"

4 Chiến Lược Giao Dịch Chủ Động Phổ Biến

Tùng Trần
22/07/2016 - 08:00
783     0

- Theo Investopedia - Giao dịch chủ động (active trading) là một chiến lược mua bán cổ phiếu dựa trên những biến động nhỏ trong ngắn hạn về giá để kiếm lợi nhuận. Tâm lý của người theo đuổi chiến lược này khác hẳn với của người theo chiến lược mua và giữ trong dài hạn. 

Chiến lược mua và giữ đòi hỏi nhà đầu tư phải có niềm tin rằng biến động giá trong dài hạn sẽ lớn hơn những biến động giá trong ngắn hạn và cũng vì như vậy mà các biến động ngắn hạn sẽ bị bỏ qua. Các nhà giao dịch chủ động, ngược lại, lại tin rằng những biến động ngắn hạn và khả năng nắm bắt xu hướng thị trường là chìa khóa để thu về lợi nhuận.

Có nhiều phương pháp khác nhau được sử dụng trong một chiến lược chủ động, mỗi phương pháp lại có một thị trường phù hợp và rủi ro riêng gắn với nó. Dưới đây là bốn chiến lược giao dịch chủ động phổ biến nhất và đi kèm với chúng sẽ là rủi ro và chi phí của mỗi chiến lược.

Các chiến lược giao dịch chủ động phổ biến

1. Giao dịch nội nhật (day trading)

Giao dịch nội nhật có lẽ là phong cách giao dịch chủ động được biết tới nhiều nhất. Nó thậm chí thường được đại diện cho phong cách giao dịch chủ động nói chung. Giao dịch nội nhật là phương pháp giao dịch mua bán chứng khoán chỉ trong một ngày như tên gọi của nó. Nhà đầu tư sẽ đóng các vị thế của mình vào cũng ngày chúng được mở ra, vậy nên, không có vị thế nào được giữ qua đêm.

Giao dịch nội nhật được thực hiện một cách truyền thống bởi các nhà giao dịch chuyên nghiệp như các chuyên gia hoặc các nhà tạo lập thị trường. Tuy nhiên, giao dịch điện tử đã khiến chiến lược này mở rộng lượng người dùng của nó tới cả những “lính mới” trong thị trường chứng khoán.

2. Giao dịch vị thế (position trading)

Giao dịch vị thế nhiều khi được coi là một chiến lược mua và giữ, chứ không hẳn là giao dịch chủ động. Tuy nhiên, giao dịch vị thế khi được thực hiện bởi một nhà giao dịch kinh nghiệm cũng có thể coi là một hình thức giao dịch chủ động.

Giao dịch vị thế sử dụng một biểu đồ dài hạn hơn, có thể từ hàng ngày cho tới hàng tháng, kết hợp với các phương pháp khác để xác định xu hướng thị trường hiện tại. Kiểu giao dịch này có thể chiếm thời gian từ vài ngày cho tới vài tuần và thậm chí lâu hơn, tùy thuộc vào xu hướng.

Những nhà giao dịch theo xu hướng sẽ tìm kiếm các đỉnh cao hơn hoặc các đỉnh thấp hơn để xác định xu thế của một cổ phiếu. Bằng cách lướt trên “sóng”, một nhà giao dịch theo xu hướng có thể đặt mục tiêu để thu lợi từ cả hai hướng di chuyển của thị trường. Những nhà giao dịch này xác định xu hướng của thị trường nhưng họ không cố gắng dự báo bất kỳ cấp độ giá nào. Những nhà giao dịch xu hướng, một cách điển hình, thường chạy theo các xu hướng này sau khi chúng đã được thiết lập và rời bỏ chúng khi chúng bị phá vỡ. Điều này có nghĩa là trong các thời điểm biến động thị trường cao, giao dịch theo xu hướng sẽ trở nên khó hơn và khối lượng vị thế nói chung sẽ bị giảm.

3. Giao dịch Swing Trade

Khi một xu thế bị phá vỡ cũng là lúc các nhà giao dịch swing tham gia vào cuộc chơi. Cuối một xu thế, các xu thế khác đang trong quá trình thiết lập sẽ tạo ra các sự biến động về giá cả. Các nhà giao dịch swing thường mua bán cổ phiếu trong thời điểm giá cả biến động này.

Các giao dịch swing trade thường được giữ lâu hơn một ngày nhưng ngắn hơn giao dịch theo xu hướng. Các nhà giao dịch swing thường tạo ra một bộ các quy định và luật dựa trên nguyên lý phân tích kỹ thuật và phân tích cơ bản. Các quy luật hay các thuật toán này được thiết kế để xác định thời điểm mua bán cổ phiếu. Mặc dù một thuật toán swing trade không nhất thiết phải chính xác và phải dự đoán được đỉnh hay đáy giá, chúng chỉ cần một thị trường di chuyển theo một hướng nhất quán. Một thị trường dao động (range-bound market) hoặc một thị trường đi ngang (sideways market) đều rất có hại cho các nhà đầu tư swing.

4. Đầu cơ (scalping)

Đầu cơ là một trong những chiến lược giao dịch chóng vánh nhất của các nhà đầu tư chủ động. Nó bao gồm việc khai thác các khoản chênh lệch giữa giá mua và giá bán và chiều mua bán của thị trường. Chiến lược này thường hoạt động bằng cách tạo ra các khoản chênh lệch hoặc mua tại giá mua và bán tại giá bán để nhận khoản chênh giữa hai mức này. Các nhà đầu cơ cố gắng giữ vị thế trong một khoảng thời gian rất ngắn và vì thế góp phần làm giảm rủi ro cho các chiến lược của họ.

Ngoài ra, một nhà đầu cơ không cố gắng khai thác các biến động giá lớn hoặc mua bán trên khối lượng lớn. Trong thực tế, họ cố gắng tận dụng các biến động nhỏ thường xuyên xảy ra với một khối lượng giao dịch nhỏ hơn. Vì mức độ lợi nhuận mỗi giao dịch là nhỏ, các nhà đầu cơ thường tìm kiếm thị trường thanh khoản cao để tăng tần suất các giao dịch của họ. Và không giống như các nhà giao dịch swing, các nhà đầu cơ thích các thị trường yên tĩnh, ít xảy ra các biến động đột ngột vì khi đó họ sẽ ăn chênh lệch nhiều lần hơn với cùng một mức giá mua/bán.

Chi phí gắn với từng chiến lược giao dịch

Có nhiều lý do để trong quá khứ, các chiến lược giao dịch chủ động chỉ được sử dụng bởi những nhà giao dịch chuyên nghiệp. Các nhà giao dịch chuyên nghiệp không những có dịch vụ môi giới nội bộ giúp giảm chi phí khi giao dịch tần suất cao mà còn đảm bảo một giao dịch được thi hành tốt hơn. Phí hoa hồng thấp hơn và thi hành giao dịch tốt hơn cũng là hai yếu tố tăng tiềm năng lợi nhuận của các chiến lược này. Bên cạnh các dữ liệu thị trường thời gian thực (real-time), nhiều phần cứng và phần mềm quan trọng phải được cài đặt để chúng được thực hiện một cách thành công. Những chi phí này khiến cho chiến lược đầu tư chủ động, ở một mức độ nào đó, không phù hợp đối với hầu hết các nhà đâu tư đơn lẻ, tuy rằng điều này khoản toàn khả thi.

Lời kết

Các nhà giao dịch chủ động có thể sử dụng một hoặc vài chiến lược được nêu ra trên đây. Tuy nhiên, trước khi quyết định sử dụng bất kỳ chiến lược nào, các nhà giao dịch cần kiểm định và đánh giá những rủi ro và chi phí của các chiến lược đó một cách cẩn thận.

Nguồn : THEO SAGA.VN
Tùng Trần

Saga App

Saga App