Bổ xung bài viết "Cuộc chiến với nhóm đầu cơ tiền tệ"
Khủng
hoảng tài chính năm 97-98 tại Đông Nam Á, sau đó lan sang Nga, Brazil
và một số nước Mỹ La Tinh thì mình có đọc qua "một ít", nhưng lần đầu
đọc một bài viết đậm mùi "chiến trận" như của bạn và mình cũng có một
vài quan điểm muốn chia sẻ xung quanh vấn đề này!
Thứ nhất, các nhóm mà bạn gọi là "diều hâu" không phải là "thủ phạm tuyệt đối" của việc đồng nội tệ của một loạt các nước suy sụp! Các nhóm này, chỉ hành động, dựa trên những nhận định "tương đối khách quan" rằng đồng nội tệ đó đang giao dịch không đúng với giá trị thật của nó, vì nhiều lý do, nó đã được định giá sai lệch, và "TRƯỚC HAY SAU" thì thị trường cũng làm một việc, đó là ĐỊNH GIÁ LẠI NÓ! Và họ chỉ "đầu tư" dựa trên "tiên đoán" của mình!
Hay nói cho công bằng hơn, nguyên nhân thực sự của việc sụt giảm giá trị của một số đồng tiền trong khu vực, nằm chính trong nội tại các nước ấy, suất phát từ chính chính sách của họ, hay trực tiếp, chính là chính sách tiền tệ!
Những chính sách sai lầm (có thể một phần từ lời khuyên của IMF) mới đích thực là nguyên nhân của sự sự tan rã của hệ thống tài chính, kéo theo sự suy sụp của hàng loạt các ngành kinh tế trọng điểm cố "dính líu" quá sâu đến vốn vay ngắn hạn để đầu cơ! Đó là chưa kể đến sự "đóng góp" không nhỏ của các nhà đầu cơ trong nước với chính nội tệ của mình!
Thứ hai là việc mà các chính phủ quay ra "đổ vấy" mọi trách nhiệm nên một "thế lực" được gọi chung là "giới đầu cơ", hay quay sang chỉ trích IMF vì đã không có những hành động ứng cứu kịp thời cho họ, mà không hề thừa nhận trách nhiệm của mình, theo thiển ý của mình là "vô trách nhiệm"!
"Giới đầu cơ" - cũng chỉ hành động khi nhìn thấy những nguy cơ to lớn mà nền kinh tế ấy ẩn chứa!
Người ta không thể trách giới đầu tư rút tiền ra hoặc bán khống đồng nội tệ, khi mà họ chứng kiến cảnh các tổ chức, cá nhân, thậm chí cả chính phủ "điên cuồng" đổ tiền vào chứng khoán, rót tiền vào bất động sản, vào cao ốc, vào sân gold.. rồi quay ra in tiền "vô tội vạ" để tài trợ cho các hoạt động đó, chỉ với một mục đích là có được chỉ số tăng trưởng "ấn tượng"!
Người ta càng không thể trách IMF khi không "nhẩy vào cứu", mà cứu như các nước muốn là thế nào?... Bơm thêm tiền cho họ!!! Đó là sự giúp đỡ mà họ muốn! Liệu IMF có "ngô nghê & dại dột" bơm tiền vào một "con nghiện đôla" như thế? Bơm vào bao nhiêu cho đủ? Họ biết, nếu làm thế, họ sẽ chống lại ai,... chống lại tự nhiên, chống lại "quy luật thị trường"!
Đồng nội tệ, tất yếu phải bị định giá lại nếu nó không ở đúng giá trị thật, nguồn vốn phải bị rút ra nếu nền kinh tế ấy hoạt động một cách yếu kém, lỗi của họ là đã không có những cảnh báo kịp thời, đưa ra các lời khuyên đúng lúc, để một số chính phủ chống đỡ một cách "lãng phí & vô ích"! Và tệ hơn, ngay trước khủng hoảng, họ còn xếp hạng các nước này hạng A về chỉ số tài chính!
Thứ ba, công cụ mà "diều hâu" (như bạn nói) sử dụng, bạn có thể đề cập trực tiếp đó là các công cụ phái sinh? Và thẳng thắn hơn, các "con diều hâu" mà bạn muốn ám chỉ, chính là "vô khối" các quỹ hỗ tương, quỹ đầu tư trên khắp thế giới!!!
Chúng ta đừng luôn có "tâm lý" rằng ai đó luôn muốn làm hại chúng ta, bào chữa những sai lầm, những suy sụp của chúng ta, là do "một thế lực khác" phá đám, gây rối!!.... Những "con diều hâu" ấy - cũng như chính chúng ta, những nhà đâu tư (hay đầu cơ - nếu bạn muốn gọi như thế)! Và nếu "đào bới" tận gốc rễ, thì bất kì ai, cũng dính líu, và tiếp sức cho "con diều hâu" ấy, thông qua các quỹ hỗ tương, quỹ lương bổng, bảo hiểm.v..v. chúng ta luôn kì vọng họ sẽ mang lại cho ta nhiều lợi nhuận, nhưng lợi nhuận ấy ở đâu? Họ kiếm nó trên khắp TG, và họ cũng "chung tay" trong việc làm sụp đổ hệ thống tài chính yếu kém tại rất nhiều nước Châu Á năm 97, và gần đây, cũng "góp tí sức lực" trong khủng hoảng cho vay thế chấp tại Mỹ, điều đó, về cơ bản, chẳng có gì là sai trái cả!
Hàng ngày, có biết bao nhà đầu tư sử dụng các công cụ phái sinh để kiếm lợi, để giảm thiểu rủi
ro cho bản thân họ, cho khách hàng của họ! Người ta có thể không tiếc lời chỉ trích những người điều hành Long Term Capital Management vì đã làm nó sụp đổ, nhưng mục đích của họ, lại chính là giảm thiểu tối đa rủi ro cho nhà đầu tư. Hai cố vấn của họ, chắc bạn cũng biết, chính là 2 nhà kinh tế đã đạt giải Nobel với để tài về "sử dụng công cụ phái sinh để giảm thiểu rủi ro trong đầu tư"! Còn nguyên nhân họ thất bại, một trong số đó, là bởi họ đã đặt cược vào một "canh bạc" mang tên nước Nga! Với niềm tin rằng IMF sẽ nhẩy vào cứu đồng nội tệ nước này! Rằng đồng Rup tăng giá, đô la giảm giá... Nhưng vì quá nhiều lý do, IMF đã không làm điều đó, nước Nga vỡ nợ, đồng Rup phá giá, Đôla thì tăng giá "khủng khiếp" bởi những lý do bất ngờ và nếu ai đã từng sử dụng hợp đồng Option, thì hiểu được, khi "bán khống" hoặc "mua khống" thua lỗ, thì số thua lỗ sẽ khủng khiếp đến thế nào! Và nó đã sụp đổ, chúng ta chỉ nên soi sét sự sụp đổ của nó như một sự đầu tư thất bại, một thất bại trong kinh doanh, chứ không nên xem xét về khía cạnh đạo đức hay khía cạnh nào khác!