruột, nín thở, nghẹn ngào vì phút chót rồi mà vẫn chưa “Dzô”. Thật
không gì sung sướng bằng,
chiến thắng rồi!
Tất cả đều đứng lên, nhảy múa, ôm choàng lấy nhau. Bàn ghế làm cản
chân chúng tôi, nó đã được các cổ động viên quẳng ra ngoài không thương
tiếc. Cả không gian Bắc Hải như "bùng nổ", tôi như điếng người, thời
khắc lịch sử đó. Tôi còn kịp nhìn lên màn hình. Một rừng người đứng
lên, kể cả các nguyên thủ quốc gia, sự vui mừng phấn khích không che
giấu được.
Trời đổ mưa, những hạt mưa mừng chiến thắng, tất cả đều ngẩng cao đầu
hứng lấy giọt mưa chiến thắng, vinh quang. Nhìn lá cờ đỏ sao vàng phấp
phới, ảnh Bác Hồ cũng được giương cao lên, nhìn thấy cờ Tổ quốc được giăng
trải mà lòng tôi tràn ngập hạnh phúc. Nhìn các cầu thủ khoác cờ đỏ vinh
quang chạy khắp sân mừng chiến thắng, tôi thấy đáng yêu vô cùng. Cứ ngỡ
như là đứa trẻ mang điểm 10, phần thưởng về khoe với mẹ, rồi cũng được
ân cần khen ngợi , ánh mắt trìu mến của bao
nhiêu tình cảm đang hướng về và cái ôm, xoa đầu mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã trao tặng như muốn nói: "Các bạn quá tuyệt vời!". Tất cả cầu thủ và chúng tôi như là một,
tất cả đều vì sắc áo, màu cờ Việt Nam.
Quá đỗi vui mừng, chúng tôi đổ ra đường ăn mừng chiến thắng. Ra đường,
tất cả đều là anh em, không quen biết nhau nhưng lại chung niềm vui.
Niềm vui chiến thắng đã mang chúng tôi lại gần nhau, Việt Nam vô địch,
Việt Nam muôn năm… Mọi người cùng reo hò, vỗ tay, bắt tay, thậm chí ôm
choàng lấy nhau vì vui sướng. Thật không gì vui sướng bằng, nó còn sung
sướng hơn lúc nghe tin tôi đậu đại học. Vui quá, không còn biết bực là
gì. Thay vì nhìn nhau bằng con mắt "hình viên đạn" những lúc kẹt xe, hay
bị va chạm làm trầy xe, giờ đây, chúng tôi đều cười thật to mặc dù bị
khói bụi kẹt xe làm cay mắt, xe đẹp và xịn bị va chạm. Nhưng không sao,
vì Việt Nam vô địch mà!
Về đến nhà đã gần 2 giờ sáng, chúng tôi ngồi quây quần để bình luận,
chia sẻ. Quá giờ rồi mà vẫn không muốn ngủ, ngủ sao được khi chiến
thắng đang rực cháy quanh ta. Chúng tôi cứ nhắc nhau, ngủ còn sức mai
đi làm và đi học nữa, nhưng không muốn ngủ, chỉ muốn vui trọn đêm nay
cho sự chiến thắng vinh quang này. Không sao hết, vì Việt Nam vô địch
mà!